Dụ Phật Trầm Luân

Chương 3

Trước Sau

break

“Cô mẫu, giờ lành sắp qua rồi.”

Thiếu nữ ấy chỉ chừng mười bảy, mười tám tuổi, thân mặc đồ tang đơn bạc, vóc dáng lại gầy yếu đến đáng thương.

Trong Chúc phủ lúc này, người duy nhất còn có thể gọi Chúc Lý thị một tiếng “cô mẫu” chỉ có biểu tiểu thư Tống Uyển Nhi.

Thấy Chúc Lý thị vẫn chưa có động tĩnh, Tống Uyển Nhi lại hạ giọng nhắc: “Cô mẫu, Vô Ngân sư phụ nói, nếu lỡ mất giờ lành hạ táng của đại biểu ca sẽ ảnh hưởng đến tiền đồ của tướng gia. Hơn nữa… còn lo sẽ ảnh hưởng đến chuyện đầu thai kiếp sau của biểu huynh.”

Hai nam nhân ấy là những người Chúc Lý thị coi trọng nhất nên Chúc Lý thị cũng không dây dưa chuyện Hạ Lan Chi vừa nói nữa, chỉ phất tay lạnh nhạt: “Dẫn nó đi thay một bộ quần áo sạch sẽ.”

Ánh mắt Chúc Lý thị tràn đầy khinh miệt, từ trên xuống dưới lạnh lùng đánh giá Hạ Lan Chi một lượt, giọng nói sắc lạnh như dao: “Đúng là nữ nhi của nhà thường dân! Đã bước vào cửa Chúc gia thì phải biết điều một chút, đừng để làm ô uế danh tiếng nhà ta.”

Chúc Lý thị vốn đoán chắc Hạ Lan Chi chỉ là thứ nữ nhà buôn hèn, yếu kém, nông cạn thiếu hiểu biết, nghĩ hạng người này chắc chắn không dám cãi một câu trước mặt đông người. Huống chi Hạ Lan Chi vừa mới thành quả phụ, hôm nay là ngày hạ táng trượng phu, nàng không xuất hiện thì khó ăn khó nói với thiên hạ.

Chính vì thế, Chúc Lý thị mới tự mình ra mặt.

Hạ Lan Chi siết chặt tấm vải trắng đơn bạc, ánh mắt cụp xuống, trong lòng ngầm nguyền rủa. Nếu không bị ép đến đường cùng, nàng sao có thể rơi vào cảnh chật vật như thế!

Hai nha hoàn kéo nàng tới một viện nhỏ vắng vẻ, ném bộ đồ tang cũ kỹ qua loa xuống trước mặt, giọng chẳng buồn che giấu khinh thường: “Thiếu phu nhân, người tự thay đi.”

“Ai, mấy người các ngươi…” 

Tống Uyển Nhi cũng theo vào, nhẹ thở dài: “Biểu tẩu, tẩu đừng để trong lòng, bọn hạ nhân trong phủ xưa nay quen thói khinh người.”

Khóe môi Hạ Lan Chi khẽ cong. Nàng nhặt bộ tang phục lên, bước ra sau bình phong, thản nhiên thay y phục như chẳng có chuyện gì.

“Nghe biểu cô nương nói vậy, xem ra cũng từng nếm trải mùi vị ở Chúc phủ rồi à?”

Qua bình phong, giọng Tống Uyển Nhi dịu dàng truyền tới: “Cô mẫu đối với ta luôn yêu thương. Chỉ là… suy cho cùng ta không phải thiên kim Chúc gia, bọn hạ nhân tỏ chút sắc mặt khó coi cũng chẳng lạ.”

“…” 

Hạ Lan Chi siết hai dải thắt lưng, khóe môi nhếch nhẹ. 

“Không ngờ biểu cô nương và ta - một quả phụ vừa vào cửa lại có cùng cảnh ngộ. Nhưng mà… Tạ Vô Ngân thực sự nói những lời đó sao?”

Nếu đêm qua nàng chưa thấy rõ bộ mặt thật của Tạ Vô Ngân, e rằng nàng cũng như bao người, tin hắn là bậc cao tăng lòng mang thiên hạ, đại thiện nhân từ bi cứu thế.

Nhưng… sự thật thì khác xa.

Tống Uyển Nhi nhìn nàng, vẻ lo lắng hiện rõ: “Trước kia nghe nói biểu tẩu và cô mẫu có hiềm khích, Uyển Nhi lo nên cố tình tới xem. Không ngờ lại đúng lúc bắt gặp biểu tẩu gặp chuyện… Khi ấy tình thế cấp bách, Uyển Nhi mới phải bịa lời như vậy, chỉ muốn giúp biểu tẩu thoát thân.”

Trong hoàn cảnh ấy, ai nhìn vào cũng sốt ruột.

Thế nhưng Hạ Lan Chi vẫn thấy có gì đó không ổn.

Thời điểm không đúng, tất cả lại quá mức trùng hợp.

Song nàng cũng không vội nói thêm. Nàng khẽ chỉnh lại tóc dài, lấy một cây trâm gỗ giản dị cài lên rồi bình thản đẩy cửa lớn ra.

Người ta chẳng phải muốn nàng tự chứng thực lời đồn “mệnh khắc phu” hay sao?

Vậy thì nàng chứng thực cho họ xem, nàng sẽ để cho cả kinh thành nhìn cho rõ: nàng, rốt cuộc có phải “mệnh khắc phu” như lời đồn!

Linh đường.

Hôm nay là ngày thứ ba sau khi Chúc Võ Tuyên qua đời, cũng là ngày cuối để người ta tới viếng.

So với linh đường u ám tĩnh mịch đêm qua, lúc này bên trong đã có không ít người. Hạ Lan Chi chưa bước vào cửa đã nghe tiếng bàn tán vọng ra.

“Còn mười lăm phút nữa khởi linh rồi, sao đại thiếu phu nhân Chúc gia chưa xuất hiện?”

“Dù đến cũng chẳng thay đổi gì, chỉ sợ trong lòng không yên.”

“Phải! Đại công tử Chúc gia vốn khỏe mạnh, có mấy khi phải thỉnh đại phu. Thế mà Hạ Lan thị vừa gả vào ba ngày, người đã đột tử! Thật ly kỳ!”

“Cũng may tức phụ nhà ta mệnh tốt, hợp tuổi, hợp bát tự, chứ không ta cũng lo chết đi được.”

“Ừ! Cũng may thừa tướng Chúc gia rộng lượng hiền hậu. Chứ như nếu nhà khác, khéo đuổi nàng ta ra khỏi cửa rồi! Nay khắc phu, mai khắc trưởng bối, ai biết được… có khi vài hôm nữa Chúc gia chẳng còn ai…”

“Suỵt! Nhỏ giọng, tai vách mạch rừng!”

Ánh mắt Hạ Lan Chi tối sầm.

Nàng đoán chắc bên ngoài đã đồn thế.

Nhưng rõ ràng… Chúc Võ Tuyên là tự phóng túng quá đà. Thành thân chưa được mấy ngày, đêm ngày cứ dây dưa với đám tiểu thiếp trong viện, tổng cộng… mười tám người.

Cuối cùng… cũng chết trên giường những ả đó.

Nàng thì liên quan gì đến bọn họ? Không ai thấy ba ngày nay người trong ngoài Chúc phủ nhìn nàng bằng ánh mắt thế nào sao?

Hạ Lan Chi nhắm mắt hít sâu. Khi mở mắt, đôi đồng tử đã ngập hơi nước như chỉ cần chạm nhẹ sẽ tuôn trào.

“Phu quân ơi!”

Một tiếng khóc nấc vang lên, cả linh đường lập tức im bặt.

Chỉ thấy một nữ tử mặt mộc, tang phục giản đơn, vừa khóc vừa lao tới linh cữu phủ vải trắng.

“Phu quân… sao chàng nhẫn tâm như vậy! Vì sao không mang thiếp đi cùng… hu hu…”

Nàng khóc đến run rẩy, hốc mắt đỏ bừng, khuôn mặt tái nhợt không giọt máu, ngay cả đôi môi cũng trắng bệch, trông đáng thương cực độ.

[Chết cũng tốt! Mau chui xuống đi cho khuất mắt ta!]

Nhưng ngoài mặt, nàng vẫn tỏ ra đau đớn tột độ, vừa khóc vừa nhào về phía linh cữu: “Phu quân, chờ thiếp! Thiếp theo chàng ngay đây!”

Bên kia, Tạ Vô Ngân đang nhắm mắt tụng kinh, nghe tiếng khóc thì chân mày khẽ động, mở mắt nhìn sang.

Vài người trong Chúc gia định kéo nàng ra nhưng không ngờ nàng nhìn gầy yếu mà sức lực không nhỏ.

Giằng co một lúc, Hạ Lan Chi vừa khóc như muốn ngất, vừa thuận tay đẩy nghiêng bài vị của Chúc Võ Tuyên, nhân cơ hội lén lấy hai quả táo nhét vào tay áo, động tác trót lọt không ai phát hiện.

Tất cả đều không qua nổi mắt Tạ Vô Ngân.

Quả nhiên là nữ nhân rong ngoài bất nhất, ngoài miệng thì khóc than bi thương, trong bụng thì không ngừng tính toán.

Sắc mặt Chúc Lý thị xanh mét, phất tay quát lớn: “Hạ Lan Chi! Ngươi còn muốn giở trò gì?”

Trước bao nhiêu người mà dám náo loạn linh đường phu quân mình, còn ra thể thống gì!

Chúc Lý thị vừa dứt lời, lòng đã căng thẳng muốn chết, chỉ muốn lập tức bịt miệng nàng lại. Nếu hôm nay Hạ Lan Chi dám nói nửa câu chuyện đêm qua, sau này Chúc Lý thị còn mặt mũi nào ở kinh thành?

Hạ Lan Chi cuối cùng dừng tay, tay trái ôm trán, vẻ đau đớn rã rời, nước mắt rơi lã chã.

“Con dâu chỉ đau lòng quá…” 

Nàng nghẹn ngào rồi quay lại nhìn quan khách, giọng tan nát: “Phu quân vừa đi, nhà lớn thế này bỗng vắng tanh. Ngay cả mười tám di nương trong viện… con dâu… con dâu cũng không biết phải sắp xếp thế nào…”

Lời vừa dứt, cả linh đường xôn xao.

“Mười tám di nương? Mới thành thân sáu ngày thôi mà?”

“Ai da… đúng là thế gia, thân thể cường tráng hơn người.”

Ánh mắt chế giễu, dò xét, khinh thường từ tất cả mọi người trong linh đường lập tức hướng về Chúc Lý thị.

Ai chẳng biết trưởng tức Chúc gia xuất thân tiểu môn tiểu hộ, gả vào Chúc gia chẳng khác nào là trèo cao. Nhưng thế không có nghĩa Chúc gia được phép sủng thiếp diệt thê.

Chính thê chưa vào cửa đã nạp mười tám tiểu thiếp, chuyện này truyền ra chính là trò cười thiên hạ.

Gương mặt Chúc Lý thị tối đen như mực, nghiến răng: “Ngươi nói bậy!”

Hạ Lan Chi chậm rãi lau lệ, giọng mềm mại mà bi thương: “Con dâu nào dám nói bậy. Mười tám tỷ tỷ ấy theo phu quân bao lâu, tình nghĩa sâu đậm. Con dâu chỉ mới vào cửa, làm gì có tư cách theo phu quân xuống bên kia…”

Nhị phu nhân Triệu Tuệ Quân - người ban nãy nghi ngờ nàng đã bước tới kéo nhẹ tay Hạ Lan Chi, dịu giọng: “Cháu dâu à, người đã đi rồi, đừng quá đau lòng. Nói gì tư cách với chẳng tư cách, mấy người kia chỉ là trò vui nhất thời. Ngươi mới là chính thất được cưới hỏi đàng hoàng.”

Vừa nói, Triệu Tuệ Quân vừa kín đáo đưa ánh mắt ra hiệu cho Chúc Lý thị, mang ý nhắc nhở rằng hôm nay trong nhà bao nhiêu thân bằng quyến thuộc đều có mặt, nếu ầm ĩ thêm nữa, cuối cùng cũng chỉ khiến Chúc gia mất mặt thôi.

Chúc Lý thị đành hạ giọng, nén giận: “Chỉ là mấy đứa nha hoàn, ngươi cũng tính mãi không xong à.”

Lời của chủ mẫu đã thốt ra, những tiếng bàn tán, xì xào, những lời giễu cợt hay soi mói cũng lập tức im bặt.

Hạ Lan Chi nức nở, hít sâu, đôi mắt phủ hơi nước nhìn Triệu Tuệ Quân: “Nhưng vừa rồi rõ ràng cháu dâu nghe có người nói… phu quân bị cháu dâu khắc chết.”

Triệu Tuệ Quân nghẹn lại, lúng túng lui sang một bên.

Linh đường lập tức yên như tờ.

Hạ Lan Chi ngẩng đầu, từng chữ rõ ràng, không nhanh không chậm: “Phu quân ra đi đột ngột, con dâu khó tránh khỏi nghi ngờ. Nay con dâu khẩn cầu mẫu thân cho phép, lập tức mời ngỗ tác tới nghiệm thi cho phu quân. Cũng để người dưới suối vàng yên lòng và trả lại trong sạch cho con dâu.”

Sắc mặt Chúc Lý thị lập tức thay đổi hẳn, nghiêm giọng quát: “Không được!”




 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc