Dụ Phật Trầm Luân

Chương 1

Trước Sau

break

“Tiểu sư phụ, xin ngài thương xót mà cứu tiểu nữ một lần!”

Giọng thiếu nữ mềm mại yếu ớt như tơ liễu run rẩy trong gió, lại pha lẫn mấy phần nghẹn ngào, âm thanh khiến lòng người không khỏi xót xa.

Tạ Vô Ngân khẽ cúi đầu, chỉ thấy một bàn tay trắng nõn như ngó sen, run rẩy khẽ nắm lấy vạt áo cà sa trước ngực hắn.

“Nữ thí chủ, xin đừng như vậy.”

Giữa lông mày hắn thoáng hiện vẻ ngưng đọng. 

Hắn hất nhẹ tay nàng ra, nâng mắt nhìn lên chủ nhân của bàn tay ấy.

Thiếu nữ chừng mười bảy, mười tám tuổi, trên người chỉ mặc một thân tang phục trắng thô sơ. 

Mặt mộc không điểm phấn son, vậy mà dung nhan lại khuynh thành, lay động lòng người. 

Nhất là đôi mắt kia, trong veo như hồ thu, tràn ngập bi thương, không chớp lấy một lần mà một mực nhìn thẳng vào hắn.

Hạ Lan Chi khẽ cắn đôi môi mỏng, như thể không cam lòng, nàng lại đưa tay nắm lấy cổ tay Tạ Vô Ngân, cố chấp khẩn cầu: “Tiểu sư phụ, Phật gia dạy rằng cứu một mạng người còn hơn xây bảy tầng tháp. Chúc gia muốn ép tiểu nữ chôn cùng. Tiểu nữ, tiểu nữ không muốn chết oan như vậy!”

Nàng là tân nương vừa gả vào phủ Thừa tướng, thành thân với đại công tử Chúc gia chưa đầy ba ngày, cũng là ba ngày bị phu quân bỏ mặc. 

Đến khi được gặp mặt thì hắn đã chết trên người một ả kỹ nữ!

Chúc Lý thị vì giữ thể diện cho gia đình nên đã đổ hết tội lên đầu nàng, nói nàng mệnh xấu khắc phu rồi ép nàng tuẫn táng theo.

Giờ nàng đã rơi vào hang sói, sao có thể để bọn họ tùy tiện đẩy vào chỗ chết?

Không quyền, không thế, chẳng nơi nương tựa, nàng đành phải tìm đường xoay chuyển. 

Mà vị sư phụ trước mặt rõ ràng là chỗ duy nhất có thể dựa vào.

Chỉ là, lúc nghe nói có một vị cao tăng đến làm pháp sự, nàng còn tưởng sẽ là một lão hòa thượng tóc bạc râu dài. 

Ai ngờ lại là vị tiểu sư phụ anh tuấn, tuổi chỉ trạc đôi mươi. 

Bởi vậy, chữ “đại sư” suýt bật ra khỏi miệng lại biến thành “tiểu sư phụ.”

“Thí chủ muốn bần tăng cứu bằng cách nào?” 

Nam nhân xoay tràng hạt, nét mặt không hề dao động, thậm chí chẳng buồn liếc mắt nhìn nàng.

Thế nhưng hơi ấm từ lòng bàn tay truyền sang khiến Tạ Vô Ngân khẽ động tâm. 

Bàn tay nhỏ mềm như bông ấy khiến hắn thoáng quên cả việc rút tay lại.

Hạ Lan Chi hít nhẹ, cúi đầu hành lễ. 

Tấm y phục mỏng manh nơi cổ áo hơi trễ xuống, gần như không che nổi vẻ đầy đặn trắng mịn trước ngực.

So với nhiều nữ tử khác, nàng có vóc dáng đầy đặn hơn nhưng vòng eo lại thon nhỏ đến mức chỉ nhìn thôi cũng thấy mảnh mai dễ vỡ. 

Dường như chỉ cần nam nhân khẽ siết, xương cốt nàng cũng sẽ nát vụn.

Nàng biết rõ mình đẹp ở đâu nên khéo léo phô bày những điểm đó trước mắt hắn.

Tạ Vô Ngân khựng lại, giọng hơi khàn, ánh mắt theo bản năng tránh đi.

“Tiểu nữ chỉ mong tiểu sư phụ cho mượn một bộ tiểu sa di để thay. Tối nay tiểu nữ cùng ngài rời khỏi Chúc phủ, như vậy sẽ thoát được nơi hung hiểm này.”

Hạ Lan Chi lại hơi nghiêng người, cố ý dựa gần hơn. 

Nàng thật lòng muốn hắn động lòng trắc ẩn mà ra tay giúp nàng.

Những người trong Chúc phủ đều không thể trông cậy. 

Chỉ có vị hòa thượng duy nhất được phép ra vào nội trạch này mới có thể cho nàng hy vọng sống.

Nào ngờ, Tạ Vô Ngân hé môi, câu đầu tiên lại là lời từ chối: “Bần tăng chỉ là kẻ xuất gia, chuyện trong phủ Thừa tướng bần tăng không tiện xen vào. Huống chi, Chúc Thừa tướng lòng dạ hiền hậu, e cũng chẳng làm điều bất nhẫn.”

Hạ Lan Chi như hóa đá.

[Sao lại khác hẳn những gì ta nghĩ? Người xuất gia chẳng phải nên lấy lòng từ bi làm làm điều tiên quyết sao?]

[Ta thảm đến thế rồi, hắn sao có thể lạnh lùng như vậy?]

Ngay lúc ấy, bên tai Tạ Vô Ngân bỗng vang lên một giọng nói lạ lẫm. 

Hắn theo bản năng chau mày. 

Nhưng khi nhìn lại, chỉ thấy đôi mắt nàng ngấn lệ, môi nhợt nhạt, hoàn toàn không hề mở miệng.

Hắn nhìn chằm chằm vào cánh môi ấy như muốn tìm ra sơ hở.

[Hung dữ thật.]

Dưới ánh trăng, lông mi nàng khẽ run, đôi mắt sưng đỏ long lanh như mắt thỏ con. 

Nàng nghẹn ngào: “Tiểu sư phụ, trong Chúc phủ ai ai cũng muốn tiểu nữ phải chết. Người duy nhất có thể giúp tiểu nữ trốn đi chỉ có ngài thôi!”

Hoàn toàn không giống.

Những lời hắn nghe thấy lại chẳng giống lời nàng nói.

Tạ Vô Ngân xoay từng hạt Phật châu, lặng lẽ chấp nhận sự thật rằng lúc này hắn có thể nghe rõ tiếng lòng nàng, dẫu nàng chẳng hề nói thành lời.

Ánh mắt hắn sâu thẳm lạnh lẽo, lướt qua gương mặt nhỏ nhắn đáng thương kia. 

Giọng nói xa cách, hờ hững đến vô tình: “Chuyện ấy thì có liên quan gì đến ta?”

Đôi mắt Hạ Lan Chi trợn to, như không tin nổi lời ấy lại xuất phát từ miệng kẻ tu hành.

“Bọn họ muốn giết tiểu nữ. Ngài, ngài thật sự trơ mắt nhìn tiểu nữ chết mà không cứu sao?”

Tạ Vô Ngân chắp tay, ánh mắt cụp xuống, giọng nhạt như nước: “A di đà Phật. Bần tăng tôn trọng số mệnh của muôn loài.”

“?”

[Tôn trọng cái búa gì!]

Hắn nghe nàng mắng mình trăm tám mươi lần trong lòng nhưng ngoài mặt vẫn điềm đạm đáng thương.

Hạ Lan Chi từ nhỏ đến lớn chưa từng chịu thua ai, càng không thể để nam nhân giẫm lên đầu như vậy.

Nàng lau nước mắt, nắm lấy cánh tay đang xoay tràng hạt của hắn, lại nhích sát thêm: “Chỉ cần tiểu sư phụ chịu cứu, tiểu nữ nguyện tu hành nơi chùa miếu, đúc tượng kim thân cho Bồ Tát, còn có thể giúp ngài quyên tiền đèn dầu.”

[Chẳng lẽ còn cự tuyệt được nữa sao?]

[Tuy ta không có mấy đồng thật nhưng cứ vẽ cái bánh lớn cho hắn cũng được!]

Trong mắt Tạ Vô Ngân thoáng hiện ý cười giễu. 

Đúng như hắn nghĩ, nữ nhân này miệng một đằng, lòng một nẻo.

“Bần tăng có lòng thương xót nhưng cũng bất lực.” Hắn nói xong, xoay người định bỏ đi.

Trong lúc nguy cấp, Hạ Lan Chi lập tức nhào vào lòng hắn, gương mặt chôn trong lớp tăng bào. 

Giọng nàng mềm mại nhưng mang theo mấy phần uy hiếp: “Nếu ngài không giúp, ta cứ ôm ngài thế này, cho đến khi nào ngài chịu giúp mới thôi! Trừ phi ngài muốn người khác nhìn thấy một vị cao tăng như ngài cùng một tân nương như ta lôi lôi kéo kéo giữa đường!”

Nàng đã không còn đường lui, đành mặt dày quấn lấy hắn, dù có phải ép người cứu mạng.

Không thể không nói, trên người hòa thượng này mang theo mùi đàn hương nhạt, len vào tim gan, khiến lòng nàng loạn cả lên.

[Nếu hòa thượng này chịu hoàn tục. Khoan đã, ta đang nghĩ cái gì thế!]

Tạ Vô Ngân khựng người. 

Rõ ràng hắn không ngờ nàng lại vô liêm sỉ đến mức quấn lấy hắn không buông.

Từ mười tuổi, hắn đã vào Chiêu Dương tự, từ đó cắt đứt tình duyên thế tục, chưa một lần gần gũi nữ nhân.

Vậy mà lúc này, cơ thể mềm mại của nàng lại dính chặt vào hắn, làm lòng hắn thoáng xao động.

Nhưng rất nhanh, hắn lấy lại vẻ tĩnh lặng như nước giếng mùa thu.

“Chiếc cà sa này là trân bảo Hoàng thượng ngự ban.” 

Vành tai hắn phiếm hồng nhưng giọng vẫn lạnh nhạt: “Nếu thí chủ làm rách, e phải lấy cái đầu mình ra mà đền.”

Nghe vậy, Hạ Lan Chi như chạm phải củ khoai nóng, lập tức buông hắn ra.

Nàng chưa kịp nói gì thì tiếng bước chân hỗn loạn đã vang lên.

“Hạ Lan thị, chẳng phải đã bảo ngươi túc trực bên linh cữu sao? Sao còn dám lảng vảng ở đây?”

Giọng Chúc Lý thị sắc lạnh khiến tim Hạ Lan Chi run lên.

“Mẫu thân.” Nàng cắn răng hành lễ.

Ánh mắt sắc như dao của Chúc Lý thị ép thẳng tới nhưng thấy còn có người thứ ba đứng đây, Chúc Lý thị lại đổi sang vẻ bi thương yếu ớt.

“Hóa ra Vô Ngân sư phụ vẫn còn ở đây.” 

Thấy hắn gật đầu, Chúc Lý thị rưng rưng: “Mấy hôm nay lão thân bận lo hậu sự cho đứa con bạc mệnh, ngày đêm khóc lóc chẳng buồn ăn. Trong phủ nếu có sơ suất, mong sư phụ lượng thứ.”

“Người đã khuất, phu nhân chớ quá đau lòng.” Tạ Vô Ngân chắp tay, an ủi qua loa.

Chúc Lý thị khẽ ra hiệu. Hai nha hoàn lập tức bước tới, giữ chặt Hạ Lan Chi.

Miệng Chúc Lý thị giả vờ trách móc: “Tức thị của lão thân không hiểu lễ nghi, nếu vô tình mạo phạm sư phụ, xin sư phụ rộng lòng tha thứ.” (*)

(*) Tức thị: Con dâu, dùng trong gia môn quyền quý.

“Không sao.” Hắn đáp hờ hững.

Trong ánh trăng, hai nha hoàn siết chặt tay nàng, lực đạo thô bạo. 

Một người còn ghé sát tai nàng đe dọa: “Hé miệng nửa câu trước mặt sư phụ thì đừng mong giữ mạng.”

Nực cười thay, dù nàng có chết ngay trước mặt hắn, hắn cũng sẽ quay lưng bỏ đi mà thôi.

Chúc Lý thị khẽ thở dài, làm ra vẻ dịu dàng: “Lan Chi, ngày mai là ngày hạ táng của Tuyên Nhi, con nên theo nó một đoạn. Về sau, cũng không còn cơ hội gặp lại.”

“Ta.”

Nàng chưa kịp nói thì nha hoàn phía sau đã bịt chặt miệng nàng.

Nha hoàn kia còn giả vờ than: “Thiếu phu nhân thương tiếc đại thiếu gia, khóc đến đứt ruột!”

“Ưm, Ưm!” Nàng vùng vẫy, chỉ phát ra mấy tiếng ú ớ.

[Đồ hòa thượng thối, cứu ta!]

[Ngươi thật sự trơ mắt nhìn ta chết sao?]

Tạ Vô Ngân vẫn thủng thỉnh xoay tràng hạt: “Xem ra quý phủ đang bận hậu sự, bần tăng không tiện quấy rầy. Xin cáo từ, sáng mai ta sẽ đến làm pháp sự.”

“Thỉnh sư phụ đi thong thả.” Chúc Lý thị cúi người cung kính.

Trông bề ngoài, Chúc Lý thị như tín đồ lương thiện hiền hòa.

Còn Hạ Lan Chi thì bị kéo lê đến linh đường, bị đẩy ngã lên nắp quan tài!

Nắp quan tài chưa kịp đóng hẳn, gương mặt tái xanh của Chúc Võ Tuyên bỗng phóng đại ngay trước mắt, khiến nàng hoảng sợ ngã ngồi xuống đất.

“Muốn chạy sao?” 

Giọng lạnh như băng vang lên phía sau khiến toàn thân nàng run rẩy.

Chúc Lý thị bước đến, ánh mắt sắc lạnh thấu xương: “Nhìn cái bộ dạng hồ ly tinh của ngươi kia, quả là loại tiện nhân trời sinh khắc phu. Vừa nãy ngươi đi tìm Vô Ngân sư phụ, chẳng phải muốn cầu xin hắn cứu mạng sao?”

Hạ Lan Chi cắn môi, tay trái ôm lấy cánh tay đau nhức, ánh mắt đảo quanh tìm vật chống trả.

Chúc Lý thị khẽ nhấc cằm. 

Hai nha hoàn lập tức mang tới một dải lụa trắng: “Nếu biết điều thì tự kết liễu đi. Bằng không, để ta sai người làm, sợ là đau đớn không ít. Yên tâm, chờ ngươi xuống suối vàng, ta sẽ hết lòng chiếu cố phụ mẫu ngươi.”

Hai nha hoàn cầm lụa trắng, từng bước áp sát. 

Hạ Lan Chi vừa định chạy thì lập tức bị túm tóc giật mạnh ra sau!

Cơn đau khiến nàng chỉ kịp giãy giụa yếu ớt, trong khi dải lụa đã siết chặt lấy cổ!

Chúc Lý thị cúi người, đầu ngón tay lướt qua gương mặt tái xanh lạnh ngắt của Chúc Võ Tuyên trong quan tài, khóe môi cong lên, ánh mắt thẫm sát ý: “Tuyên Nhi à, mẫu thân sẽ để Hạ Lan Chi theo con xuống suối vàng, để con khỏi phải cô quạnh một mình.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc