Lời vừa dứt, vô số ánh mắt kinh ngạc lập tức đổ dồn lên người Chúc Lý thị.
Đáy mắt Hạ Lan Chi khẽ thoáng qua một tia giảo hoạt, song vẻ mặt bên ngoài vẫn vô cùng yếu đuối, đáng thương: “Phu quân ta vốn thân thể khỏe mạnh, từ trước tới nay chưa từng nghe nói mắc bệnh tật gì, vậy mà lại đột ngột qua đời, không rõ nguyên do. Chuyện này… chuyện này nhất định là có người âm thầm hãm hại!”
Nàng nghẹn ngào nói tiếp, giọng run rẩy hơn: “Con dâu còn chưa tròn hai mươi, ngay cả mặt phu quân cũng chỉ mới gặp qua vài lần, giờ đây đã phải cô quạnh sống quãng đời còn lại. Mà phu quân, tuổi xuân phơi phới như vậy, lại phải cô độc nằm lại dưới mộ sâu lạnh lẽo… Mẫu thân, con dâu chỉ cầu ngài cho phép điều tra rõ ngọn ngành, trả lại sự trong sạch cho phu quân, cũng là để phu quân dưới suối vàng có thể nhắm mắt yên lòng.”
Lời vừa dứt, nàng nghiêng người cúi sâu, hành lễ trịnh trọng, dáng vẻ khổ sở vô cùng.
Triệu Tuệ Quân đứng bên cạnh cũng không khỏi dao động thần sắc, khẽ lên tiếng phụ họa: “Đại tẩu, lời Lan Chi nói cũng có lý. Võ Tuyên ra đi quá mức bất ngờ, không bằng cứ làm rõ mọi chuyện, tìm ngỗ tác tới khám nghiệm tử thi thử xem.”
Mấy vị thân thích đứng xung quanh cũng lần lượt mở miệng khuyên nhủ Chúc Lý thị.
Dù bên ngoài lời đồn đã lan khắp kinh thành, rằng Hạ Lan thị là kẻ khắc tinh khiến Chúc Võ Tuyên qua đời nhưng suy cho cùng họ đều là thân quyến trong nhà. Huống hồ nhìn dáng vẻ Hạ Lan Chi đáng thương như vậy, tuổi còn trẻ măng, mới bước chân vào cửa đã thành quả phụ, ai nhìn mà chẳng xót?
Ngực Chúc Lý thị phập phồng không ngừng, ánh mắt nhìn Hạ Lan Chi tựa như hóa thành dao nhọn, hận không thể lập tức đâm chết nàng ngay tại chỗ.
Chúc Lý thị tất nhiên biết cái chết của nhi tử có nhiều điểm bất thường nhưng làm sao dám điều tra sâu hơn? Điều tra chẳng khác nào tự đưa nhược điểm vào tay người ngoài!
Đường đường là nhi tử Thừa tướng, vậy mà lại đột tử trên giường chỉ sau mấy ngày thành thân. Dù nguyên do là gì, chỉ riêng sự thật ấy thôi cũng đủ khiến Chúc gia bị thiên hạ chế giễu đến mười năm không ngẩng mặt lên nổi!
Huống hồ gì, đám đối thủ trong triều của Chúc Thành Hải lúc nào cũng chực chờ bắt thóp hắn ta. Chuyện này nếu thật sự để người khác nắm được chứng cứ, chỉ cần dâng một bản tấu lên, Chúc gia còn mặt mũi nào đứng trong triều đình?
Ngay giữa lúc thế cục căng như dây đàn, bỗng có tiếng bước chân vọng vào. Đám hạ nhân cúi đầu cung kính vây quanh một lão phụ nhân cùng một nam nhân trung niên bước vào linh đường.
Người nam nhân ấy vẫn chưa kịp thay quan phục, khí thế nghiêm nghị, chính là gia chủ Chúc gia - Chúc Thành Hải, đương kim Thừa tướng.
Hắn ta lạnh lùng đảo mắt quét qua mọi người, giọng trầm thấp mà uy nghi: “Sao còn chưa đưa linh cữu đi?”
Đối diện người này, dù Hạ Lan Chi cứng miệng đến đâu cũng không khỏi có chút dè chừng. Chúc Thành Hải lăn lộn quan trường bao năm, trên người toát ra khí thế bề trên, đâu phải người thường có thể chống đối.
Cũng may Triệu Tuệ Quân nhanh trí lên tiếng đỡ lời: “Đại ca, cái chết của Võ Tuyên thực sự quá kỳ lạ. Không bằng tìm ngỗ tác khám nghiệm kỹ lưỡng, xem có phải có kẻ nào âm thầm nhắm vào huyết mạch Chúc gia hay không.”
Chúc Thành Hải nghe vậy chỉ khẽ thở dài, thần sắc bất đắc dĩ: “Việc này… chỉ e là không ổn.”
Bên cạnh hắn ta, lão phu nhân tóc bạc trắng, thân thể tuy gầy gò nhưng thần thái vẫn vô cùng quắc thước. Đôi mắt lão phu nhân đục ngầu vì tuổi tác nhưng sâu trong đó lại sáng bén như dao. Người này chính là tổ mẫu của Chúc Võ Tuyên, trụ cột lâu đời nhất của Chúc gia.
Chuỗi Phật châu trong tay lão phu nhân khẽ xoay chuyển, từng hạt va vào nhau phát ra tiếng kẽo kẹt trầm đục. Lão phu nhân cau mày, giọng đã nhuốm vị tang thương nhưng lại đầy kiên quyết: “Vì sao lại không được? Tuyên Nhi ra đi đột ngột như vậy, thân là tổ mẫu, ba ngày nay lòng ta rối như tơ vò, cơm nuốt không trôi, ngủ không yên giấc. Các ngươi là phụ mẫu của nó, chẳng lẽ có thể thờ ơ như vậy sao?”
Ánh mắt Chúc Thành Hải tối sầm lại, liếc thoáng qua Hạ Lan Chi đang đứng cạnh rồi lại thu về, dừng trên người lão phu nhân. Hắn ta ngập ngừng nói: “Mẫu thân… thật ra thân thể Tuyên Nhi… xưa nay vốn không khỏe mạnh.”
“Mấy năm trước, Tuyên Nhi ngã ngựa ở Giang Giao bị trọng thương. Từ đó tuy bề ngoài trông cường tráng nhưng gân cốt bên trong vẫn suy yếu.”
Chúc Thành Hải trầm giọng như thể đã chuẩn bị từ lâu: “Mấy năm nay trong phủ vẫn mời đại phu tới bắt mạch trị liệu nhưng hiệu quả chẳng mấy khả quan. Chỉ là sợ mẫu thân lo lắng nên chúng con luôn giấu kín không nói.”
Chuyện đại công tử Chúc gia từng gặp nạn ở Giang Giao, quả thực người trong kinh đều biết.
Hạ Lan Chi siết chặt tay, móng tay gần như khứa vào lòng bàn tay lạnh ngắt.
[Lừa người! Tất cả đều là dối trá!]
Nếu hắn thật sự thân thể suy nhược như vậy thì đêm đó hắn lăn lộn cùng với mười tám nữ nhân, sao lại chẳng thấy nửa phần yếu ớt?
Đây rõ ràng chỉ là cái cớ để né tránh việc mở quan tài khám nghiệm thi thể mà thôi, hừ!
Nàng hít nhẹ một hơi, giọng run run nhưng rõ ràng: “Nhưng cho dù phu quân từng có vết thương ngầm thì mấy năm nay vẫn khỏe mạnh như người bình thường. Nếu không có nguyên do khác, sao có thể ngã xuống đã chết ngay, không kịp cứu chữa như vậy được chứ?”
Thân hình nhỏ nhắn của nàng nhẹ khom xuống, hành lễ cung kính: “Con dâu chỉ cầu xin phụ thân minh xét, nhất định phải điều tra rõ ràng, xem rốt cuộc kẻ nào đã hại chết phu quân.”
Vài câu nói ngắn gọn nhưng đầy sức nặng, khéo léo đẩy ngược nghi ngờ về phía Chúc Thành Hải, khiến sắc mặt vốn đã u ám của hắn ta càng thêm khó coi.
Tiếng mõ tụng kinh vừa rồi còn vang đều đặn, giờ cũng ngừng bặt, linh đường yên tĩnh đến mức kim rơi cũng nghe.
Giữa bầu không khí căng như dây đàn ấy, một giọng nam trầm thấp thản nhiên vang lên: “Chúc thừa tướng.”
Tạ Vô Ngân khẽ hé môi, giọng điềm đạm nhưng mang theo áp lực vô hình: “Canh giờ không còn sớm, mong thừa tướng mau đưa ra quyết định.”
Chúc lão phu nhân siết chặt gậy trúc trong tay, ánh mắt lạnh lẽo, dứt khoát nói: “Mở quan tài, mời ngỗ tác khám nghiệm thi thể!”
Một câu lệnh như chém xuống, Hạ Lan Chi, thân thể căng thẳng đến mức bờ vai cứng đờ bao lâu, cuối cùng cũng khẽ thở phào. Thế nhưng chưa kịp buông lỏng hoàn toàn, phía đối diện đã vang lên tiếng quát lớn của Chúc Thành Hải: “Không được!”
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía vị thừa tướng quyền cao chức trọng. Dẫu gì nhi tử chết bất minh, vậy mà hắn ta thân là phụ thân cứ hết lần này tới lần khác ngăn cản khám nghiệm, chẳng phải càng làm thiên hạ nghi ngờ sao?
Chúc Thành Hải khẽ hắng giọng, cố lấy bình tĩnh: “Mẫu thân, mời người theo con qua đây, chúng ta cần nói chuyện riêng vài câu trước khi đưa ra kết luận cuối cùng.”
Hai người cùng nhau rời sang phòng bên cạnh, khép cửa lại, nói chuyện kín.
Hạ Lan Chi trên mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh nhưng trong lòng đã âm thầm chìm xuống đáy vực. Khi nàng ngẩng lên, vừa hay bắt gặp ánh mắt Chúc Lý thị lạnh như rắn độc đang nhìn nàng.
Hạ Lan Chi chẳng những không sợ, mà khóe môi còn cong nhẹ, hé ra một nụ cười nhạt như trêu tức.
Chúc Lý thị lạnh sống lưng. Nha đầu này quả thực không đơn giản! Chỉ vài câu đã đâm trúng chỗ chí mạng của bà ta!
Chẳng mấy chốc, Chúc Thành Hải và Chúc lão phu nhân lần lượt bước ra ngoài.
Trên mặt lão phu nhân không còn vẻ kiên quyết như trước mà chỉ còn lại nét mệt mỏi. Lão phu nhân phất tay yếu ớt: “Canh giờ không còn sớm, khởi hành đưa linh cữu đi.”
Đối với kết quả này, Hạ Lan Chi hiểu quá rõ. Chỉ là không biết Chúc Thành Hải đã nói gì mà có thể khiến lão phu nhân thay đổi trong chớp mắt, nhanh chóng xoay chuyển cục diện như vậy.
Nàng lau nước mắt nơi khóe mi, giọng run rẩy: “Tổ mẫu, hung thủ hại chết phu quân còn chưa tra ra, sao có thể dễ dàng chôn cất như vậy được?”
Trước khi Chúc gia phát đạt, Chúc gia từng là hàng xóm với Hạ Lan gia, Hạ Lan Chi cũng coi như lớn lên dưới mắt lão phu nhân.
Sao bà ta có thể không thương nàng?
Bà ta khe khẽ thở dài, bàn tay già nua vuốt nhẹ gò má nàng: “Đứa trẻ ngoan, ta hiểu nỗi lo của con.”
Lời chưa dứt, ánh mắt lão phu nhân bỗng sắc bén như chim ưng, quét qua mọi người: “Chi Nhi là đứa nhỏ lớn lên dưới mắt ta. Sau này nếu còn ai dám tung tin đồn bậy, đừng trách lão thân không nể tình!”
Trong lòng Hạ Lan Chi vô cùng cảm kích. Nàng thật không ngờ lão phu nhân lại đứng ra bảo vệ mình.
Có lời lão phu nhân, nếu nàng còn cố ép khai quan nghiệm thi, ngược lại sẽ thành kẻ không biết điều.
Bảy chiếc đinh đồng lần lượt đóng chặt nắp quan tài. Phu khiêng quan tài chỉnh lại y phục, tiếng trống vang dậy lấy tinh thần rồi đồng loạt nhấc cỗ quan tài gỗ nam nặng nề lên.
Tiếng kèn xô na chói tai hòa cùng tiếng khóc ai oán vang lên không ngớt, vang vọng khắp linh đường.
Hạ Lan Chi là chính thất của Chúc Võ Tuyên, theo lẽ thường, nàng phải đi đầu trong đoàn đưa tang, trong tay còn nâng bài vị của phu quân.
Chỉ là nàng không ngờ, đi ngay sau lưng nàng lại là biểu muội của Chúc Võ Tuyên, Tống Uyển Nhi.
Trước đó ở linh đường, không hiểu vì sao Tống Uyển Nhi lại rời đi một lát. Đến khi đoàn đưa tang khởi hành chưa bao xa, nàng ta đã vội vàng quay lại.
Hạ Lan Chi khẽ nghiêng đầu, hạ thấp giọng hỏi: “Biểu cô nương vừa rồi đi đâu vậy?”
Tống Uyển Nhi lấy khăn thêu lau nước mắt, nghẹn ngào đáp: “Nha hoàn vừa báo, con mèo nhỏ trong phủ không biết chạy đi đâu mất. Uyển Nhi nhớ lời Vô Ngân sư phụ dặn tuyệt đối không để nó tới gần linh đường nên mới đi tìm.”
Nhưng nàng hoàn toàn không hay biết, dưới màn váy thanh nhã, đôi giày thêu đã lấm lem bùn đất.
Sáng nay kinh thành có một trận mưa xuân, dù vậy mặt đất đa phần lát đá xanh phẳng phiu, chỉ những nơi chưa tu sửa mới có bùn lầy.
Phủ Thừa tướng vốn xa hoa, sân đều lát gạch xanh, sàn gỗ thượng hạng phủ kín, chỉ có hậu hoa viên sau khu ở của Tống Uyển Nhi còn mảnh sân đất chưa lát.
Mà con mèo kia, dù chạy loạn cỡ nào cũng khó lòng chạy đến tận đó.
Ánh mắt Hạ Lan Chi thoáng hiện tia nghi hoặc. Khóe mắt nàng lặng lẽ liếc về phía Tống Uyển Nhi, thầm quan sát nàng ta kỹ hơn.
Một nắm đất vàng theo tay rơi xuống phần mộ, Hạ Lan Chi làm chodáng vẻ quả phụ mảnh mai, yếu đuối ấy diễn đến sống động như thật, chẳng khác nào khắc họa vào từng nét một.
“Phu quân, mong chàng trên đường suôn sẻ, sớm ngày đầu thai làm người, kiếp sau có thể lại cùng thiếp nối duyên trăm năm.”