Đừng Diễn Nữa, Đích Tiểu Thư là Quẻ Sư

Chương 17: Trung Quốc phủ

Trước Sau

break

Sở Thi Dao đã sớm chờ ở bên ngoài Dũng Quốc phủ. Nàng sai người hầu đi tìm Ôn Tam Kim mấy lần, nhưng lần nào cũng nhận được câu trả lời rằng Ôn Tam Kim không tiện ra ngoài.

Không còn cách nào khác, nàng đành bỏ tiền mua chuộc một người làm trong Dũng Quốc phủ, nhờ đó mới đưa được tin tới tay Ôn Tam Kim.

Đợi thêm một lúc, Sở Thi Dao vẫn không thấy Ôn Tam Kim xuất hiện. Nha hoàn bên cạnh khuyên: “Tiểu thư, chúng ta về trước thôi. Ôn tiểu thư đã không tiện ra ngoài thì chắc phải đến ngày mai mới trả lời tiểu thư được.”

Sở Thi Dao thấy cũng có lý nên bảo xa phu quay xe về phủ.

Ai ngờ khi đi ngang qua con hẻm phía sau Dũng Quốc phủ, con ngựa đang kéo xe bỗng bị một người từ trên tường nhảy xuống làm giật mình.

Ôn Tam Kim cười xin lỗi: “Ngại quá, ngại quá, ta không để ý xe ngựa của các ngươi đi tới.”

Sở Thi Dao ngồi trong xe sửng sốt, rồi mừng rỡ thò đầu ra ngoài: “Ôn tiểu thư! Quả nhiên là ngươi!”

Nhìn thấy Sở Thi Dao, Ôn Tam Kim vỗ tay: “Đúng là trùng hợp thật đấy, lại gặp nhau ngay ở đây!”

Nàng chủ động leo lên xe ngựa, còn nha hoàn của Sở Thi Dao thì xuống xe đi bộ cùng Mặc Ngọc và Thanh Từ.

Sở Thi Dao khó hiểu hỏi: “Gã sai vặt trong phủ ngươi bảo ngươi không tiện ra ngoài, sao ngươi lại trèo tường ra đây?”

Ôn Tam Kim thở dài, kể lại chuyện xảy ra buổi tối.

Nghe nói Ôn Thanh Chi hộc máu ngất xỉu, Sở Thi Dao cau mày, vẻ bực bội hiện rõ giữa hàng chân mày.

“Nàng ta lúc nào cũng dùng chiêu này! Mỗi lần ta và Nguyên Huy ở cùng nhau, nàng ta đều dùng cách ấy gọi Nguyên Huy quay về. Không đau ngực thì đau đầu. Người biết thì hiểu bọn họ là sư huynh muội, người không biết còn tưởng nàng ta mới là người trong lòng của Nguyên Huy!”

Sở Thi Dao tủi thân vò nát chiếc khăn trong tay: “Nguyên Huy cũng vậy, lúc nào cũng đặt lời dặn của sư phụ lên trên hết, lần nào cũng bị con khốn Ôn Thanh Chi đó lừa!”

Trong từng câu từng chữ đều là sự ghét bỏ đối với Ôn Thanh Chi và sự bênh vực dành cho Tề Nguyên Huy.

Ôn Tam Kim nhìn gương mặt nhỏ nhăn nhúm của Sở Thi Dao, muốn nói lại thôi.

Sở Thi Dao quay đầu thấy biểu cảm ấy, mặt hơi đỏ lên, khẽ ho một tiếng.

“Ta... Ta với Nguyên Huy đã có hôn ước, là vị hôn phu và vị hôn thê. Ta nói những chuyện này cũng không xem là vượt khuôn phép.”

Còn chưa nói xong, cả cổ cũng đã ửng hồng.

Ôn Tam Kim: “...”

Nàng thật sự rất muốn nói cho Sở Thi Dao biết rằng trên người Tề Nguyên Huy và Ôn Thanh Chi có một sợi chỉ đỏ nối liền, chứng tỏ hai người đều có tình cảm với nhau.

Còn vị hôn thê có hôn ước như Sở Thi Dao, e rằng chỉ là một mắt xích giúp tình cảm giữa Tề Nguyên Huy và Ôn Thanh Chi ngày càng sâu đậm hơn thôi.

Ôn Tam Kim chống cằm, khó hiểu nhìn Sở Thi Dao: “Vì sao nhà ngươi lại đính hôn ngươi với Tề Nguyên Huy?”

Tai Sở Thi Dao đỏ bừng, hăng hái kể suốt cả quãng đường.

Nói ngắn gọn thì là nhà Tề Nguyên Huy mới nổi ở kinh thành, nền móng chưa vững, cần liên hôn với Trung Quốc phủ Sở gia vốn có gốc rễ sâu dày để củng cố địa vị.

Còn Sở gia cũng muốn có một người con rể là đồ đệ Quốc Sư như Tề Nguyên Huy, càng thêm vẻ vang. Hai bên ăn ý với nhau nên lập luôn hôn ước.

Ôn Tam Kim hỏi: “Nếu nhà ngươi đã coi trọng thân phận đồ đệ Quốc sư của hắn, vậy giờ nhà ngươi gặp chuyện, sao không tìm hắn giúp?”

Sở Thi Dao cắn môi, ánh mắt ảm đạm: “Nguyên Huy nói dù sao chúng ta vẫn chưa thành thân. Nếu lúc này ra tay giúp đỡ Trung Quốc phủ sẽ sợ người ngoài bàn tán, không tốt cho danh tiếng nhà ta.”

Ôn Tam Kim trợn tròn mắt: “Cái gì? Vậy hắn ngày nào cũng che chở Ôn Thanh Chi, còn muốn vì nàng ta mà hủy hôn với ngươi, thì danh tiếng nhà ngươi lại tốt hơn chắc?”

Sở Thi Dao: “...”

Ánh mắt Sở Thi Dao thoáng hiện một tia tỉnh táo, nhưng rất nhanh đã bị những cảm xúc phức tạp khác che lấp. Nàng kiên quyết lắc đầu.

“Không... không thể tính như vậy được...”

Nàng muốn phản bác Ôn Tam Kim rõ ràng hơn, nhưng nghĩ mãi cũng không tìm ra được lời nào hợp lý.

Xe ngựa rất nhanh đã tới Trung Quốc phủ.

Ôn Tam Kim bước xuống trước. Đi được hai bước, nàng quay đầu lại thì thấy Sở Thi Dao vẫn còn ngồi trong xe lắc đầu. Không biết là đang cố thuyết phục người khác hay đang cố thuyết phục chính mình.

Ôn Tam Kim mím môi nhìn nàng một lúc rồi gọi: “Sao còn ngồi trong xe? Không về nhà à?”

Lúc này Sở Thi Dao mới nhận ra đã về đến nhà, lắc lắc cái đầu nặng trĩu rồi xuống xe.

Trung Quốc Công phu nhân đã đứng chờ ở cửa từ sớm, thấy hai người đi tới, bà nhiệt tình bước lên nắm lấy tay Ôn Tam Kim.

“Đứa bé ngoan, thật sự cảm ơn ngươi. Nếu không có lá bùa của ngươi đưa cho Dao Nhi, thì giờ ta với con bé chắc đã gặp chuyện rồi.”

Một tay bà kéo Ôn Tam Kim, một tay kéo Sở Thi Dao, vội vã dẫn cả hai vào phủ.

Đi xa khỏi cổng lớn một đoạn, bà mới nhỏ giọng nói ra mục đích lần này.

“Đứa bé ngoan, ta biết ngươi là người có bản lĩnh. Lần này mời ngươi tới, ngoài việc muốn nhờ ngươi giúp ta và Dao Nhi làm một lần thanh tẩy, ta còn muốn nhờ ngươi xem giúp con trai ta.”

“Con trai phu nhân á?” Ôn Tam Kim ngạc nhiên.

“Đúng vậy, con trai ta.”

Nhắc đến đứa con trai duy nhất, sống mũi Hà thị cay xè, hốc mắt thêm một tầng nước mắt.

“Mấy ngày trước nó ra ngoài dự hội thơ, không biết giữa chừng gặp chuyện gì, từ khi trở về liền trở nên điên điên khùng khùng. Ta đã mời không biết bao nhiêu đại phu, ngay cả thái y cũng tìm đến, nhưng không ai nhìn ra được bệnh gì.”

“Ngươi cũng biết tình hình Linh Việt những năm gần đây rồi đấy. Nếu đại phu không tìm ra nguyên nhân thì chỉ có thể đi tìm đại sư thôi.”

Hà thị vừa định nói nhất định sẽ cảm tạ thật hậu hĩnh thì đã bị câu hỏi của Ôn Tam Kim cắt ngang.

“Vì sao phu nhân lại tìm ta? So với ta, một đứa con gái vừa được Dũng Quốc phủ nhận về, thì ta cho rằng vị hôn phu của con gái phu nhân là Tề Nguyên Huy đáng tin hơn nhiều? Dù gì hắn cũng là đồ đệ Quốc Sư.”

Vốn dĩ Hà thị không muốn nhắc nhiều đến chuyện hôn sự trắc trở của con gái, nhất là khi chính con gái bà cũng đang ở đây. Nhưng nhìn đôi mắt trong veo đen trắng rõ ràng của Ôn Tam Kim, bà bỗng có cảm giác muốn trút hết mọi chuyện.

Bàn tay siết chặt chiếc khăn, đôi mắt ngấn lệ: “Nếu trong trường hợp của con trai ta bây giờ mà Tề Nguyên Huy chịu đến, sao ta có thể không vui được chứ? Nhưng hắn không chỉ không chịu đến, mà còn nói Dao Nhi nhà ta bắt nạt sư muội của hắn, phải cho Dao Nhi một bài học.”

“Không những bản thân hắn không đến, hắn còn không cho những người khác trong kinh đến! Hắn là đồ đệ Quốc Sư, tuy không có chức quan nhưng thân phận cực kỳ cao quý. Hắn đã lên tiếng thì trong kinh còn vị đại sư nào dám không nghe?”

Cũng bởi vậy mà con trai bà đã điên điên dại dại suốt nửa tháng. Hắn có tài đỗ Trạng Nguyên, hiện giờ sắp đến kỳ thi cũng không kịp tham dự.

Buổi trưa hôm nay, Sở Thi Dao cãi nhau với Tề Nguyên Huy và Ôn Thanh Chi cũng vì chuyện này. Nàng vốn định cầu xin Tề Nguyên Huy cứu anh trai mình, nhưng Tề Nguyên Huy lại cho rằng nàng bắt nạt Ôn Thanh Chi, thậm chí còn đòi hủy hôn.

Sở Thi Dao đi phía sau Ôn Tam Kim nắm chặt khăn tay, môi mím thành một đường thẳng, không nói thêm lời nào.

Hà thị biết mình quá cảm xúc nên vội lau nước mắt, nhưng giọng nói lại càng thêm cay đắng: “Ban đầu ta còn định để phụ thân Dao Nhi mở lời cầu xin lão gia tử Tề gia. Nhưng cha của Dao Nhi một lòng chỉ hướng về đám thiếp thất, còn mong con trai ta xảy ra chuyện để tiện nâng con trai của ả thiếp kia lên thay thế...”

Hà thị cố nén nước mắt, lắc đầu không nói tiếp nữa, dẫn Ôn Tam Kim tới viện của con trai mình.

Còn chưa bước vào sân đã nghe bên trong vang lên một mớ âm thanh hỗn loạn. Tiếng đám người hầu luống cuống dỗ dành, tiếng kêu chí chóe như tiếng khỉ, cùng tiếng quát mắng giận dữ của một người đàn ông trung niên trộn lẫn vào nhau, khiến cả sân náo loạn vô cùng.

“Thằng nghịch tử! Đúng là nghịch tử! Còn dám trèo lên cây nữa hả? Chỉ biết làm mất mặt ta! Mau xuống đây, xem ta có đánh chết ngươi hay không!”

Người đàn ông trung niên mặc áo gấm màu xanh hồ đứng quay lưng về phía cổng sân, tay cầm gậy chỉ lên người thanh niên đang ngồi trên cây phát ra tiếng khỉ kêu, tức đến mức liên tục giậm chân.

Bên cạnh ông ta còn có một người phụ nữ mềm mại yếu đuối tựa sát vào người, giọng nói lả lướt như có thể móc câu lòng người.

“Lão gia, ngươi tha cho thiếu gia lần này đi. Thiếu gia cũng đâu cố ý làm lão gia mất mặt. Ngươi đừng nóng quá mà hại thân mình.”

Vừa nói, nàng ta vừa cố tình dùng bộ ngực cọ lên cánh tay người đàn ông. Sắc mặt người đàn ông dịu đi đôi chút.

Ông ta còn đang định tiếp tục trút giận lên đứa con trai đang kêu như khỉ trên cây thì Hà thị đã đỏ mắt xông tới.

“Lão gia không phải chê con trai ta xui xẻo sao? Hôm nay sao lại tới viện của nó làm gì?”

“Phu nhân, sao giờ ngươi mới trở về? Ngươi biết không, hôm nay thiếu gia đã làm lão gia mất mặt đến mức nào đâu!”

Vị thiếp thất yểu điệu tựa vào người lão gia, liếc Hà thị một cái đầy khinh thường rồi mở miệng định nói. Nhưng còn chưa lên tiếng đã bị một cái tát bốp thẳng lên mặt.

Thiếp thất quay đầu sang một bên, ngây người hai nhịp thở. Sau đó ả ôm mặt, trợn mắt chửi lớn: “Ngươi... Ngươi là cái mụ già vàng vọt, ngươi dám đánh ta!”

Ôn Tam Kim không ngờ một ả thiếp lại dám có thái độ như thế với chính thất.

Nhưng điều khiến nàng càng không ngờ tới là vị Trung Quốc Công này lại nổi giận đùng đùng, giơ cao tay về phía người vợ kết tóc se duyên của mình, rõ ràng muốn thay tiểu thiếp đòi lại cái tát kia.

Hà thị không né tránh. Bà nâng cao cằm, lạnh lùng nhìn Trung Quốc Công, giọng nói như phủ đầy băng giá.

“Cứ đánh ta đi. Ngày mai là đến ngày các tộc lão nhà ngươi tới phủ đòi tiền rồi đấy. Ngươi mà động vào ta, từ nay về sau tự lấy tiền riêng của ngươi mà nuôi đám người trong tộc ấy, tự lấy tiền riêng của ngươi mà chống đỡ cái Trung Quốc phủ thối nát này!”

Ôn Tam Kim: “!”

Nàng trợn mắt há miệng.

Vị Trung Quốc Công này không chỉ để vợ nuôi mình... Mà còn bắt vợ nuôi luôn cả họ hàng nhà hắn nữa luôn hả?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương