Động tác dập đầu của Liễu thị cứng đờ. Bà ta ngơ ngác nhìn lão phu nhân đang lạnh mặt trên sập, chẳng hiểu vì sao trong lòng đột nhiên thấp thỏm bất an.
“Liễu thị.”
Lão phu nhân chậm rãi lên tiếng. Ma ma đứng bên cạnh vội đỡ bà ngồi dậy, nhét thêm hai chiếc gối ra sau lưng.
Liễu thị run người, lập tức quỳ ngay ngắn, cúi đầu đáp: “Con dâu có mặt.”
Khóe môi lão phu nhân mang ý cười, nhưng ý cười ấy không hề chạm tới đáy mắt.
“Ngươi mở miệng là Thanh Chi, ngậm miệng cũng là Thanh Chi. Xem ra đã quên mất ai mới là ruột thịt của Dũng Quốc phủ chúng ta rồi.”
“Con...”
Bàn tay của Liễu thị siết chặt thành nắm đấm. Tuy hiểu ý của lão phu nhân, nhưng vừa nghĩ tới đứa trẻ mình nuôi lớn từ bé, bà ta vẫn không nhịn được mà gắng gượng chống lại nỗi sợ trong lòng.
“Nương, con dâu đương nhiên biết Tam Kim mới là con gái ruột của mình. Nhưng Thanh Chi là đồ đệ của Quốc sư, thân phận cao quý, lại quen biết nhiều quý nhân trong kinh. Sau này Giang Bách, Giang Tùng và Giang Trúc vào triều làm quan, đều cần Thanh Chi giúp đỡ.”
Liễu thị nhanh chóng ngước mắt nhìn lão phu nhân một cái rồi hạ thấp giọng: “Hơn nữa, Thanh Chi còn qua lại rất thân thiết với các vị hoàng tử. Nếu thuận lợi, sau này con bé trở thành chính phi của một vị hoàng tử nào đó, địa vị của Dũng Quốc phủ chúng ta cũng sẽ theo đó mà tăng lên. Nếu may mắn hơn nữa, trở thành Hoàng hậu...”
“To gan!” Lão phu nhân đập mạnh xuống bàn, đột nhiên mở mắt ra, giận dữ quát: “Liễu thị, ta thấy đầu óc ngươi thật sự không còn tỉnh táo nữa rồi!”
Liễu thị lập tức dập đầu xuống đất. Trong lòng đã nguyền rủa mụ già đáng chết này không biết bao nhiêu lần, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra ăn năn nhận lỗi.
“Nương, con dâu cũng là vì Dũng Quốc phủ chúng ta mà thôi!”
Lão phu nhân cúi mắt nhìn kẻ ngu đần đang quỳ dưới đất, cười lạnh:
“Hiện giờ ngôi vị Thái tử vẫn còn bỏ trống, ngươi định đem cả Dũng Quốc phủ ra đánh cược, chỉ để trải đường cho đứa con gái nuôi của mình có một tương lai rực rỡ sao? Gan ngươi lớn thật đấy! Tham vọng cũng lớn thật đấy!”
Thấy Liễu thị còn muốn cãi lại, lão phu nhân tiện tay cầm chén trà bên cạnh ném thẳng tới.
“Choang!”
Chiếc chén đập trúng trán Liễu thị, máu lập tức bắn tung tóe.
Lão phu nhân tức đến ngực phập phồng liên tục, gương mặt đầy nếp nhăn cũng nhíu chặt lại.
“Gia tộc hưng thịnh thì cùng hưởng vinh hoa, gia tộc sa sút thì cùng chịu tai họa. Ôn Thanh Chi vốn chẳng có quan hệ máu mủ gì với Dũng Quốc phủ chúng ta, cho dù ngươi dốc toàn bộ sức lực của cả phủ để đưa nó lên vị trí đó, nó vẫn có thể trở mặt đá văng ngươi đi bất cứ lúc nào!”
Sắc mặt Liễu thị trắng bệch, Đầu đầy máu nhưng vẫn ngẩng lên, cố chấp nói: “Sẽ không, nương! Thanh Chi lương thiện hiền lành, tuyệt đối không làm chuyện vong ân phụ nghĩa như vậy!”
“Đủ rồi!” Lão phu nhân trừng mắt, Liễu thị lập tức tắt lửa.
Nhưng thấy Liễu thị vẫn mang vẻ không phục, lão phu nhân cũng không định để bà ta dễ dàng trở về.
“Nếu ngươi nghĩ mãi vẫn không thông, cứ một lòng muốn kéo cả Dũng Quốc phủ đi mở đường cho đứa con gái nuôi đó, vậy thì đến từ đường quỳ thêm vài ngày trước bài vị tổ tiên đi. Xem tổ tiên có phù hộ cho đầu óc ngươi tỉnh táo hơn chút nào không!”
“Người đâu, đưa phu nhân tới từ đường!”
Ôn Tam Kim dùng bữa tối ở viện của nhị ca xong, đang ngồi trong sân hóng làn gió đêm lành lạnh để tiêu cơm thì nghe tin Liễu thị bị nhốt vào từ đường.
Nàng vừa ngồi chưa được bao lâu thì có người từ viện của lão phu nhân tới gọi nàng và Ôn Giang Tùng cùng qua đó.
Khi hai người tới nơi, lão phu nhân đang ôm tiểu đệ Ôn Giang Trúc mới 8 tuổi trong lòng. Còn đại ca Ôn Giang Bách thì mặt đỏ bừng, đang đứng trước mặt bà ra sức tranh cãi.
“Tổ mẫu, rõ ràng chuyện này là do con sao chổi Ôn Tam Kim gây ra, sao tổ mẫu lại phạt nương đi quỳ trong từ đường được? Nương vì cả Dũng Quốc phủ mà dốc hết tâm sức, vất vả ngược xuôi, sức khỏe cũng vì vậy mà suy yếu, làm sao chịu nổi hình phạt đó chứ?”
“Tổ mẫu, tôn tử xin người đấy, tổ mẫu tha cho nương lần này đi! Nếu người muốn nổi giận, tôn tử sẽ bắt cái đồ sao chổi Ôn Tam Kim kia tới đây cho người xả giận, được không?”
Lão phu nhân ôm đứa cháu út yêu quý, nhẹ nhàng nhắm mắt lại. Tuy bà không nói gì, nhưng Ôn Tam Kim lại nhìn ra rõ ràng mấy chữ: Ta không muốn nói chuyện với kẻ ngốc.
Nàng cúi đầu, không nhịn được bật cười thành tiếng. Cả căn phòng lập tức yên lặng, mọi người đồng loạt quay sang nhìn nàng.
Ôn Giang Bách trợn trừng mắt, vẻ cầu xin trên mặt lập tức biến thành tức giận. Hắn giơ tay lên, định xông tới.
“Đồ sao chổi! Đi đêm không về nhà, không biết liêm sỉ, hại tổ mẫu phải nhọc lòng, hại nương bị phạt quỳ từ đường. Thế mà ngươi còn dám cười nữa sao?”
Nhưng bàn tay kia còn chưa chạm tới mặt Ôn Tam Kim thì nàng đã nhanh nhẹn cúi thấp người tránh được, thuận tiện lén duỗi chân ra.
“Ai da!”
Ôn Giang Bách bị vấp ngã sõng soài xuống đất.
“Ngươi!” Hắn đau nhăn nhó mặt mày, loạng choạng bò dậy rồi lại định đánh tiếp thì bị lão phu nhân quát ngăn lại.
“Đủ rồi! Là đích tử mà chẳng có lấy chút dáng vẻ của đích tử. Ngươi đối xử với các của mình như thế đấy à?”
“Đủ rồi! Là con trai trưởng mà không ra dáng con trai trưởng. Ngươi đối xử với các đệ đệ muội muội đều như thế đấy à? Còn vô lễ thêm nữa thì tới từ đường quỳ cùng mẫu thân ngươi luôn đi!”
Ôn Giang Bách: “...”
Hắn hung tợn trừng Ôn Tam Kim một cái rồi không dám nói thêm gì nữa.
Lão phu nhân nhìn cô bé vừa đen vừa gầy, cả người lọt thỏm trong bộ váy màu xanh rộng thùng thình không vừa người, khẽ nhíu mày.
“Tam Kim đúng không? Lại đây.”
Bà duỗi tay về phía bà tử đứng hầu bên cạnh, rồi cầm lấy một chiếc hộp đưa cho Ôn Tam Kim.
“Những năm qua một mình sống ở bên ngoài, vất vả rồi. Đây là quà sinh nhật tổ mẫu tặng cho ngươi, coi như bù cho sinh nhật hôm qua.”
Ôn Tam Kim cúi đầu nhìn chiếc hộp, bên trong là cả một bộ trang sức vàng nặng trĩu. Kiểu dáng đã hơi cũ, chắc là của hồi môn được lão phu nhân cất giữ nhiều năm.
Trong lòng nàng thấy ấm áp hơn đôi chút. Nàng bỏ đi nụ cười ngây ngô thường ngày, cung kính cảm ơn lão phu nhân. Tiện thể còn nhìn lão phu nhân thêm vài lần.
Ấn đường đã ngả đen, quỷ khí quấn quanh người. Cũng may ngày thường lão phu nhân ăn chay niệm Phật, thường xuyên làm việc thiện, trên người vẫn còn chút ánh sáng công đức che chở. Nếu không, sợ rằng đã bị đám quỷ khí đó hại chết từ lâu rồi.
Lão phu nhân không để ý ánh mắt của Ôn Tam Kim, chỉ phất tay bảo nàng lui xuống rồi hỏi ma ma bên cạnh: “Lão đại đâu? Sao còn chưa tới?”
Cả đời lão phu nhân sinh ba trai một gái. Người con cả chính là cha của Ôn Tam Kim, Dũng Quốc Công Ôn Hiếu Khanh.
Vừa nói xong, Ôn Hiếu Khanh đã vội vàng bước vào. Mới vào cửa, ánh mắt ông ta đã đảo khắp căn phòng để tìm người. Khi nhìn thấy Ôn Tam Kim, mắt ông ta lập tức trợn lên.
“Nghịch nữ! Hôm qua Thanh Chi bị thương vì ngươi. Ngươi không chịu ngoan ngoãn ở trong viện cầu phúc cho nàng thì thôi, còn dám lén ra ngoài cả đêm không về, làm mất mặt Dũng Quốc phủ! Hôm nay ta phải đánh chết ngươi!”
Ôn Hiếu Khanh vừa định ra tay thì lão phu nhân đã quát lớn:
“Dừng tay! Ôn Hiếu Khanh! Ta còn chưa có chết đâu, chưa tới lượt ngươi giương oai giễu võ trước mặt ta!”
Lời nói này quá nặng.
Ôn Hiếu Khanh vội vàng cúi người bước tới trước mặt lão phu nhân, mặt đầy vẻ đau khổ: “Nương, người đừng nói những lời xui xẻo, không may mắn đó.”
Lão phu nhân liếc ông ta một cái: “Không hỏi rõ trắng đen đã đánh con. Lại còn là đứa con mười mấy năm không lớn lên ở bên cạnh mình. Ngươi làm cha kiểu đó sao?”
Lão phu nhân hít sâu một hơi rồi cười lạnh.
“Con gái nhà ai ra ngoài chưa về, người nhà không phải đều lặng lẽ đi tìm, lo cho con gặp nguy hiểm sao? Chỉ có người đàn bà ngu ngốc ngươi cưới về kia, chẳng những làm ầm ĩ khắp nơi mà còn kéo cả bà đỡ tới trước cổng nhà, ép con bé nghiệm thể!”
Mặt Ôn Hiếu Khanh lập tức tối sầm xuống. Chuyện này hoàn toàn khác với những gì ông ta nghe được.
Ông ta vừa định quay sang trừng con trai cả thì đột nhiên bị mẹ mình vỗ cho một cái.
Lão phu nhân tức đến ho sù sụ.
“Có người mẹ nào lại chà đạp con gái ruột mình như phu nhân nhà ngươi không? Đây là con gái ruột của ngươi, không phải kẻ thù của ngươi!”
Ôn Hiếu Khanh bị mẫu thân giữ lại mắng một trận, khóe mắt vô tình lướt qua bóng người vừa đen vừa gầy đứng ở cửa.
Không biết có phải vì những lời khuyên nhủ tận tình của mẫu thân hay không, nhưng lần đầu tiên trong lòng ông ta thấy khó chịu.
Trong tiệc sinh nhật hôm qua, ông ta chỉ thấy đứa con này lớn lên như vậy thật mất mặt.
Thế nhưng giờ nhìn kỹ lại, con bé hình như quá gầy. Quần áo mặc trên người cũng không vừa vặn. Ngay cả vài món trang sức tử tế trên đầu cũng không có.
Ôn Hiếu Khanh hoàn hồn, vội vàng gật đầu: “Nương nói đúng. Sau này nhi tử nhất định sẽ chú ý.”
Thấy con trai ngoan ngoãn nhận lỗi, trên mặt cũng không còn vẻ oán trách đối với con gái ruột nữa, lão phu nhân khẽ thở dài. Bà đang định nói tiếp thì ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng ồn ào.
Mọi người trong phòng đều quay đầu nhìn ra ngoài.
Lão ma ma vội vàng đi ra xem thế nào, chẳng bao lâu sau vội vã quay lại, ghé sát tai lão phu nhân nói nhỏ: “Lão phu nhân, là tiểu thư Thanh Chi tới. Nàng đang mang bệnh nhưng vẫn cố tới xin ngài tha cho phu nhân. Vừa tới cổng viện của chúng ta thì đã ngất xỉu rồi.”