Dùng bữa xong, hai tiền bối không cho phép cô và anh ở lại phòng khách mà tống vào phòng ngủ để hai mẹ có thể trò chuyện thoải mái.
Triệu Thuyên đứng trong phòng ngủ của anh thì bất lực.
"Tôi có thể về nhà mà?"
Tạ Trạch ngồi lên giường, anh rất cao nên dù có ngồi tầm mắt gần như là ngang tầm với cô. Anh nắm lấy tay cô kéo tới. Triệu Thuyên bất ngờ bị tấn công nên không phòng bị mà ngã lên người anh. Hai tay cô đặt lên vai, khuôn mặt cực kì gần. Cô có thể nhìn thấy lông mi dài của anh.
Tạ Trạch mỉm cười nhẹ, tay không an phận mà dần di chuyển lên eo cô. Triệu Thuyên nhíu mày nhanh chóng giơ nắm đấm lên. Anh giật mình vội né qua một bên.
"Sao em bạo lực thế?"
"Đừng làm ba cái trò biến thái này giùm."
Cô đẩy anh ra ngồi đi tới ngồi lên ghế xoay, chân vắt chéo nhìn anh cảnh cáo. Tạ Trạch vẫn mặt dày nằm nghiêng một bên, chống cằm nhìn cô đầy say mê. Cô lườm anh một cái gắt gỏng rồi nhìn vào bàn làm việc của anh. Hình gia đình anh, hình tốt nghiệp, hình với anh em nhà cô. Còn hình của cô thì không thấy, có lẽ anh đã vứt đi rồi.
"Sao thế? Tìm hình em hả? Anh cất rồi..."
Một sự hụt hẫng trong lòng khiến ánh mắt cô trùng xuống.
"Anh cất trong tim... dễ gì xoá được em"
Chậc...
Triệu Thuyên bất lực quay sang nhìn anh.
"Thôi mấy câu sến sẩm đó đi."
Tạ Trạch không đùa nữa, anh nằm ngửa ra xoa xoa bụng.
"Lâu rồi mới ăn uống ngon như thế, dì Triệu nấu ngon lắm."
Cô lắc lắc chiếc ghế vu vơ hỏi.
"Bên Hàn đồ ăn không ngon à?"
"Ừm... ăn không hợp khẩu vị. Về đây... cũng không có ăn được giống như lúc trước. Mẹ anh mất hoàn toàn khẩu vị rồi, không còn nấu ngon như trước nữa."
Triệu Thuyên nhìn anh đang nhắm nghiền mắt trên giường. Cô mím môi, khẽ kiềm lại sự náo động trong lòng. Cô hít một hơi lấy lại giọng.
"... Dì Tạ, phát hiện bệnh khi nào?"
Tạ Trạch nghiêng đầu qua một bên để cô không nhìn thấy gương mặt buồn bã của anh.
"Lúc anh vào năm nhất đại học. Nhưng bà giấu... cũng may bà cũng chăm chỉ đi bác sĩ, dùng thuốc đều đặn nên mới bình thường. Lúc đó không ai biết cả, mẹ sợ anh bị ảnh hưởng nên mới không nói ra. Lần này nặng quá rồi nên anh mới quyết định về đây."
Triệu Thuyên rũ mắt xuống, cô khẽ nhìn bóng lưng cao lớn đó. Một nỗi cô đơn khó tả hiện hữu trên người anh.
"Bác trai có về không?"
Tạ Trạch lắc đầu. Chỉ thấy anh bật dậy một phát sao đó đã đi tới trước mặt cô. Hai tay chống lên bàn nhốt cô vào trong vòng tay.
"Còn em, dạo này sống sao rồi? Có bạn trai chưa?"
Triệu Thuyên thấy anh quay lại trạng thái cợt nhã liền bực mình đẩy anh ra. Cô chống hông nhìn anh nói.
"Liên quan quái gì đến anh?"
"Tại sao, anh là người em từng yêu mà?"
"Đồ điên... bớt nói mấy từ này giùm đi."
Triệu Thuyên xoay người, bước những bước chuyên nghiệp về phía cửa. Nhưng khi tay vừa chạm vào tay nắm, cô như sực nhớ ra điều gì đó mà khựng lại, rồi từ từ quay đầu nhìn về phía người đàn ông đang đứng giữa phòng.
Thấy cô quay lại, trái tim Tạ Trạch bỗng đập chệch một nhịp. Nụ cười tự mãn trên môi anh càng thêm đậm, anh hơi chỉnh lại vạt áo vest, ánh mắt trở nên nhu hòa và đầy vẻ mong đợi. Cái đầu của anh đang bắt đầu tưởng tượng nhiều cảnh. Anh đứng đó, đắm mình trong cái ảo tưởng ngọt ngào, sẵn sàng đón nhận những lời "đường mật" từ cô.
Triệu Thuyên nhìn anh một cái thật sâu, ánh mắt đầy vẻ nghiêm trọng. Thế nhưng, thay vì một lời quan tâm, cô từ tốn giơ cánh tay lên, tặng thẳng cho anh một "ngón giữa" đầy kiêu hãnh và dứt khoát.
Rầm!
Cánh cửa đóng sập lại ngay trước khi Tạ Trạch kịp định thần. Không gian rơi vào im lặng đến đáng sợ. Nụ cười trên mặt Tạ Trạch cứng đờ, rồi dần méo xệch. Cái ngón tay ấy như vẫn còn lở lửng trong không trung, đâm thủng mọi sự tự luyến của anh.
Hóa ra, "lời yêu thương" của Triệu Thuyên chính là một cú tát thẳng vào cái bản mặt đẹp trai của anh. Tạ Trạch nghiến răng, vừa tức vừa buồn cười:
"Triệu Thuyên... đồ lì lợm."
Sau khi thăm dì Tạ xong, cô lại quay về nhà của mình. Một ngày trôi qua mệt mỏi vô cùng. Lâu lắm rồi Triệu Thuyên mới lại đi làm. Cô vừa nằm xuống giường sau trận chiến tắm rửa. Điện thoại bỗng sáng lên, người gửi đến là Tạ Trạch. Anh nhắn hỏi thăm cô về chưa.
Cô chỉ đáp lại bằng một icon gật đầu rồi tắt máy chơi game. Nhưng vừa vào game cô lại thở dài một hơi. Nhớ lại dáng vẻ cô đơn anh nằm trên giường mà nội tôm cô có chút xôn xao. Thật ra tụi cô cũng chỉ mới có 24 tuổi. Còn quá trẻ người non dạ, để mà gánh vác cả một sự nghiệp trên vai thì cực kì khó.
Cô bật dậy nhanh chóng như con tôm. Hai ba bước đã bay qua phòng của anh trai mình.
"Chó đực, em muốn hỏi vài câu"
"Một câu rồi cút, anh bận rồi."
Triệu Lâm nhún vai nói, nhìn PC tốn điện đang nhấp nháy trò chơi điện tử. Cô bĩu môi rồi đi thẳng vào không thèm để ý sắc mặt của anh.
"Em muốn hỏi, anh và Tạ Trạch vẫn giữ liên lạc suốt những năm đại học à?"
"Ừm"
"Chậc... kiểu... anh có biết nhà anh ấy có vấn đề gì không?"
"Ý em muốn hỏi thằng đó sống sao sau khi chia tay em à?"
Triệu Lâm gõ gõ xuống mặt bàn nhướng mày hỏi cô. Cô nhấc thời không biết đáp làm sao. Gương mặt có chút ngại ngùng.
"Còn yêu nó sao?"
"Làm gì có, không nói với anh nữa."
Triệu Thuyên bực bội đi ra khỏi phòng. Triệu Lâm nói theo.
"Sống không tốt."
Cô khựng lại một nhịp, đôi mắt khẽ dao động sau đó lại tiếp tục bước đi về phòng mình. Triệu Lâm lắc đầu rồi quay lại với trận chiến của mình.