Vừa thấy con gái bảo bối Ôn Thanh Chi xảy ra chuyện, cả Dũng Quốc phủ lập tức rối loạn.
Liễu thị ôm lấy Ôn Thanh Chi đang ngất xỉu, vừa khóc vừa chỉ vào Ôn Tam Kim mà mắng: “Đồ sao chổi! Chính ngươi khắc Thanh Chi của ta! Sao người hộc máu lại không phải là ngươi chứ!”
Nước mắt Liễu thị tuôn như mưa, còn đau lòng hơn lúc bị lấy mất đống trang sức. Bộ dạng ấy hoàn toàn khác hẳn vẻ giả nhân giả nghĩa ban ngày, thực sự là thật lòng yêu thương Ôn Thanh Chi.
Ôn Tam Kim ép cảm giác tủi thân vừa dâng lên trong lòng xuống, trợn tròn mắt.
“Ta mới về nhà ngày thứ hai, sao lại là ta khắc được chứ? Chắc chắn là bình thường nương không chăm sóc Thanh Chi muội muội cho đàng hoàng nên muội ấy mới dễ hộc máu ngất xỉu như vậy. Nương làm mẹ kiểu gì thế?”
Liễu thị cứng họng: “Ngươi... ngươi đúng là cái đồ bất hiếu!”
“Đủ rồi! Còn chưa làm loạn đủ sao?”
Thấy Ôn Thanh Chi mặt mũi trắng bệch, hôn mê bất tỉnh, ngay cả Ôn Hiếu Khanh, người từ trước tới nay vẫn luôn xem Liễu thị như cây đao để sai khiến, cuối cùng cũng ngồi không yên.
Ôn Hiếu Khanh lườm Liễu thị một cái rồi quay sang trừng Ôn Tam Kim.
“Người đâu! Lôi nghịch nữ này xuống nhốt lại cho ta. Không có lệnh của ta, ai cũng không được thả nó ra!”
Đám hạ nhân lập tức đồng thanh đáp lời rồi tiến tới đưa Ôn Tam Kim đi.
Ôn Giang Tùng muốn lên tiếng bênh vực Ôn Tam Kim, nhưng tình hình lúc này chỉ khiến phụ thân thêm tức giận. Hắn chỉ có thể cho nàng một ánh mắt trấn an, bảo nàng đừng sợ.
Ôn Tam Kim nào có sợ, nàng còn đang vui nữa là khác.
Ôn Thanh Chi ngất đi, trong nhà rối tung hết cả lên, chắc chắn không còn ai rảnh rỗi mà để ý tới nàng nữa. Vừa hay nàng có thời gian làm chuyện của mình.
Ôn Tam Kim vui vẻ bị nhốt vào Đông viện bỏ hoang.
Gã sai vặt của Ôn Hiếu Khanh đứng ngoài cửa, lạnh mặt nhìn nàng từ trên cao xuống.
“Tiểu thư cứ ở trong viện tự kiểm điểm lại đi. Chờ khi ngài biết sai, lão gia sẽ tự nhiên thả ngài ra.”
Nói xong, cánh cửa lớn của Đông viện đóng sầm lại, bên ngoài còn vang lên tiếng khóa cửa.
Mặc Ngọc tức đến đỏ mặt.
“Tiểu thư nhà ta làm gì sai chứ? Dựa vào đâu mà nhốt tiểu thư nhà ta lại?”
Ôn Tam Kim kéo nàng lại, ngăn động tác định đá cửa: “Thôi thôi, ta chỉ bị giận cá chém thớt thôi mà.”
Nàng lấy bạc nhét vào tay Mặc Ngọc: “Hôm nay chắc chắn sẽ không có ai mang cơm tới cho chúng ta đâu. Ngươi có võ, trèo tường ra ngoài mua chút đồ ăn về đi.”
Mặc Ngọc thấy tiểu thư thật sự không để tâm, cười đồng ý rồi đi mua thức ăn.
Ôn Tam Kim bảo Thanh Từ dọn sạch mặt bàn, đặt một cây nến lên trên rồi ôm bọc đồ nhỏ của mình lục lọi. Chẳng mấy chốc nàng lấy ra một cây bút lông đã xòe hết đầu bút và một nghiên mực đã khô cứng.
Thanh Từ còn đang ngạc nhiên vì tiểu thư biết viết chữ thì lại thấy nàng lấy tiếp ra một xấp giấy vàng nhăn nhúm.
Ôn Tam Kim cắt giấy thành từng tờ nhỏ bằng lá bùa rồi chuẩn bị vẽ bùa.
“Tiểu thư...”
Thanh Từ nhìn nàng hòa tan nghiên mực đã khô, lúc này mới phát hiện bên trong là mực pha chu sa.
Nàng kinh ngạc hỏi: “Tiểu thư, tiểu thư biết vẽ bùa hả?”
Đó chính là bùa chú đấy!
Khắp kinh thành này, đừng nói là đại sư biết vẽ bùa, ngay cả quẻ sư biết xem quẻ cũng đều là những nhân vật được người ta cung kính như thần tiên.
Tiểu thư nhà nàng lại là một đại sư biết vẽ bùa ư?
Ôn Tam Kim gật đầu, đang định đặt bút thì thấy Thanh Từ cứ nhìn mình chằm chằm, muốn nói lại thôi, làm nàng không tập trung nổi.
Nàng đành đặt bút xuống: “Ngươi có gì muốn nói thì cứ nói đi.”
Thanh Từ ngập ngừng: “Tiểu thư, tuy nô tỳ không biết vẽ bùa, nhưng cũng từng nghe qua đại sư nói rồi. Nô tỳ còn nghe nói, giấy vẽ bùa phải được khai quang, nước pha mực phải lấy từ sương sớm, trước khi vẽ còn phải tắm gội đốt hương, như vậy mới tăng khả năng thành công.”
Nàng nhìn cây bút lông đã xòe tung trong tay Ôn Tam Kim rồi dè dặt hỏi: “Tiểu thư định vẽ chơi thôi sao?”
Dù sao hôm nay cũng là sinh nhật của Ôn Thanh Chi. Tiểu thư nhà nàng tới tiền viện, chắc chắn chịu không ít ấm ức. Ôn Thanh Chi lại là đồ đệ của Quốc sư, tiểu thư nhà nàng không chịu thua, muốn học theo để vẽ vài lá bùa chơi đùa cũng là chuyện bình thường.
“Thì ra ngươi muốn nói chuyện này à.” Ôn Tam Kim xua tay rất tự nhiên rồi bắt đầu vẽ bùa: “Làm phức tạp như vậy là vì bọn họ không biết vẽ thôi. Người thật sự biết vẽ thì dù không có đủ bút mực giấy nghiên vẫn vẽ được bùa.”
Vừa nói, nét bút trong tay nàng đã hoàn thành một mạch.
Thanh Từ không biết một lá bùa thành công sẽ trông thế nào, nhưng nàng nhìn thấy trên lá bùa vừa lóe lên một tia sáng, trong lòng lập tức có cảm giác nó đã thành công.
Quả nhiên, trên mặt tiểu thư hiện thêm vài phần hài lòng. Nàng tiện tay đặt lá bùa sang bên cạnh cho khô rồi tiếp tục vẽ lá thứ hai.
Rất nhanh sau đó là lá thứ hai, lá thứ ba...
Tiểu thư nhà nàng liền một hơi vẽ xong mười lá bùa!
Tim Thanh Từ đập thình thịch.
Nàng từng thấy đại sư ở trong phủ chủ nhân cũ vẽ bùa. Người đó đã là nhân vật nổi danh khắp Linh Việt Quốc, vậy mà dốc hết sức cũng phải ba ngày mới vẽ được một lá.
Tiểu thư nhà nàng lại vẽ mười lá khi chưa đầy một nén hương?
Nàng không nhịn nổi tò mò: “Tiểu thư, những lá bùa này... đều thành công hết sao?”
Ôn Tam Kim gật đầu, rút hai lá đưa cho Thanh Từ.
“Hai lá này là bùa trừ tà. Ngươi và Mặc Ngọc mỗi người giữ một lá bên mình, không cần sợ thứ kia trong viện nữa.”
Nghe nhắc tới thứ kia trong viện, mặt Thanh Từ lập tức tái đi. Nàng muốn hỏi điều gì đó nhưng cuối cùng vẫn nuốt ngược lời vào trong.
Vẽ liền mười lá bùa, bụng Ôn Tam Kim đói đến mức réo ùng ục. Đồ ăn Mặc Ngọc mua về vừa lúc kịp thời. Nàng ăn liền ba cái đùi gà mới cảm thấy bụng dễ chịu hơn.
“Dọn dẹp chút đi.”
Ăn no xong, Ôn Tam Kim nằm dài trên ghế ngoài sân, thoải mái ngước nhìn bầu trời đêm đầy sao.
“Dưỡng sức cho tốt, lát nữa còn có việc phải làm.”
Thanh Từ và Mặc Ngọc đang dọn bàn cùng nhau dừng lại. Hai người nhìn nhau rồi đồng thời nhớ tới tiếng khóc trong viện tối qua cùng tiếng gõ cửa quỷ dị ấy.
“Tiểu thư.” Mặc Ngọc lấy hết can đảm hỏi: “Tiểu thư định xử lý con... quỷ trong viện sao?”
Thanh Từ nuốt nước bọt, chăm chú nhìn Ôn Tam Kim nằm trên ghế.
Ôn Tam Kim ngẩn người: “Nàng sống ở đây rất tốt mà, ban ngày còn giúp ta nữa. Ta xử lý nàng làm gì?”
Như để đáp lại lời nàng nói, rừng trúc ngoài viện bỗng vang lên tiếng xào xạc. Một cơn gió lạnh thổi qua khiến mặt Mặc Ngọc và Thanh Từ trắng bệch.
Thanh Từ run lập cập: “Nếu không phải vị đó... Vậy tiểu thư định...”
Nàng còn chưa nói hết câu, Ôn Tam Kim đã bật người ngồi dậy như cá chép quẫy mình, hai mắt sáng rực: “Đến rồi! Đến rồi!”
Gần như là nàng vừa nói xong, Đông viện vang lên tiếng gõ cửa. Một mẩu giấy gấp gọn được nhét qua khe cửa, người đưa giấy nhét xong liền chạy đi ngay.
Ôn Tam Kim cũng không tránh Mặc Ngọc và Thanh Từ, trực tiếp mở ra tờ giấy.
Tờ giấy là Sở Thi Dao sai người đưa tới. Trong đó viết rằng hy vọng Ôn Tam Kim có thể tới Trung Quốc phủ một chuyến, giúp làm một lần thanh tẩy.
Mặc Ngọc nhíu mày: “Trung Quốc phủ á? Không phải nơi đó gần Trấn Quốc Tự nhất sao? Theo lý mà nói, nơi đó nằm trong phạm vi bảo hộ của Trấn Quốc Tự thì không thể xảy ra chuyện được.”
Ôn Tam Kim bĩu môi, liếc nàng một cái: “Trấn Quốc Tự? Âm hồn trên đường phố kinh thành sắp tụ thành ổ rồi mà cũng chẳng thấy ngôi chùa ấy có tác dụng gì.”
“Tiểu thư!”
Sắc mặt Thanh Từ lập tức thay đổi, cuống cuồng bịt miệng Ôn Tam Kim lại, mặt trắng bệch: “Tiểu thư, không thể tùy tiện bàn luận về Trấn Quốc Tự đâu! Nếu bị người ta tố cáo thì sẽ bị chém đầu đấy!”
Mặt Mặc Ngọc cũng hơi tái đi: “Trong Trấn Quốc Tự có tượng Phổ Độ Thần Quân. Nước Linh Việt có luật, bất cứ ai bất kính với Phổ Độ Thần Quân đều bị nghiêm trị. Mỗi nhà mỗi hộ khi cúng bái Phổ Độ Thần Quân đều phải chuẩn bị lễ vật tốt nhất. Nếu dám nói xấu sau lưng, nặng thì còn bị tru di chín họ.”
Bởi vì năm xưa Phổ Độ Thần Quân từng hiển linh tại Trấn Quốc Tự, nên ngay cả nói xấu Trấn Quốc Tự cũng là điều cấm kỵ.
Ôn Tam Kim cuối cùng cũng không nhịn được mà trợn trắng mắt.
Một vị thần không che chở tín đồ, chỉ biết dựa vào luật lệ hà khắc để củng cố địa vị của mình thì có gì đáng phải kiêng dè?
Nhưng thấy vẻ mặt Mặc Ngọc và Thanh Từ quá khó coi, nàng vẫn không nói thêm gì.
Dù sao sư phụ của Ôn Thanh Chi là Quốc sư nước Linh Việt, mà nước Linh Việt lại chỉ tôn thờ riêng Phổ Độ Thần Quân. Xem ra vị Phổ Độ Thần Quân này ít nhiều cũng có liên hệ tới Quốc sư - sư phụ của Ôn Thanh Chi.
Nghĩ vậy, nàng ba chân bốn cẳng leo lên đầu tường, ngồi xổm trên đó vẫy tay với hai người trong sân: “Đi thôi, đi cùng ta tới Trung Quốc phủ một chuyến.”
Nàng muốn tận mắt xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.