Nhìn lại phía trước, chẳng biết từ lúc nào, ngay cả con ngựa kéo xe cũng đã biến thành ngựa giấy dùng trong đám tang. Ngay cả chiếc xe ngựa mà bọn họ đang ngồi cũng biến thành đồ giấy.
Tim phu nhân Trung Quốc Công đập thình thịch, nhưng bà vẫn cố giữ bình tĩnh.
“Đừng hoảng sợ! Trong tay ta có chuỗi Phật châu do trụ trì Trấn Quốc Tự ban tặng, không sợ tà ma quỷ quái. Ngươi hoảng cái gì?”
Kể từ lúc người giấy và ngựa giấy bị phát hiện, tất cả đều đứng im bất động.
Bà nhìn bà tử rồi bình tĩnh nói: “Ngươi xuống trước đi, chúng ta đưa tiểu thư trở về.”
Bà tử vội vàng đồng ý, nhưng vừa vén rèm xe lên đã phát hiện cảnh tượng bên ngoài lại thay đổi.
Người giấy vẫn là người giấy ấy, ngựa giấy vẫn là ngựa giấy ấy, nhưng cảnh ban ngày ban nãy giờ đã hóa thành màn đêm đen kịt.
Trời tối, nơi đồng không mông quạnh, lại thêm người giấy và ngựa giấy quỷ dị, bà tử gần như tuyệt vọng.
Đúng lúc ấy, bên tai đột nhiên vang lên tiếng nhạc đám tang. Ngẩng đầu nhìn lên, từ xa có một đoàn đưa tang đang vừa gõ chiêng đánh trống vừa tiến lại.
Người giấy, ngựa giấy, xe giấy...
Trong thoáng chốc, bà tử không dám nghĩ tiếp. Bà sợ chiếc xe giấy trong đoàn đưa tang đối diện sẽ đột nhiên vén rèm lên, để lộ một người giống hệt mình ngồi bên trong.
Những đồng tiền giấy trắng bay theo gió, lả tả rơi trước mặt bọn họ.
Bà tử hét lên một tiếng, kéo phu nhân Trung Quốc Công định bỏ chạy.
Phu nhân vội la lên: “Tiểu thư! Mang theo tiểu thư nữa!”
Bà tử cuống cuồng định cõng Sở Thi Dao lên, nhưng lại bị nàng kéo lại. Mặt Sở Thi Dao nghẹn đỏ bừng, ý thức đã bắt đầu mơ hồ, nhưng trong tay vẫn nắm chặt lá bùa vàng.
Nàng dốc hết sức lực dán lá bùa lên nóc xe, rồi cả người lập tức ngã phịch xuống.
Điều kỳ lạ là ngay khi lá bùa được dán lên, cảm giác như có người bóp nghẹt cổ khiến nàng không thở nổi lập tức biến mất.
Thấy mẫu thân định kéo mình xuống xe, nàng vội giữ cả mẫu thân lẫn bà tử lại: “Đừng đi!”
Bà tử vốn đang định xuống xe, vừa mới vén rèm lên đã thấy đoàn đưa tang cách đó trăm mét không biết từ lúc nào đã tới gần trước mặt, khoảng cách chưa đầy mười mét.
“Aaaa..”
Bà tử hét lên, ôm chặt đầu. Nhưng ngay sau đó, chiếc xe ngựa của bọn họ đột nhiên bùng lên một luồng ánh sáng vàng chói mắt.
Đám người giấy đưa tang đang nhảy nhót lao về phía họ vừa chạm phải ánh sáng ấy liền hóa thành vô số bụi đen bay đầy trời.
“Phu nhân, đã tới Tế Xuân Đường rồi.”
Một hộ vệ của Trung Quốc phủ đứng ngoài xe, chắp tay hành lễ.
Ngẩng đầu lên thấy bà tử bên cạnh phu nhân vẫn đang vén rèm xe, sắc mặt trắng bệch, ánh mắt kinh hãi chưa tỉnh táo được, hắn ngạc nhiên nhướng mày rồi lặp lại: “Phu nhân, đã tới Tế Xuân Đường rồi.”
Giây phút nghe rõ lời nói của hộ vệ, bà tử chỉ cảm thấy tai mình ù đi. Tiếng người náo nhiệt trên phố lập tức ùa vào tai, cứ như đoàn đưa tang ban nãy chỉ là một cơn mê sảng.
Bà tử quay đầu nhìn phu nhân và tiểu thư phía sau, hai người cũng trắng bệch cả mặt. Rõ ràng những gì vừa xảy ra không phải ảo giác.
“Phu nhân...”
Phu nhân Trung Quốc Công hít sâu một hơi rồi lắc đầu, ra hiệu cho bà tử đừng hoảng loạn.
“Đi thôi, đưa tiểu thư vào xem bị trẹo chân.”
Cùng thời gian này, Sở Thi Dao được mẫu thân và bà tử dìu vào Tế Xuân Đường, thì ở một nơi khác, Ôn Thanh Chi đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi, hai mắt trợn ngược rồi ngất xỉu. Trước đó, nàng vẫn đang nhìn Ôn Tam Kim bị cả nhà tra hỏi.
Bởi vì chuyện xảy ra ở tiệc sinh nhật, với tư cách gia chủ trong nhà, Ôn Hiếu Khanh đã nổi trận lôi đình với Liễu thị. Đợi khách quý ra về hết, ông lập tức gọi cả nhà tới, trách cứ Liễu thị một trận.
Liễu thị vừa bị Ôn Tam Kim lấy mất trang sức, trong lòng vốn đã không ưa thích nàng. Thế là bà đổ hết mọi sai lầm lên đầu Ôn Tam Kim.
“Cái đồ nghịch nữ nhà ngươi! Ngươi có biết mọi người trong Dũng Quốc phủ đã chuẩn bị cho tiệc sinh nhật của Thanh Chi bao lâu không? Có biết phụ thân ngươi coi trọng bữa tiệc ấy đến mức nào không?”
Liễu thị bày ra vẻ mặt của một người mẹ đau lòng thất vọng, nghiến răng nói: “Hôm nay phụ thân ngươi ở đây, hai ca ca và các đệ muội của ngươi cũng đều có mặt. Ta sẽ ngay trước mặt cả nhà dạy dỗ ngươi cho tử tế!”
“Người đâu! Giữ chặt nghịch nữ này lại cho ta! Đánh! Đánh thật mạnh vào!”
Trong đáy mắt Liễu thị ẩn giấu sự hả hê, nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ đau lòng vô cùng, khiến gương mặt trở nên dữ tợn như quỷ.
Dương ma ma đã chuẩn bị sẵn gia pháp, vừa nghe lệnh là lập tức ra hiệu cho người bên cạnh cầm roi mây bước ra.
Chiếc roi cực mảnh nhưng vô cùng dẻo dai. Trên thân roi chi chít những chiếc gai nhọn dựng ngược, dưới ánh nến phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.
Liễu thị cố ép khóe môi đang muốn nhếch lên xuống, tiếp tục bày ra vẻ hiền từ mà đau lòng.
“Ngươi là đứa con gái ruột thịt mà ta khó khăn lắm mới tìm lại được, ta thật sự không nỡ đánh ngươi. Nhưng ngươi hết lần này tới lần khác làm mất mặt Dũng Quốc phủ, ta không thể mặc kệ được. Phải dạy ngươi một bài học để nhớ cho lần sau.”
Bà chỉ vào hạ nhân cầm roi: “Hôm nay gia pháp do ngươi thực hiện.”
Tên hạ nhân ấy cao lớn lực lưỡng, vừa nhìn đã biết sức khỏe hơn người. Chỉ cần hai roi quất xuống, e rằng Ôn Tam Kim đến bò cũng không bò nổi.
Ôn Giang Bách cố gắng nhịn cười, nhưng sợ phụ thân còn ngồi đó nên không dám cười thành tiếng. Tiện thể cong môi phụ họa Liễu thị: “Mẫu thân nói rất đúng. Tam Kim từ nhỏ lớn lên ở thôn quê, không có ai dạy dỗ, có đi lệch đường cũng là chuyện khó tránh. Lúc này nương cứng lòng dạy bảo, đó là tấm lòng của một người mẹ.”
Hắn nhìn Ôn Tam Kim đầy khiêu khích: “Tam Kim, ngươi cũng đừng trách nương. Ngọc không mài không thành đồ quý, nương làm vậy đều là vì tốt cho ngươi thôi.”
Phùng thị đứng bên cạnh Ôn Giang Bách, ban đầu nàng còn muốn nói giúp tiểu muội mới về nhà vài câu. Nhưng thấy chồng đã lên tiếng trước, nàng không dám làm mất mặt chồng, chỉ đành âm thầm cầu mong hạ nhân kia đừng xuống tay quá nặng.
Ôn Giang Tùng không ngờ đại ca lại có thể nói ra những lời như vậy, càng không thể tin mẫu thân thật sự muốn dùng gia pháp với tiểu muội.
Hắn bước lên chắn trước mặt Ôn Tam Kim, nhìn cha mẹ ngồi ở vị trí chính giữa với vẻ không đồng tình.
“Cha, nương, tiểu muội hôm qua mới trở về, hôm nay đã dùng gia pháp với muội ấy. Chuyện này mà truyền ra ngoài thì người ta sẽ nhìn Dũng Quốc phủ chúng ta thế nào?”
Dũng Quốc Công Ôn Hiếu Khanh banh mặt, hiển nhiên ông cũng nghĩ tới điểm ấy.
Liễu thị trừng mắt nhìn đứa con trai thứ hai, trong lòng thất vọng vô cùng.
Quả nhiên, đứa trẻ không lớn lên bên cạnh mình thì không thân với mình.
Bà cố nhịn cơn giận: “Giang Tùng, đây là chuyện nhà chúng ta. Không ai đi nói lung tung, người ngoài làm sao biết được?”
Sắc mặt Ôn Hiếu Khanh dịu xuống, khẽ gật đầu.
Ôn Giang Tùng vẫn đứng chắn trước mặt Ôn Tam Kim, không hề nhường bước.
“Nếu đã là chuyện nhà, vậy cần gì dùng gia pháp nặng như thế? Tiểu muội từ nhỏ sống ở bên ngoài, người vốn dĩ gầy yếu, căn bản không chịu nổi mấy đòn roi. Hơn nữa muội ấy không hiểu gì cả, chúng ta từ từ dạy là được. Đánh muội ấy thì cũng đâu thể hiểu hết quy củ trong kinh thành ngay được!”
Liễu thị tức đến mức hai má giật liên hồi, sự bất mãn với đứa con trai thứ hai càng lúc càng sâu.
Chưa đợi bà mở miệng, con gái út Ôn Thanh Miểu đã bước ra: “Nhị ca, ngươi nói vậy là không đúng.”
Mới mười hai tuổi nhưng Ôn Thanh Miểu đã cao ráo duyên dáng. Ánh mắt quét qua bộ quần áo mới của mình đang mặc trên người Ôn Tam Kim, trong mắt đầy vẻ oán giận.
Nàng ngẩng khuôn mặt nhỏ lên khuyên nhủ: “Dũng Quốc phủ chúng ta là gia đình có danh tiếng trong kinh thành, đâu có nhiều thể diện đến vậy để đại tỷ tùy ý làm loạn. Ta thấy nương nói đúng, đánh đại tỷ một trận cho nhớ đời, sau này tỷ ấy nhất định sẽ biết giữ mồm giữ miệng.”
Liễu thị quay sang nhìn nữ nhi mà mình vốn không quá coi trọng, khóe môi bất giác hiện lên nụ cười.
Quả nhiên, đứa trẻ được nuôi bên cạnh mình và đứa trẻ không được nuôi bên cạnh mình vẫn khác nhau.
Đứa ở bên cạnh, dù bà không quan tâm nhiều, lòng nó vẫn hướng về bà. Còn đứa không ở bên cạnh, dù bà có đối xử tốt thế nào, vẫn không thân với bà.
Nghĩ tới đó, bà theo thói quen nhìn sang con trai út được nuôi cùng.
Nghĩ tới đó, bà không nhịn được quay sang nhìn đứa con trai út vẫn được nuôi bên cạnh cùng Giang Tùng. Thế nhưng vừa nhìn đã phát hiện hắn không còn ở đó nữa.
Lại thấy vẻ mặt như trút được gánh nặng của Giang Tùng, lòng bà lập tức thắt lại.
Thằng nhóc này chắc chắn đã sai em trai đi mời lão phu nhân tới cầu cứu rồi!
Bà đang định sai người chặn tiểu nhi tử lại thì khóe mắt bỗng thấy Ôn Tam Kim cười hì hì, lộ ra hàm răng trắng nhỏ.
Bà đang định sai người bên cạnh đuổi theo ngăn đứa con út lại thì khóe mắt chợt bắt gặp Ôn Tam Kim cười hì hì, lộ ra hàm răng trắng đều.
Cười?
Liễu thị cơn tức lên đỉnh điểm.
Con ranh khốn này còn dám cười!
“Người đâu! Đánh nó cho ta!” Liễu thị hét lên.
Thế nhưng còn chưa kịp để hạ nhân cầm roi ra tay, bên cạnh Liễu thị bỗng vang lên một tiếng “phụt” rất khẽ.
Mùi máu tanh lập tức lan ra. Liễu thị cảm thấy bên má mình nóng hổi.
Bà theo phản xạ đưa tay sờ thử, cả bàn tay dính đầy máu.
Bà quay đầu nhìn lại.
Cô con gái bảo bối Ôn Thanh Chi của bà, hai mắt trợn ngược, thân thể mềm nhũn ngã xuống.
Liễu thị như phát điên, hai mắt đỏ ngầu: “Thanh Chi!”