Đừng Diễn Nữa, Đích Tiểu Thư là Quẻ Sư

Chương 13: Lại thêm một người đoản mệnh

Trước Sau

break

Liễu thị đưa đồ cho Ôn Tam Kim, tay nắm chặt tới mức các khớp ngón tay đều trắng bệch. 

Trên mặt vẫn cười, nhưng ánh mắt lưu luyến, tiếc nuối gần như sắp rơi nước mắt. 

Ôn Tam Kim hoàn toàn không quan tâm Liễu thị nghĩ gì. Nàng từ từ gỡ từng ngón tay của Liễu thị ra, rồi cười híp mắt thu hết đồ vào lòng. Còn tặng kèm một nụ cười ngọt ngào: “Cảm ơn nương! Ta biết ngay nương thương ta nhất mà!” 

Nói xong, nàng đầy mong đợi nhìn sang những trưởng bối khác cùng bàn. 

Đám trưởng bối này nàng không quen biết ai cả. Nhưng đã có Phùng thị và Liễu thị mở đầu, giờ họ cũng khó lòng giả vờ không thấy. 

Bởi vì tới dự tiệc sinh nhật, ai nấy đều ăn diện chỉnh tề, trên người đeo không ít vật quý giá. 

Mọi người cũng không đợi Liễu thị giới thiệu Ôn Tam Kim cho từng người, tất cả đã vội vàng tháo vòng ngọc trên tay, rút trâm trên đầu, cởi ngọc bội bên hông, sai người hầu mang tới cho Ôn Tam Kim. 

Sợ nàng lại mở miệng chê mình keo kiệt, vừa đưa quà xong, từng người liền nhanh chóng đứng dậy đi sang bàn khác trò chuyện. 

Ôn Tam Kim vui như mở hội, nhét hết đồ vào ngực áo, âm thầm tính toán giá trị của từng món. 

Toàn đồ tốt cả! Phát tài rồi! 

Nếu bán hết đống này đi đổi thành vàng, chắc phải được một cục to lắm! 

Ở phía gần đó, Ôn Thanh Chi nhìn Ôn Tam Kim hết nhét món này tới món khác vào ngực, cười toe toét chẳng khác gì nhặt được kho báu, trông còn vui hơn cả nàng, người được tổ chức sinh nhật hôm nay. 

Nàng mím môi, nụ cười trên khóe miệng nhạt đi đôi chút, nhìn Ôn Tam Kim rồi khuyên nhủ: “Tỷ tỷ, làm như vậy không đúng đâu.” 

“Tuy tỷ tỷ nhận được quà sinh nhật từ các trưởng bối, nhưng sẽ mất đi danh tiếng. Người có mặt ở đây đều là quyền quý trong kinh thành. Tỷ thất lễ trước mặt họ như vậy, sau này e rằng rất khó tìm được một mối hôn sự tốt...” 

Những lời này vốn không thích hợp để một cô nương chưa xuất giá nói ra. 

Mới nói được một nửa, hai gò má nàng đã ửng đỏ. 

Ôn Tam Kim cười ngây ngô nhìn nàng: “Muội muội biết nhiều chuyện quanh co lòng vòng như vậy, thế sao lúc nãy không ngăn ta, để giờ mới nói?” 

Lúc nãy nàng để ý thấy rõ, Phùng thị muốn ngăn cản nàng, nhưng bị Ôn Giang Bách kéo lại. Còn Ôn Thanh Chi từ đầu tới cuối thậm chí còn không ngẩng đầu lên. 

Ôn Thanh Chi: “...” 

Vành mắt nàng lập tức đỏ lên: “Tỷ tỷ đang trách ta sao?” 

Nàng hít sâu một hơi, nước mắt gần như sắp rơi xuống, đang định mở miệng thì trước mặt bỗng xuất hiện một bàn tay. 

Ôn Thanh Chi ngẩn người, ngơ ngác nhìn Ôn Tam Kim. 

Ôn Tam Kim cũng cười híp mắt nhìn lại: “Muội muội thiện lương nhất, ta đương nhiên biết rõ, sao có thể trách ngươi được?” 

“Chỉ là muội muội quá tốt bụng, mà tỷ tỷ vừa mới về phủ, nghèo đến mức chẳng còn gì trong tay. Ta đâu có được như muội muội, mấy năm nay gấm vóc đầy người, cơm ngon áo đẹp.” 

Nàng chìa tay ra thêm chút nữa: “Muội muội xem, có phải cũng nên tặng tỷ tỷ chút quà hay không?” 

Ôn Thanh Chi: “...” 

Nàng bỗng thấy hối hận vì đã mở miệng, gương mặt hiện lên vẻ khó xử. 

“Tỷ tỷ, mỗi tháng tiền tiêu vặt của ta chỉ có ba mươi lượng bạc, đâu có giàu sang...” 

“Ba mươi lượng á? Nhiều vậy sao!” 

Ôn Tam Kim lập tức cắt ngang lời kể khổ của nàng, đôi mắt sáng rực đầy ngưỡng mộ. 

“Ba mươi lượng bạc! Cả đời này ta còn chưa từng thấy nhiều tiền như thế!” 

Khóe môi Ôn Thanh Chi giật nhẹ. Ngay sau đó nàng chợt nghĩ ra điều gì, tháo chiếc vòng trên cổ tay xuống, đổi sang nụ cười dịu dàng. 

“Tỷ tỷ nói đúng. Chiếc vòng này có giá trị không nhỏ, hôm nay ta tặng nó cho tỷ tỷ, được không?” 

Nha hoàn Quế Lan lập tức thay đổi sắc mặt, đang định ngăn lại thì đã thấy Ôn Tam Kim vui vẻ nhận lấy. 

“Được chứ! Được chứ! Cảm ơn muội muội!” 

Thấy Ôn Tam Kim lập tức nhét chiếc vòng vào ngực áo, Ôn Thanh Chi mới hài lòng mỉm cười. 

Sau đó nàng dẫn theo Quế Lan đang muốn nói lại thôi rời đi.

...

Liễu thị đội cái đầu trọc lốc vì mất sạch trang sức, kiếm cớ trở về phòng. Vừa bước vào cửa, bà đã không nhịn được mà hất tung hết đồ đạc trên bàn. 

“Con ranh đó! Cái con sao chổi đó!” 

Liễu thị tức tới mức nằm phịch xuống sạp, ôm ngực thở dốc hồi lâu vẫn không thông khí. 

Nghĩ tới những món đồ mình đã phải đưa ra hôm nay, tim Liễu thị đau như bị dao cứa. Nước mắt suýt nữa trào ra. 

Để tổ chức tiệc sinh nhật cho Thanh Chi, hôm nay bà mang theo toàn những món trang sức quý giá và thể diện nhất. 

Kết quả lại bị Ôn Tam Kim vét sạch! 

Dương ma ma nhìn Liễu thị tức giận, vội bước tới vuốt ngực giúp chủ tử thuận khí, rồi nhỏ giọng khuyên nhủ: “Phu nhân đừng giận. Đại tiểu thư...” 

“Không được gọi nó là đại tiểu thư!” Liễu thị quát lớn: “Con ranh khốn đó không xứng làm con gái của ta!” 

“Vâng vâng vâng.” Dương ma ma lập tức sửa lời: “Người cao quý như phu nhân, cũng chỉ có Thanh Chi tiểu thư tôn quý mới xứng làm con gái của phu nhân.” 

Nhắc tới Ôn Thanh Chi, sắc mặt Liễu thị mới dịu đi đôi chút. Bà liếc mắt nhìn Dương ma ma. 

“Lúc nãy ngươi định nói gì?” 

Dương ma ma cười đáp: “Con ranh con ở Đông viện kia chẳng qua dựa vào hôm nay là ngày vui trong phủ, khách quý đều có mặt nên mới dám làm loạn như thế. Nhưng khách ở tiền viện cuối cùng cũng sẽ phải đi về.” 

Đôi mắt Liễu thị sáng lên, tán thưởng nhìn Dương ma ma. Nỗi đau mất của cũng tan biến không ít. 

“Ngươi nói đúng.” Liễu thị ngồi thẳng người dậy, dặn nha hoàn bên cạnh: “Mau trang điểm lại cho ta. Khách quý ở tiền viện còn đang chờ ta.” 

Đợi khách đi hết, xem bà sẽ xử lý con ranh khốn Ôn Tam Kim kia thế nào!

...

Ôn Tam Kim hắt hơi một cái. Nàng ôm chặt đống quà trong lòng, cau mày xoa xoa chóp mũi. 

Ai đang nhắc tới nàng vậy? 

Nhưng không sao cả nha! Bước chân nàng nhẹ nhàng. 

Hôm nay đúng là kiếm lời to! 

Trở về Đông viện, nàng giao toàn bộ đồ cho Mặc Ngọc cất kỹ, rồi lại lén chạy tới yến tiệc. 

Tiệc sinh nhật còn kéo dài tới tận hoàng hôn. Một lát nữa còn có đồ ăn ngon, nàng tuyệt đối không thể bỏ lỡ. 

Đi ngang qua hồ sen trong phủ, từ xa nàng bỗng nghe thấy một giọng nói quen thuộc. Bước chân đi chậm lại. 

Giọng nói lanh lảnh này... Hình như là vị quý nữ đã lên tiếng nói Dũng Quốc phủ thiên vị Ôn Thanh Chi khi nãy thì phải? 

Ôn Tam Kim tìm một góc khuất rồi nhìn về phía phát ra âm thanh.

Nàng thấy Ôn Thanh Chi đang được một công tử bộ dáng cao quý, thân hình cao ráo che chắn phía sau. Hai người đang đối mặt với một thiếu nữ quý tộc trẻ tuổi đang tức giận tới mức gần như phát điên. 

Thiếu nữ kia giọng nói ngọt ngào, nhưng đầy nghẹn ngào, phẫn nộ. 

Nàng chỉ tay vào công tử trước mặt. 

“Tề Nguyên Huy! Ta mới là vị hôn thê của ngươi! Thế mà ngươi lúc nào cũng bảo vệ Ôn Thanh Chi, còn giúp nàng ta bắt nạt ta!” 

“Dũng Quốc phủ vốn dĩ đứng về phía nàng ta bạc đãi con ruột. Ta nói sai chỗ nào?” 

Công tử tên Tề Nguyên Huy đầy vẻ mất kiên nhẫn. 

“Sở Thi Dao, ngày nào ngươi cũng vị hôn phu, vị hôn thê treo trên miệng. Ngươi còn biết liêm sỉ hay không?” 

“Ngươi bảo ta không biết liêm sỉ?” 

Sở Thi Dao tủi thân tới mức suýt bật khóc. 

Tề Nguyên Huy nâng cằm lên: “Thanh Chi là sư muội của ta. Trước khi sư phụ bế quan đã dặn ta phải bảo vệ muội ấy.” 

“Ngươi bắt nạt muội ấy, ta đương nhiên phải che chở.” 

Nói xong, hắn lạnh lùng nhìn vị hôn thê. 

“Nếu ngươi ngang ngược và đa nghi đến mức, ngay cả chuyện ta thực hiện lời dặn của sư phụ cũng muốn ngăn cản, vậy thì thứ lỗi cho ta không thể làm theo ý ngươi. Sở tiểu thư có thể về tìm các vị trưởng lão trong tộc, tới phủ ta hủy hôn.” 

Sắc mặt Sở Thi Dao lập tức trắng bệch: “Ngươi muốn vì nàng ta mà hủy hôn với ta?” 

“Không phải vì Thanh Chi. Chuyện này không liên quan tới Thanh Chi, đừng làm tổn hại danh tiếng của muội ấy. Chúng ta hủy hôn là vì ngươi quá ghen tuông.” 

Nói xong, hắn không muốn dây dưa thêm nữa, che chở Ôn Thanh Chi rời đi. 

Sở Thi Dao mặc váy màu đào phấn đứng cô độc bên hồ, gương mặt trắng bệch, thất thần nhìn bóng lưng hai người sóng vai rời xa. 

Ôn Tam Kim đứng tại chỗ, lông mày dần nhíu lại. 

Khí vận của vị Sở tiểu thư này đang biến mất với tốc độ cực kỳ quái lạ. Chuyện gì đang xảy ra vậy? 

Nàng đang định bước ra bắt chuyện với đối phương thì bên tai bỗng vang lên một giọng nam ôn hòa mang theo ý cười. 

“Người mặc váy đào phấn kia là nhị tiểu thư Trung Quốc phủ, Sở Thi Dao. Người có hôn ước với nàng là tiểu thiếu gia phủ Tướng quân, Tề Nguyên Huy.” 

Ôn Tam Kim quay đầu nhìn, là một vị công tử ôn hòa như ngọc trong bộ trường sam màu xanh.

Khóe mắt đuôi mày hắn đều mang ý cười, ngũ quan có vài phần giống với nàng.

Công tử áo xanh mỉm cười: “Ta là Ôn Giang Tùng, nhị ca của ngươi.” 

Hắn lấy từ trong tay áo ra một chiếc hộp nhỏ đưa cho Ôn Tam Kim. Nụ cười ôn hòa như gió xuân: “Ta vừa từ thư viện trở về, nên lễ vật này đưa muộn mất rồi.” 

“Tiểu muội, chúc ngươi sinh nhật vui vẻ.” 

Ôn Tam Kim nhận lấy chiếc hộp nhưng không mở ra. Nàng nhìn nhị ca đứng trước mặt, trong lòng bỗng thấy ấm áp. 

Đây là người đầu tiên trong Dũng Quốc phủ chủ động tặng quà sinh nhật cho nàng. 

Nàng vừa định mở miệng cảm tạ thì ánh mắt bỗng dừng lại ở khí đen giữa chân mày hắn. Nụ cười trên mặt biến mất. 

Sao lại thêm một người chết sớm (đoản mệnh) nữa vậy? 

Nàng khẽ mấp máy môi, bên tai bỗng vang lên một tiếng quát lanh lảnh: “Các ngươi là ai, lén lén lút lút ở đây làm gì hả?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương