Hơi thở càng lúc càng khó khăn, cổ họng như bị bóp nghẹt.
Hạ Lan Chi chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, đầu óc trống rỗng, sắc mặt nghẹn đỏ bầm như sắp hộc máu.
Chẳng lẽ nàng thật sự phải bỏ mạng ở Chúc phủ này sao?
Nàng không cam lòng!
Ngay lúc Hạ Lan Chi sắp tuyệt vọng buông xuôi, cửa chính linh đường bỗng bị đẩy mạnh ra.
Hai nha hoàn hoàn toàn không ngờ tới biến cố này, tay lập tức buông lỏng.
Từng ngụm không khí mới mẻ rốt cuộc cũng tràn vào lồng ngực Hạ Lan Chi.
“Vô Ngân sư phụ, sao ngài còn quay lại?”
Giọng Chúc Lý thị mang vài phần hoảng hốt.
Phải biết đương triều luật pháp vô cùng nghiêm ngặt, huống chi vị trước mặt này lại càng không thể khinh thường.
Tạ Vô Ngân khẽ niệm Phật hiệu, thanh âm lạnh nhạt mà trong trẻo như tiếng ngọc: “A di đà Phật, bần tăng quên cầm một món đồ.”
Chiếc thiền trượng chín vòng theo từng bước chân hắn phát ra tiếng ngân, từng tiếng như gõ thẳng vào lòng Chúc Lý thị.
Thiếu nữ đã hôn mê, ngã lăn trên mặt đất, chẳng còn tri giác.
Trên cổ nàng vẫn còn vướng dải lụa trắng chưa kịp tháo xuống.
Linh đường im ắng như tờ, ba người không ai dám thở mạnh.
Chỉ thấy Tạ Vô Ngân đưa tay, những ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng nhẹ nhàng gỡ dải lụa trắng trên cổ Hạ Lan Chi, giọng nói nhàn nhạt cất lên: “Thì ra là để quên ở đây.”
Rõ ràng nửa câu trách cứ cũng chẳng nói, ấy vậy mà từng lời từng chữ như thể mọi chuyện đều đã tỏ tường.
Đợi đến khi bóng Tạ Vô Ngân đã khuất xa, hai nha hoàn mới dè dặt nhìn về phía Chúc Lý thị, thấp giọng hỏi: “Phu nhân, còn tiếp tục không?”
“Ngươi muốn vào ngục chịu chết thì cứ tiếp tục đi, ta thì không!”
Chúc Lý thị giận đến mức sắc mặt già nua méo mó biến dạng.
Chúc Lý thị nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt căm hận nhìn chằm chằm Hạ Lan Chi, móng tay sắc nhọn gần như hằn dấu lên mặt nàng: “Đồ tiện nhân, ngươi đúng là họa tinh chuyển thế! Đến cả Tạ Vô Ngân cũng ra tay che chở cho ngươi, bản lĩnh không nhỏ đâu!”
Tạ Vô Ngân là hạng người gì chứ?
Thân phận cao quý, khí chất tự phụ lạnh nhạt là thế, vậy mà cũng hạ mình cứu lấy con nha đầu này!
Nghĩ đến đây, Chúc Lý thị tức đến mặt mày vặn vẹo, lập tức quát lớn: “Lôi con tiện nhân này đi nhốt lại! Không có lệnh của ta, kẻ nào dám thả nàng ra, đừng trách ta không khách khí!”
Nếu đã không thể bắt nàng chôn cùng nhi tử của bà, vậy những ngày sau cứ chờ mà lãnh đủ.
-
Khi Hạ Lan Chi tỉnh lại, chỉ thấy bốn bề tối om, xung quanh chất đầy từng đống củi khô, thì ra nàng bị nhốt trong nhà chứa củi.
Sáng sớm vừa dứt mưa, hơi đất tanh nồng lẫn theo hàn khí cuối xuân từ kẽ cửa hắt vào, lạnh buốt len lỏi khắp người.
Nàng siết chặt tấm áo đơn bạc trên thân, khẽ rùng mình.
Đêm qua, trong cơn mê man, nàng dường như thấy có người gỡ dải lụa trắng khỏi cổ nàng.
Tựa như thiên thần giáng thế.
“Ui.”
Hạ Lan Chi khẽ xoa chiếc cổ mảnh mai còn in dấu hằn, cố gắng thế nào cũng không nhớ nổi gương mặt người ấy.
Khóe môi nàng hơi nhếch, lộ ra nụ cười châm chọc.
Dù là ai, cũng tuyệt đối không thể là cái tên hòa thượng lạnh lùng vô tình kia, hừ!
Đột nhiên, bên ngoài cửa vang lên tiếng xích sắt lách cách được tháo mở, động tác vô cùng cẩn trọng như sợ bị người khác phát hiện.
Chẳng bao lâu, một tiểu nha hoàn mặc y phục hồng phấn, người nàng chưa từng gặp khẽ đẩy cửa bước vào, tay xách theo một hộp đồ ăn.
Nha hoàn ấy còn len lén nhìn quanh xem bên ngoài có ai hay không, chắc chắn an toàn rồi mới nhẹ nhàng khép cửa lại.
“Thiếu phu nhân, đây là nô tỳ lén mang ra từ phòng bếp. Nhân lúc còn nóng, ngài hãy ăn chút gì lót bụng.”
Tiểu nha hoàn đặt hộp đồ ăn xuống trước mặt nàng, cẩn thận mở ra, bên trong bày ba món mặn và một bát canh.
Có thịt, có rau, hương thơm nghi ngút phả thẳng vào mũi.
Hạ Lan Chi quả thực đã đói đến cực hạn. Hôm qua giữa trưa nàng chỉ vội vàng ăn tạm một cái bánh bao lót dạ. Sau đó lại nghe lén được Chúc Lý thị nói muốn ép nàng chôn cùng, vì thế mà nàng cắn răng chịu đựng đến tận bây giờ, ngay cả một giọt nước cũng chưa kịp uống.
Hạ Lan Chi khẽ nuốt nước bọt nhưng khóe mắt lại kịp liếc thấy đầu ngón tay tiểu nha hoàn kia khẽ run, rõ ràng không bình thường chút nào.
“Ngươi tên gì?”
Hạ Lan Chi không tin Chúc Lý thị sẽ có lòng tốt sai người mang cơm đến. Nàng khẽ chỉnh lại vạt áo, giọng đều đều hỏi tiếp: “Là người của viện nào?”
Tiểu nha hoàn áo phấn hồng lập tức đáp: “Nô tỳ gọi là Tiểu Ngọc, làm ở phòng bếp, chuyên lo chuyện nấu nướng ạ.”
Có lẽ sợ nàng không yên tâm, Tiểu Ngọc vội vàng bổ sung: “Thiếu phu nhân cứ yên tâm, người canh gác bên ngoài nô tỳ đều đã hối lộ qua cả rồi, sẽ không ai lui tới đâu.”
Hạ Lan Chi khẽ cười, lúm đồng tiền trên má thoáng hiện, vẻ mặt dịu dàng ngoan ngoãn đến mức chẳng ai sinh nghi: “Ngươi cùng tên với trưởng tỷ của ta… Tiểu Ngọc, hôm nay ngươi có ân với ta. Nếu ngày sau ta thoát khỏi nơi này, ắt sẽ không bạc đãi ngươi.”
Tiểu Ngọc nghe vậy, đáy mắt thoáng hiện vẻ ngượng ngập. Nàng ta cúi đầu bưng bát cơm, lảng sang chuyện khác: “Thiếu phu nhân mau ăn kẻo nguội.”
Hạ Lan Chi cong nhẹ khóe môi nhưng không hề đưa tay nhận bát đũa. Nàng chỉ ung dung tựa vào đống củi khô phía sau, mắt phượng cong cong nhìn Tiểu Ngọc, giọng điệu nhàn nhạt mà lạnh lẽo: “Ngươi cũng ăn đi.”
Mặt Tiểu Ngọc nhất thời biến sắc, lúng túng nói: “Nô tỳ thân phận thấp kém, nào dám cùng Thiếu phu nhân ngồi chung bàn…”
Ánh mắt Hạ Lan Chi chợt tối xuống. Nụ cười vẫn còn trên môi nhưng ý lạnh đã luồn thẳng vào tận đáy mắt: “Không dám? Ta thấy gan ngươi cũng không nhỏ đâu.”
Lời còn chưa dứt, nàng đã nhanh tay giật lấy bát cơm, tay kia bóp chặt cằm Tiểu Ngọc, không cho nàng ta phản ứng, dứt khoát ấn mạnh bát cơm vào miệng nàng ta!
“Ưm… ưm!”
Nửa bát cơm tẻ đổ lên mặt Tiểu Ngọc. Nàng ta quỳ sụp xuống đất, đôi tay cuống cuồng cào lấy cổ họng, giọng khàn đặc rít lên: “Ọe… ọe…”
Hạ Lan Chi phủi tay, khóe môi nhếch lên, ánh mắt lạnh lẽo như nước: “Ngươi nói không quen biết ta, vậy cớ gì lại chạy đến giúp ta? Cơm này ngươi cũng muốn ta ăn? Được, ta sẽ cho ngươi ăn đến no bụng.”
Bao ngày qua, nàng chịu đủ nhục nhã, khinh khi, thậm chí là uy hiếp. Giờ phút này, toàn bộ hóa thành lửa giận, trút hết lên kẻ không biết sống chết này.
Nói dứt, nàng vừa định bưng bát canh đậu hũ cá trích nóng hổi dội thẳng vào người Tiểu Ngọc, nào ngờ lại thấy ánh mắt Tiểu Ngọc trợn trắng, cả người mềm oặt ngã xuống.
Hạ Lan Chi hoảng hốt, vội cúi xuống bắt mạch, lại đưa tay thăm dò hơi thở. May thay nàng ta vẫn thở đều, chỉ là đã hôn mê bất tỉnh.
Ánh mắt nàng trầm xuống, cơm này quả nhiên đã bị hạ thuốc.
Bình tĩnh lại, nàng không khỏi tự hỏi: rốt cuộc là ai ra tay?
Chúc Lý thị ư?
Không thể. Nếu là Chúc Lý thị, tuyệt đối sẽ không dùng cách thô bạo như vậy để hãm hại một nữ nhân yếu đuối, lại càng chẳng rảnh mà bày trò giả nhân giả nghĩa.
Là lão gia Chúc Thành Hải?
Cũng không có khả năng.
Nhưng lúc này, kẻ mong nàng chết nhất cũng chỉ có phu nhân Chúc gia mà thôi.
Ánh mắt Hạ Lan Chi lạnh lẽo. Nàng cúi xuống nhặt cây trâm ngọc rơi trên đất, cắm lại vào búi tóc rồi thẳng thắn giẫm lên tay Tiểu Ngọc, đường hoàng bước ra ngoài.
Dám trêu chọc nàng?
Nàng đâu phải thỏ non để người ta tùy tiện xâu xé!
Quả nhiên Tiểu Ngọc đã nói dối. Đám người canh gác bên ngoài không phải bị mua chuộc, mà là trúng mê dược, giờ đều ngã trái ngã phải, mê man bất tỉnh.
Nếu lúc này nàng còn không chạy, chẳng lẽ còn đợi thêm?
Hạ Lan Chi quấn chặt tấm vải trắng để tang. Vừa đẩy cửa ra đã chạm mặt Chúc Lý thị dẫn theo hai người đi tới.
“Con tiện nhân này, sao ngươi chạy ra được?”
Chúc Lý thị vô cùng kinh ngạc, lập tức ra lệnh cho hai nha hoàn phía sau bắt nàng lại!
Hạ Lan Chi vừa giằng co với Tiểu Ngọc, sức lực gần như cạn kiệt. Nàng cố chạy hướng khác để thoát thân nhưng cuối cùng vẫn không thể thoát.
Hai nha hoàn nhanh chóng giữ chặt hai tay nàng, ép nàng đứng trước mặt Chúc Lý thị.
Búi tóc rối bời nhưng vẫn không che nổi vẻ đẹp nổi bật của nàng. Đôi mắt Hạ Lan Chi ngân ngấn nước, giọng dịu dàng mang theo chút nghẹn ngào: “Mẫu thân, tức phụ đã làm sai điều gì sao?”
“Ngươi khắc chết con ta, còn muốn tìm lý do gì nữa?”
Sắc mặt Chúc Lý thị xanh mét, nghiến răng nói: “Hôm qua ta còn tha cho ngươi một mạng, ngươi nên ngoan ngoãn ở lại Chúc phủ làm tốt bổn phận tức phụ!”
Không phải Chúc Lý thị sao?
Vậy ai đã hạ độc nàng?
Hạ Lan Chi hiểu rõ, lúc này nàng tuyệt đối không thể đối đầu trực diện với Chúc Lý thị. Hiện nàng thân cô thế cô, không có năng lực chống trả, nếu vạch trần mọi chuyện thì chỉ tự đẩy mình vào thế bất lợi, thậm chí tạo cơ hội cho kẻ thứ ba đang ẩn mình trong bóng tối ngư ông đắc lợi.
Nghĩ đến đây, đôi mắt nàng đỏ hoe, nước mắt trào ra, giọng nghẹn lại: “Nếu không phải mẫu thân… vậy là ai sai người mang cơm cho tức phụ? Trong cơm… còn… còn bỏ thuốc độc…”
Lời vừa dứt khiến Chúc Lý thị nhất thời trở tay không kịp.
Chúc Lý thị là chủ mẫu Chúc gia, ngay cả Chúc Thành Hải cũng phải nể Chúc Lý thị ba phần. Không có sự cho phép của Chúc Lý thị, ai dám cả gan giết người ngay dưới mắt bà?
Đang lúc Chúc Lý thị còn muốn truy hỏi thêm, cuối con hẻm bỗng xuất hiện một nữ tử mặc áo trắng bước ra.