Nhóm 4 cô gái tiến vào nhà hàng lẩu buổi trưa. Họ tìm một góc bàn đã đặt vào ngồi đó đợi món lên. Triệu Thuyên mở điện thoại lên nhắn tin phiếm với bạn thân của cô. Chị Kim gõ gõ vào bát kêu gọi mọi người tập trung. Các cô gái gen Z vội bỏ điện thoại xuống tập trung.
"Chị rất cảm ơn các em, cảm ơn mấy đứa đã hỗ trợ chị trong 3 năm qua. Cảm ơn Triệu Thuyên, ôi em xuất hiện kịp thời để chị bàn giao."
Chị Kim nắm lấy tay cô một cách rất cảm kích. Triệu Thuyên nhoẻn miệng cười rồi cũng đáp lại xã giao. Chị Kim cầm ly nước uống một ít lấy giọng rồi nói tiếp.
"Mấy tháng nay, tuyển người vào rất rất trần ai khổ ải. Thuyên biết không sếp chúng ta rất khó tính, đặc biệt trong công việc. Test rất dữ dội về mặt chuyên môn của họ. Nhưng Triệu Thuyên của chúng ta lại quá dữ dội, em đã vượt qua vòng phỏng vấn thế nào vậy?"
Ba cặp mắt lập tức nhìn về phía cô. Triệu Thuyên hơi ngượng ngùng. Vãi thật, năng lượng cô có đó. Nhưng sao lại cảm thấy khó nói thế ta. Tại vì cô có phỏng vấn gì đâu.
"Ờm... thì cứ phỏng vấn thôi ạ. Lúc đó em cũng sợ lắm, nên quên hết rồi."
Lấp liếm vậy đi, xin đừng hỏi mỹ nữ thêm nữa.
Chị Kim gật đầu rồi lại nheo mắt.
"Nhưng chị nghĩ có lẽ 1 phần là nhan sắc của em đó."
Triệu Thuyên cười gượng sau đó vội đánh lái sang chủ đề khác.
"Chị nói có nhiều ứng viên đến phỏng vấn lắm hả chị? Với một công ty mới thành lập, đa phần đều ngáng phần quy trình, họ đều sợ quy trình chưa xây dựng tới đâu."
Chị Kim lắc đầu, ngón trỏ lắc qua lắc lại một cách tự hào.
"Trac Group tuy mới thành lập 3 năm, nhưng hậu thuẫn là cả tập đoàn Tạ Thị. Ai chả muốn tham gia hệ thống này chứ. Vả lại, mấy ứng viên đó cũng muốn lọt vào mắt xanh của tổng giám đốc chúng ta. Ha ha... Em gái lúc em phỏng vấn em có thấy rung động không?"
Triệu Thuyên lắc đầu một cách dứt khoác. Chị Kim ngỡ ngàng nhìn cô.
"Em... không thấy sếp đẹp trai sao?"
Triệu Thuyên thẳng thắn bày tỏ.
"Đẹp, nhưng không phải gu em."
Chị Kim và hai người lại há hốc mồm nhìn nhau rồi nhìn về phía cô. Sau đó Minh Ngọc vội nói.
"Nhưng sao chị lại ứng tuyển vào vị trí này, chẳng phải chị nói rất ngại công ty mới thành lập sao?"
Triệu Thuyên hơi chu môi, sau đó nói thật lòng.
"Trước đó em có làm ở vài công ty tập đoàn, họ đều có quy trình sẵn, nhưng cũng chả đâu vào đâu. Nó kiểu rất rất rất khó chịu... nên em muốn thử tìm công ty mới, lúc mình tham gia vào quy trình xây dựng thì nó sẽ như thế nào. Với em cũng muốn có kinh nghiệm về những phần đó."
Chị Kim lập tức vỗ tay tán thưởng cho cô. Sau đó cả bọn đều ăn trưa và cùng nhau nói chuyện phiếm. Cả ngày thì không bị Tạ Trạch làm phiền. Đúng giờ tan ca, cô lập tức bay xuống tầng hầm lấy chiếc xe của mình rồi phi đi về nhà.
Công ty cách nhà gần nên cô chạy tầm 10 phút tới nơi. Bình thường ngồi máy chơi game không, nay phải đi làm nên lưng cô có hơi mỏi mệt. Vừa đặt dép xuống ghế đã thấy cái bản mặt giống mình phiên bản nam đang ngáp ngắn ngáp dài đi ra.
"Chó Lâm, anh làm cho Tạ Trạch sao lại không nói em biết?"
Triệu Lâm nhún vai, anh đi tới xách vợt cầu lông đeo lên vai, trông nom chuẩn bị đi thể thao.
"Em có hỏi đâu?"
Triệu Thuyên đi tới chống hông nhíu mày nói.
"Em có hỏi đó, hỏi anh làm gì?"
"IT! Được chưa chó cái, em có hỏi anh làm ở đâu đâu?"
"Đồ chó đực xấu xa... chết đi nhé."
"Ê ê... ai dạy chửi nhau vậy đó? Lại đây giúp mẹ đi Thuyên."
Triệu Thuyên nhìn bóng dáng chạy trối chết của gã anh trai mà hậm hực ném chiếc dép xuống. Sau đó cô đi vào bếp nhìn mẹ đang chuẩn bị một đống đồ ăn.
"Mẹ đang làm gì vậy?"
"Dì Tạ bị bệnh, con giúp mẹ xách hộ qua nhà dì ấy đi."
Dì Tạ? Mẹ của Tạ Trạch?
"Dì ấy bị bệnh gì vậy mẹ?"
Mẹ cô đặt cháo yến xuống dưới bếp rồi thở dài một hơi. Ánh mắt bà có chút mông lung.
"Nghe là phát hiện ung thư tử cung. Hồi xưa phát hiện rồi, nhưng đã được chữa, ai ngờ tới tầm tuổi này lại phát bệnh lại. Haizz.."
Nghe mẹ cô thở dài, Triệu Thuyên cũng không biết nói gì. Cho nên Tạ Trạch gác lại mọi thứ chuyển trụ sở chính về đây sao? Cô nhận lấy hộp cháo yến từ tay mẹ bỏ vào cặp lồng. Sau đó lẽo đẽo theo sau mẹ đi xuống nhà Tạ Trạc.
Từ khi chia tay năm đó, cô luôn tránh né không đi qua nhà của dì Tạ. Bây giờ đến thăm thì có chút ngại ngùng. Triệu Thuyên xách cặp lồng đứng ở cửa, quay sang thì thấy mẫu hậu của cô đã đi đâu rồi.
"Ủa? Mẹ ơi..."
Cô đang hoang mang thì cánh cửa mở cái cạch ra. Một gương mặt quen thuộc xuất hiện, tóc còn đang ươn ướt, cổ cao được choàng khăn trắng hơi ẩm. Cả người không bận áo chỉ bận mỗi quần đùi. Hoàn toàn khác với dáng vẻ tổng tài cao cao tại thượng hồi sáng.
"Ha... Nhân viên Triệu Thuyên cô đến đây làm gì?"
Khoé miệng cô giật giật chưa biết phản pháo ra sao. Mẹ cô đâu rồi nhỉ, trap cô à? Tiếng dì Tạ vọng ra cùng tiếng bước chân vội.
"Ai thế Trạch?"
Tạ Trạch cười nham hiểm, rồi nhướn mày nói với cô.
"Nhân viên công ty con... a"
Bộp.
Dì Tạ thấy cô thì táng một cái vào vai trần của anh. Anh đau đến mức ôm vai nhảy qua một bên. Dì Tạ nắm lấy tay cô kéo vào.
"Thuyên Thuyên, con đến chơi hả... vào đi con"
Triệu Thuyên cười với dì Tạ không quên bĩu môi với anh. Cô đi vào trong nhìn căn hộ lúc nhỏ từng qua lại chơi đùa. Một số kí ức lập tức ùa về trong tâm trí cô. Tạ Trạch nhìn cô ngẩn ngơ cũng hiểu phần nào. Anh cố tình đi tới húc vào vai cô.
"Ngồi bàn đi... em ngẩn ngơ gì vậy?"
Anh vừa bận áo thun vừa đi tới bàn ngồi. Cô đặt cặp lồng lên bàn. Miệng nhoẻn cười thân thiện, ánh mắt có chút buồn nhìn dì Tạ.
"Dì Tạ, mẹ con có nấu cháo tổ yến, dì dùng thử nhé. Con xin lỗi... vì dạo thời gian trước không ghé thăm dì."
Dì Tạ lắc đầu, tay bà hơi gầy guộc vỗ vỗ tay cô một cái.
"Có gì đâu con, mẹ con có đến không?"
Vừa dứt lời tiếng chuông cửa lại vang lên. Dì Tạ tính đi mở thì Tạ Trạch đã nhanh chân hơn đi ra. Mở cửa một cái là tiếng anh và tiếng mẹ cô ồn ào hẳn lên. Giống như hai người bạn lâu ngày không gặp dị đó.
Triệu Thuyên tính không ở lại ăn, nhưng mẹ cô lại nhiệt tình ngồi xuống dùng bữa với dì Tạ luôn. Thành thử cô cũng ngồi vào bàn ăn. Bụng cũng đói meo, không khách sáo mà dứt luôn 3 chén cơm. No đến mức căng cả bụng.