Đừng Diễn Nữa, Đích Tiểu Thư là Quẻ Sư

Chương 14: Bị Ôn Thanh Chi chèn ép đến phát điên rồi sao?

Trước Sau

break

Ôn Tam Kim và Ôn Giang Tùng cùng ngẩng đầu lên, không biết Sở Thi Dao đã xuất hiện trước mặt hai người từ lúc nào. Nàng đang nhíu đôi mày thanh tú, hung hăng nhìn chằm chằm bọn họ.

Vành mắt nàng đỏ hoe, đôi mắt hoa đào xinh đẹp ngấn lệ, rõ ràng vừa mới khóc xong.

Ôn Giang Tùng cười hiền lành, tự thấy mình không thích hợp đứng cùng một vị tiểu thư khuê các ở nơi vắng vẻ thế này, nên định dẫn Ôn Tam Kim rời đi.

Ôn Tam Kim nhìn Sở Thi Dao đang chống nạnh tức giận, lại nhìn nhị ca tạm thời chưa chết được, quyết định trước hết cứ mặc kệ nhị ca vậy.

Nàng tùy ý xua tay: “Nhị ca đi trước đi, ta có vài lời muốn nói với Sở tiểu thư.”

Ôn Giang Tùng từng nghe qua Sở tiểu thư này tính tình ngang ngược bá đạo, không yên tâm để tiểu muội ở lại với nàng. Hắn còn định nói gì đó thì Sở tiểu thư ngang ngược đã trừng mắt nhìn sang.

“Ngươi còn chưa đi nữa?”

Ôn Giang Tùng do dự. Ôn Tam Kim vỗ nhẹ cánh tay hắn, cho hắn một ánh mắt bảo cứ yên tâm. Lúc ấy hắn mới mang theo vẻ lo lắng mà rời đi.

Đợi Ôn Giang Tùng đi khuất, Sở Thi Dao liền từ trên xuống dưới đánh giá Ôn Tam Kim một lượt.

Da đen gầy gò, vóc người còn thấp hơn nàng gần nửa cái đầu. Trên người mặc bộ quần áo xanh rộng thùng thình không vừa vặn, nhìn là biết đứa trẻ đáng thương không được cha mẹ yêu thương.

Thế là giọng nàng mềm đi không ít: “Ngươi có chuyện muốn nói với ta? Nói chuyện gì?”

Ôn Tam Kim nhìn nàng: “Sở tiểu thư, vừa rồi ta bấm ngón tay tính thử, phát hiện hôm nay ngươi có kiếp nạn đổ máu. Nếu xử lý không khéo, e rằng còn liên lụy tới người thân trong nhà.”

Nàng lấy từ trong tay áo ra một lá bùa vàng: “Lúc về, ngươi dán thứ này lên nóc xe ngựa. Nó có thể cứu ngươi một mạng.”

Sở Thi Dao: “...”

Khóe môi nàng giật giật, ánh mắt nhìn Ôn Tam Kim càng thêm thương hại.

Còn bấm ngón tay tính thử nữa chứ. Tiểu cô nương đen gầy này chẳng lẽ bị con tiện nhân Ôn Thanh Chi tâm cơ thâm sâu kia chèn ép đến phát điên rồi?

Thấy Sở Thi Dao không nhận, Ôn Tam Kim cũng đã quen rồi.

Ngoài Hoắc Tu Từ ra, rất ít người chịu tin nàng ngay từ đầu.

Nàng nhét lá bùa vào tay Sở Thi Dao.

“Ngươi cứ cầm trước đi. Trên đường về phủ, tự nhiên sẽ biết ta có lừa ngươi hay không.”

Nói xong nàng quay người định đi, ai ngờ Sở Thi Dao lại kéo nàng lại, vẻ mặt đầy cảnh giác.

“Ngươi không phải đang cấu kết với con tiện nhân Ôn Thanh Chi kia, muốn hại ta đấy chứ?”

Tuy nàng không phải quẻ sư, cũng không hiểu những chuyện huyền môn, nhưng nàng biết bùa chú cũng có tốt có xấu. Có loại trừ tà thì cũng có loại chiêu tà.

Tiểu cô nương đen gầy lại không được yêu thích trước mắt này, chẳng lẽ vì muốn lấy lòng cha mẹ mà giúp Ôn Thanh Chi hại nàng?

Nàng nheo mắt, lên tiếng cảnh cáo: “Ngươi đừng quên, cha mẹ ngươi đến một bộ quần áo tử tế cũng không chịu may cho ngươi. Lúc ở tiền viện vừa nãy, nếu không phải ta lên tiếng bênh vực, e rằng mẫu thân thiên vị của ngươi đã trực tiếp đuổi ngươi về hậu viện rồi.”

“Ngươi đừng hòng hại ta!”

Ôn Tam Kim nhìn gương mặt xinh xắn sinh động của nàng, trong lòng sinh ra mấy phần thân thiện. Đồng thời nàng cũng cảm nhận ngày càng rõ khí vận trên người Sở Thi Dao đang không ngừng trôi mất.

Nàng lắc đầu: “Ta không định hại ngươi. Khí vận của ngươi bây giờ thấp đến đau lòng. Chỉ sợ không cần ta hại, ngươi tự uống nước cũng có thể sặc chết mình.”

Thấy Sở Thi Dao lộ vẻ khó hiểu, nàng giải thích: “Khí vận, ngươi có thể hiểu đơn giản là vận may. Bây giờ vận may của ngươi đang cực kỳ thấp, nói cách khác là ngươi sẽ rất xui xẻo.”

“Ta xem tướng mạo của ngươi, vốn dĩ phải là người có phúc khí sâu dày. Vì sao lại thành ra thế này thì ta vẫn chưa rõ.”

Nàng ra hiệu cho Sở Thi Dao cầm chắc lá bùa trong tay.

“Nếu không tin, ngươi cứ tự để ý mà xem, gần đây có phải ngươi luôn gặp chuyện không may hay không.”

Chuyện không may?

Sở Thi Dao lơ đãng.

Nhắc tới chuyện này, gần đây nàng quả thật rất xui xẻo. Không chỉ đi đường trượt chân ngã liên tục, mà mấy lần đi ngang hồ nước còn suýt rơi xuống. Ngay cả khi dẫn theo bà tử và nha hoàn ra phố cũng từng suýt bị ngựa nổi điên đâm phải.

“Nhưng những chuyện đó đều là việc nhỏ, cũng tính là xui xẻo sao?”

Nàng hỏi Ôn Tam Kim, nhưng không nhận được câu trả lời. Ngẩng đầu lên nhìn, Ôn Tam Kim vừa còn đứng bên cạnh đã chẳng biết chạy đi đâu mất.

Sở Thi Dao siết lá bùa trong tay, vừa suy nghĩ vừa đi trở về.

Không biết có phải nàng thật sự quá xui hay không, quãng đường ngắn từ hồ sen về tiền viện mà liên tiếp xảy ra chuyện.

Trước tiên là lạc mất nha hoàn bên cạnh, sau đó lại bị một gã sai vặt không biết từ đâu lao tới va phải.

Tiếp đó nàng gặp muội muội của Tề Nguyên Huy. Đối phương cố tình gây sự, suýt nữa nàng đã đánh nhau với nàng ta, trên mặt còn bị trầy một vết nhỏ.

Sau khi bữa tiệc kết thúc, nàng theo mẫu thân ra ngoài. Lúc chuẩn bị lên xe ngựa, mẫu thân vừa nén giận vừa mắng người Tề gia.

“Con gái Tề gia này ngày càng quá đáng! Còn chưa thành thân mà đã dám chèn ép con như vậy. Sau này nếu gả sang Tề gia, trở thành con dâu nhà họ, chẳng phải nó sẽ cưỡi lên đầu con hay sao?”

Phu nhân Trung Quốc Công càm ràm hồi lâu mà không thấy nữ nhi trả lời. Đến khi quay đầu nhìn thấy vết xước nhỏ trên mặt con gái, bà càng tức giận hơn.

“Đều tại cái tên Tề Nguyên Huy đáng chết đó! Còn con nữa, thanh niên tài giỏi trong kinh thành nhiều như vậy, sao cứ đòi sống đòi chết phải là hắn?”

Đột nhiên nghe thấy tên Tề Nguyên Huy, Sở Thi Dao đang bước lên xe ngựa liền đạp hụt.

“Ui da!” Nàng lập tức trẹo chân.

“Con bé này!” Phu nhân Trung Quốc Công đau lòng vô cùng: “Trẹo chân rồi sao? Có đau không?”

“Có hơi đau.”

Sở Thi Dao đau đến nhe răng nhăn mặt. Chẳng lẽ những lời nha đầu đen gầy Ôn gia kia nói đều là thật?

Nàng cố nhịn đau leo lên xe. Mẫu thân lập tức bảo xa phu đánh xe tới Tế Xuân Đường xem chân cho nàng.

Tiếng ngựa hí vang lên, xe ngựa chậm rãi lăn bánh.

Phu nhân Trung Quốc Công không dám nhắc chuyện ấy nữa, nhưng vẫn không nhịn được mà đổ hết bực tức vì con gái bị thương lên đầu Tề Nguyên Huy, thậm chí nảy sinh ý định hủy hôn.

Bà vòng vo dò hỏi Sở Thi Dao rằng trong kinh thành có nhiều thanh niên tài giỏi như vậy, nàng có để ý ai khác hay không.

Tuy Sở Thi Dao giận Tề Nguyên Huy lúc nào cũng bảo vệ Ôn Thanh Chi, nhưng tình cảm nàng dành cho hắn cũng là thật. Bị mẫu thân liên tục truy hỏi, nàng cũng bực bội.

Nàng nhíu mày định phản bác, nhưng vừa mở miệng đã bị sặc nước bọt, lập tức ho dữ dội.

“Khụ... khụ khụ... Nương...”

Nàng cố gắng đấm ngực, ho đến mặt đỏ bừng, gần như không thở nổi.

“Dao Nhi!” Phu nhân Trung Quốc Công lo lắng: “Nhanh! Đi nhanh lên! Đến Tế Xuân Đường!”

Bà lớn tiếng quát, nhưng xe ngựa vẫn chậm chạm tiến về phía trước, hoàn toàn không có dấu hiệu tăng tốc.

Bà tử bên cạnh sốt ruột, lập tức vén rèm xe lên mắng: “Xa phu, mau tới Tế Xuân...”

Lời còn chưa nói hết, nhìn thấy cảnh vật xa lạ bên ngoài, bà tử liền cứng họng.

“Ngươi... ngươi định đưa chúng ta đi đâu?” Sắc mặt bà tử trắng bệch: “Hộ vệ và nha hoàn trong phủ đâu cả rồi?”

Phu nhân Trung Quốc Công cũng nhận ra vẻ khác thường của bà tử. Bà vén rèm cửa sổ nhìn ra ngoài, không biết từ lúc nào, chiếc xe đã bị xa phu đưa tới một nơi hoang vu không một bóng người.

Bà ôm chặt nữ nhi đang nghẹn đỏ mặt vào lòng, giọng bình tĩnh nhưng không giấu nổi chút run rẩy.

“Ngươi là ai? Muốn đưa chúng ta đi đâu?”

Xa phu ngồi yên trên xe, không hề trả lời.

Bà tử nhìn tiểu thư đã nghẹn đến trợn trắng mắt, lấy hết can đảm đẩy xa phu một cái.

Không đẩy thì thôi, vừa đẩy một cái, xa phu đã nhẹ bẫng ngã thẳng xuống trước thùng xe, phát ra tiếng lạo xạo kỳ quái.

Một khuôn mặt giấy trắng bệch hướng thẳng về phía bà tử, nụ cười trên mặt quỷ dị đến rợn người.

Bà tử thét lên một tiếng thất thanh.

“Phu nhân! Đây... đây là người giấy dùng trong đám tang!”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương