Tạ Trạch không phải là người phỏng vấn cô, nhưng chị trưởng nhóm Hr đang làm, chị ấy tên Kim, hiện tại con gái chị ấy đang bệnh nên cần thời gian chăm sóc. Chị ấy quyết định nghỉ việc và sẽ hỗ trợ công ty bàn giao cho người mới đến khi nào vững thì thôi.
"Em cũng có 2 năm kinh nghiệm, ừm mặc dù không công ty nào là em làm lâu dài. Tạ tổng, cái này..."
Chị Kim lo lắng nhìn sang Tạ Trạch, vị trí nhân sự này ngoài việc làm tất cả nghiệp vụ thì cũng là một cách tay đắc lực của sếp về các luật lao động. Tuyển một người chưa có nhiều kinh nghiệm thì làm sao mà được. Vừa rồi có 2,3 người đến nhận việc, chị Kim đào tạo rồi lại chán nản chờ đợi người tiếp theo. Hiện tại chị đang muốn nhanh chóng bàn giao để về lo cho con gái.
Tạ Trạch nhìn ra được vấn đề của chị Kim nên dùng ánh mắt trấn an nhìn chị Kim.
"Được."
Triệu Thuyên cũng nhìn ra được vấn đề nhưng tạm thời cô chưa thể hiện ra. Đợi đến khi bàn giao thì cô mới thể hiện. Tạ Trạch dự một hồi rồi cũng xách lap đi về lại phòng. Chị Kim dẫn cô đi đến các phòng ban để giới thiệu. Tuy công ty mới thành lập 3 năm, nhưng phòng ốc hiện đại, nhân sự cũng khá đông.
Công ty Trac Group là công ty công nghệ, đại diện pháp luật là Tạ Trạch, tổng giám đốc. Bên dưới chia làm 5 phòng ban, 1 phòng marketing - thị trường, 1 phòng nhân sự, 1 phòng kế toán, 1 phòng kỹ thuật và 1 phòng kinh doanh. Phòng Marketing - thị trường thì có 5 người, nhân sự 3 người, kế toán 5 người, kỹ thuật - IT thì 15 người, còn lại hơn chục người là thuộc bộ phận kinh doanh.
Triệu Thuyên lúc này mới nhận ra mình đang ứng tuyển vị trí leader của phòng nhân sự. Chị Kim thao thao bất tuyệt mọi thứ, chủ yếu công việc của chị là tính lương và hỗ trợ sếp.
"Khoan đã chị, hỗ trợ sếp? Hỗ trợ Tạ Tra... à Tạ tổng?"
Chị Kim gật đầu chắc nịch sau đó lại bàn giao tiếp. Triệu Thuyên từng làm nhân sự tổng hợp, tức là 1 mình làm một đống việc chuyên môn, nên nền tảng cô có vững. Qua công ty này việc được chia nhỏ ra nên cô dễ dàng nhận bàn giao.
Đồng đội của cô rất trẻ. Ngoài việc cô là leader ra, thì còn lại là những cô gái mới ra trường. Cô gái tóc ngắn tomboy tên là Minh Anh đảm nhận phần tuyển dụng và BHXH, cô gái tóc vàng chỉnh chu thì làm hành chính tên Minh Ngọc. Tuyệt vời hơn là phòng nhân sự còn có một phòng riêng biệt.
"Chào Minh Anh, chào Minh Ngọc, chị là Triệu Thuyên, đảm nhận vai trò leader sắp tới."
Hai cô gái đó đứng dậy vỗ tay và cúi đầu chào lịch thiệp với cô. Chị Kim vỗ vai cô rồi khuấy động không khí.
"Xíu trưa chị mời mấy đứa đi ăn, coi như một bữa chào mừng người mới và... tiệc chia tay của chị."
Minh Ngọc thì hơi thút thít liền đi tới nắm tay chị Kim.
"Chị Kim... thật sự buồn đó."
Chị Kim vỗ tay an ủi cô gái nhỏ. Hai người mùi mẫn một hồi rồi cũng buông ra mà về chỗ làm việc. Triệu Thuyên tiếp tục nhận bàn giao công việc. Vừa hay hiện tại cũng đang có kì lương cần làm. Chị Kim lập tức vào chuyên môn luôn. Triệu Thuyên nhanh chóng thao tác trên phần mềm. Phần mềm nội bộ công ty hơi phức tạp, nhưng Triệu Thuyên làm qua là đã quen. Cộng với kỹ năng chơi game hàng ngày, bàn phím đối với cô là đơn giản.
Chị Kim ngồi một bên ăn hạt dưa, tay nhắn nhắn điện thoại, còn lâu lâu tám chuyện với hai người còn lại. Còn Triệu Thuyên thì tập trung bấm máy tính, cô đang tính lương dành cho nhân viên chính thức ở công ty. Còn lương nhân viên thời vụ thì chị Kim đã tính xong rồi. Lướt một hồi cô thấy tên Triệu Lâm. Hả?
"Giám đốc kỹ thuật?"
Má... lương tháng 2500 đô? Đóng bảo hiểm full lương, thằng anh của cô làm khi nào đó?
Chị Kim quay sang nhìn cô đang trố mắc.
"Sao thế em? à Triệu Lâm hả, nghe nói từ lúc còn đi học đã cùng tổng gíam đốc của chúng ta xây dựng phần mềm khai báo bên mảng vận tải. Cái phần mềm đó được bán chạy nhất công ty chúng ta đó."
Triệu Thuyên quay mặt sang một bên. Hoá ra thằng anh mình vẫn là anh em tốt với gã người yêu cũ đáng ghét. Cô nhịn không được moi điện thoại ra nhắn cho Triệu Lâm Chó Đực.
Triệu Thuyên Chó Cái gửi một tin nhắn tới. Điện thoại ting một tiếng, Triệu Lâm đang sửa code trên máy tính thì dừng lại. Anh mở tin nhắn ra đọc.
"Đồ chó đực man rợ... tối về em sẽ giết anh."
Triệu Lâm rùng mình một cái sau đó vội vàng nhắn tin cho Tạ Trạch.
"Tối hẹn hò với Triệu Thuyên giùm đi, chứ nó đòi về giết tao."
Mãi đến giờ cơm trưa, Triệu Thuyên mới làm xong hoàn hảo file lương. Cô đưa cho chị Kim xem qua. Chỉ có một số người thay đổi tiền lương thôi, còn lại thì chị Kim nhớ hết. Chị ấy lướt qua một hồi sau đó gật đầu hài lòng.
"Không ngờ em vững nghiệp vụ như thế. Đi ăn lẩu nào chúng ta trò chuyện thêm."
Khi vừa bước ra khỏi phòng cô chạm mặt ngay gã người yêu cũ đang đút tay túi quần nhìn cô. Ánh mắt hắn khi không có người thì nhìn cô rất biến thái. Mà khi có người khác thì lại trở nên lạnh lùng. Cái gã hai mặt đáng ghét.
Triệu Thuyên không vừa vặn gì cũng mỉm cười nhẹ nhàng cúi đầu chào anh rồi sải bước đi. Vừa quay bước đi là cô thu ngay vẻ mặt tươi cười đi.
Đột nhiên Triệu Thuyên quên mất điện thoại ở phòng ban. Cô vội chạy ngược ra khỏi thang máy.
"Quán lẩu số 1 đúng không chị, em biết chỗ sẽ qua ngay ạ, em đi lấy điện thoại."
Chị Kim gật đầu rồi ấn nút thang máy. Cô chạy lại về phía văn phòng. Vừa mới chạm vào tay nắm cửa thì lại bị một lực kéo ngược ra sau. Chưa kịp định hình điều gì thì cô đã thấy gương mặt hắc ám kia bám mạnh mẽ gần sát mặt. Cái mặt Triệu Thuyên có thể nói là giống như vừa ngửi 10 đống phân. Nhăn nhó khó coi cực kì.
"Này... làm gì?"
Tạ Trạch hơi liếm môi cười cười nhìn cô. Ánh mắt còn không quên nhìn xuống kẽ hở áo sơ mi một cách biến thái.
"Hôm nay thế nào?"
"Vui... cho đến khi gặp anh"
Tạ Trạch không quan tâm sắc mặt của cô. Anh đưa đôi môi đến muốn chạm vào môi cô. Triệu Thuyên giật giật khoé miệng sau đó giẫm thật mạnh vào chân của anh. Tạ Trạch a một tiếng rồi ôm chân nhảy ra đằng sau.
"Anh đang quấy rối tình dục tôi đấy à?"
Triệu Thuyên không nể nang gì mà giơ nắm đấm lên doạ. Tạ Trạch hơi hoảng sợ vội lùi lại. Anh co chân nhảy cẩng cẩng trông rất hài hước hoàn tòan rũ bỏ hình tượng tổng tài.
Dù sao Triệu Thuyên cũng nổi tiếng vào năm cấp ba, nổi vì hay gây chuyện đánh nhau. Anh cũng có vài lần chứng kiến người ta bị cô đấm. Cũng không ngu ngốc gì vạ vào cô.
"Anh em bảo anh hẹn em tối nay đi, nên anh mới muốn hỏi, tối nay đi ăn với anh không?"
Cô nhíu mày nhìn anh một cách khinh bỉ.
"Không rảnh."
"Làm gì không rảnh?"
"Không rảnh là không rảnh. Vậy đi."
Triệu Thuyên quay người mở cửa lạnh lùng bước đi. Tạ Trạch nhăn nhó nhìn bóng dáng cô rời đi. Anh lắc đầu rồi lại quay về bàn làm việc của mình.