Đủ Nắng Hoa Sẽ Nở, Đủ Rồi Gã Tổng Tài Biến Thái Ơi!

Chương 3: Gặp mặt nơi công sở

Trước Sau

break

Tối đó, Tạ Trạch gửi lời mời kết bạn của Triệu Thuyên. Cô thở dài một cái sau đó bất đắc dĩ ấn kết bạn với anh. Triệu Thuyên là người hoạt ngôn nên bạn bè cô có rất nhiều. Nhóm bạn cấp ba thì là nhóm bạn chung với Tạ Trạch và Triệu Lâm. Nên sau khi cô chia tay thì cô cũng ngại nhắn tin tâm sự với họ. 

Lên đại học cô cũng có nhóm bạn. Nhưng sau khi tốt nghiệp cô lại tự ti vì mình không có công việc ổn định. Nên thành thử hiện tại cô không liên lạc với ai cả. 

Nhưng hôm nay, khi bài báo liên quan đến Tạ Trạch nổ ra. Group nhóm cấp ba năm xưa đã nhộn nhịp. Đàm Ái Linh lập tức nhắn tin cho cô hỏi cô đã gặp Tạ Trạch chưa. Lúc này cô mới biết 4 năm đại học, anh ta đi du học. 

Hèn gì, dù ở gần thì cô cũng ít khi gặp được anh ta. 

“Có gặp, nhưng vừa chửi lộn rồi. Sao thế?” 

“Dữ dội vậy trời, nối lại tình xưa đi” 

“Điên hả bà.”

Cô chửi thầm một tiếng rồi quăng điện thoại ra xa. Có lẽ cô nên ngủ rồi ngày mai đến công ty của anh ta một chuyến. Chứ không mẹ của cô mổ xẻ cô ra mất. 

Bên phía căn hộ sát bên. Tạ Trạch đang ngồi gõ phím. Cánh cửa được gõ 2, 3 lần sau đó được đẩy vào. Mẹ Tạ bưng một đĩa trái cây đưa vào. 

“Hôm nay con gặp con bé Triệu Thuyên à?”

Tạ Trạch gật đầu đáp lại. Hiện tại căn hộ này chỉ có hai mẹ con của anh ở. Ba của anh thì phải quay về Mỹ để điều hành công ty bên đó. 

“Hôm nay con đến chiêu mộ cô ấy về làm cho con.” 

Mẹ Tạ gật gù. 

“Mẹ cũng có nghe dì Triệu nói rồi. Bảo con bé đang thất nghiệp không có việc làm. Ổn không con, mẹ biết con bé đó tính tình rất tốt. Nhưng để mà vào làm thì có ổn không? Công việc khác tình bạn khác. Mẹ sợ vào làm chung thì sau hai đứa lại…” 

Tạ Trạch vội ngắt lời mẹ. 

“Triệu Thuyên năng lực rất tốt đó mẹ. Con tin cô ấy sẽ làm được việc. Chỉ là chỗ làm đó quá tồi tệ nên cô ấy mới nghỉ nhiều thôi.” 

“Ừm, mày thì cả thế giới có lỗi hết. Ngủ sớm đi nhé.” 

Công ty công nghệ Trac Group thành lập được 3 năm bên Hàn. Do ba Tạ thành lập 3 năm trước. Ngoài tập đoàn Tạ Gia chuyên về Logistics thì ông cũng thành lập một công ty công nghệ. Ý tưởng này là của con trai ông đề xuất, vì chuyên ngành của anh là chuyên về kỹ thuật phần mềm. 3 năm trước, anh vừa tập trung học vừa theo ba học tập về cách điều hành quản lý và phát triển. Cho nên năm nay anh 24 tuổi, trở về nước thì anh chuyển luôn trụ sở chính về đây. Một phần vì mẹ anh sức khỏe yếu, nên anh quay về quê sẵn dịp chăm nom bà. 

Sau khi trò chuyện với mẹ một vài câu, đến giờ đi ngủ nên mẹ anh trả lại không gian cho anh. Anh hít một hơi sâu, rồi lấy một tấm ảnh trong ngăn kéo ra. Hình ảnh bên trong là hình ảnh cô và anh chụp cùng nhau năm lớp 11. Trước 3 tháng chia tay. Ngón tay anh khẽ xoa gương mặt non nớt của cô. Ánh mắt có chút bồi hồi xao xuyến. 

Trong ảnh, Triệu Thuyên của năm đó vẫn còn nét ngây thơ, đôi mắt sáng rực rỡ và nụ cười rạng rỡ đến mức khiến người ta phải chói mắt. Ngón tay thon dài của Tạ Trạch khẽ chạm vào mặt kính, chậm rãi vuốt ve gương mặt non nớt của cô gái trong hình.

Ánh mắt anh lúc này không còn sự mỉa mai hay đểu cáng thường thấy, mà chỉ còn lại sự bồi hồi xao xuyến xen lẫn một chút hối hận muộn màng. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, bóng lưng anh đổ dài trên sàn, cô độc và nặng trĩu những bí mật không thể nói thành lời. Hóa ra, suốt 5 năm qua, dù cô có 'đội sổ' hay trốn chạy, cô vẫn luôn là kẻ duy nhất chiếm đóng trái tim vốn đã nguội lạnh của anh.

“Đồ ngốc.”

Ánh nắng ban mai của Thành phố Hồ Thành không hề dịu dàng, nó xuyên qua lớp bụi mờ của phố thị, nhảy nhót trên những tán lá bằng lăng đang rũ xuống vì oi ả. Tiếng chim sẻ lách chép trên bậu cửa sổ hòa lẫn với tiếng còi xe inh ỏi từ phía xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng đặc trưng của một ngày mới đầy hối hả.

Thế nhưng, trái ngược với vẻ rực rỡ bên ngoài, căn phòng của Triệu Thuyên lại giống như vừa trải qua một trận càn quét của cơn bão cấp 12.

Trên chiếc giường tầng vốn dĩ đã nhỏ hẹp, chăn màn quấn quýt thành một đống bầy hầy không rõ hình thù. Vài chiếc tất lẻ bóng nằm lăn lóc cạnh đống truyện tranh đọc dở, và đâu đó là tàn tích của gói bim bim đêm qua cô ăn vụng. Giữa đống hỗn độn đó, "nữ chính" của chúng ta đang ngồi thu lù trước chiếc gương trang điểm nhỏ xíu – thứ duy nhất trông có vẻ ngăn nắp trong căn phòng này.

Triệu Thuyên đang dồn hết công lực vào gương mặt mình. Đôi mắt thâm quầng vì thức đêm được cô dặm lớp kem che khuyết điểm dày đến mức có thể "lấp đầy mọi lỗi lầm quá khứ".

"Hôm nay là ngày đầu đi làm, không được để gã biến thái đó coi thường!"

Cô lầm bầm, tay run run kẻ đường eyeliner, kẻ thù của con gái chính là đây. Kẻ mà sai nét là coi như đi tong lớp make up tự nhiên của cô. 

Đúng lúc đó, cửa phòng bị đập rầm rầm:

"Triệu Thuyên! 24 tuổi rồi chứ không phải 24 tháng đâu nhé! Mẹ nấu xong bữa sáng từ đời tám hoánh nào rồi, định điểm phấn tô son đến bao giờ? Định để sếp Trạch chờ em đến trưa à?"

Triệu Thuyên giật mình, cây chì kẻ mày chệch một đường dài lên tận thái dương. Cô nghiến răng, hét vọng ra:

"TRIỆU LÂM! Anh còn sủa nữa là em lấy son này vẽ lên mặt anh bây giờ!"

Cô vội vã lấy bông tẩy trang lau đi vết lem, nhìn vào gương tự khích lệ. 

"Triệu Thuyên, mày là chiến thần nhân sự, mày là sát thủ công sở, gã Tạ Trạch đó chỉ là cái móng tay thôi! Sếp nào hãm là bật thôi nhé… ối dồi ôi, xinh xẻo thế nhờ.” 

Dứt lời, cô đứng bật dậy, dẫm phải chiếc tất lẻ dưới sàn khiến suýt chút nữa là đo sàn trong danh dự ngay tại phòng ngủ. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu rồi!

Triệu Lâm làm IT, nhưng kiểu anh ấy làm freelance, thời gian linh động. Lúc thì ở nhà, lúc thì biến đi đâu đó. Cả công việc anh ấy đang làm với Tạ Trạch nữa. Chắc cũng làm từ xa. Đúng là khỏe nhỉ. 

Cô xuống hầm xe lấy chiếc SH mode mẹ cô mua cho cô khi cô vừa có việc làm đầu tiên. Cô trùm kín mít từ đầu tới chân, cô cần phải che khỏi cái nắng hung chết người của 40 độ Hồ Thành. 

Trac Group cách nhà cô chỉ 3km thôi. Vừa tới tòa nhà cô liền cất xe rồi đi vào bên trong. Cô tham khảo rồi, Trac Group chỉ mới thành lập 3 năm thôi. Về độ ổn định thì chưa ổn lắm. Nhân sự tầm 50 - 100 người. 

Cầm tập hồ sơ cá nhân cô đi thẳng vào bên trong. Lễ tân ngồi bên dưới nhìn cô rồi mỉm cười một cách chuyên nghiệp. Cô trình làng hồ sơ và trình bày lý do đến. 

“Chào cô Triệu Thuyên, mời cô đi lên tầng 3, phòng họp số 4 nhé.” 

Thang máy báo hiệu bằng một tiếng tinh nhẹ nhàng, cánh cửa từ từ trượt sang hai bên. Triệu Thuyên hít một hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh lại gương mặt sao cho ra dáng một "chiến thần công sở" nhất có thể. Thế nhưng, khí thế của cô vừa kịp nhen nhóm đã ngay lập tức bị dập tắt bởi một bóng hình cao lớn đang đứng chình lình ngay trước cửa.

Tạ Trạch đứng đó, phong thái áp đảo đến mức khiến không gian tầng ba vốn rộng lớn bỗng trở nên chật chội. Một tay anh thong thả đút vào túi quần tây phẳng phiu, tay kia hờ hững cầm xấp hồ sơ dày cộm. Bộ vest đen lịch lãm được cắt may thủ công ôm sát bờ vai rộng, kết hợp cùng mái tóc vuốt keo bảnh bao không lệch một sợi, trông anh chẳng khác gì một nam chính bước ra từ tạp chí thời trang.

Chỉ có điều, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo kia đang nhìn chằm chằm vào cô, khiến Triệu Thuyên có cảm giác mình vừa bị đưa vào máy quét X-quang để kiểm tra xem có "gian lận" gì không.

Anh không nói gì, chỉ khẽ nhướng mày nhìn từ trên xuống dưới – dừng lại một chút ở đường kẻ mắt sắc lẹm và bờ môi đỏ rực của cô. Cái nhìn đó rõ ràng là đang trêu chọc cô. 

Triệu Thuyên cảm thấy gáy mình hơi lạnh, nhưng cái tính "mỏ hỗn" đã ăn vào máu không cho phép cô lùi bước. Cô đứng thẳng lưng, chỉnh lại cổ áo, cố gắng dùng ánh mắt "ăn thịt người" để đáp trả cái sự tự luyến đang tỏa ra ngùn ngụt kia.

Cái câu chửi thề suýt văng ra khỏi đầu lưỡi lập tức bị cô nuốt ngược vào trong, nghẹn đắng cả cổ họng. Nhưng chỉ trong một phần nghìn giây, bản năng "sinh tồn" trong môi trường công sở đã giúp cô bật chế độ diễn xuất cấp độ Oscar.

Cô thay đổi sắc mặt nhanh tới mức không khí xung quanh cũng phải kinh ngạc. Đôi mắt đang hừng hực lửa giận bỗng chốc cong lại thành vầng trăng khuyết, khóe môi nhếch lên một nụ cười thảo mai, ngọt ngào đến mức có thể gây tiểu đường cho người đối diện.

“Em chào anh ạ.” 

Giọng nói thanh tao, nhỏ nhẹ như rót mật vào tai, khác hẳn với chất giọng "chợ búa" lúc ở quán net.

Tạ Trạch vốn đang đứng khoanh tay, chuẩn bị tinh thần để nghe cô "phun châu nhả ngọc" mắng mình, bỗng chốc đơ mặt ra như một bức tượng bị lỗi hệ thống. Anh ngẩn ngơ nhìn cô gái trước mặt, đôi lông mày nhướng lên tận trời xanh.

Cái chị HR kia hướng dẫn cô vào phòng. Cả đám cũng nhanh chóng di chuyển. Tạ Trạch không quên phun một câu thì thầm mà chỉ hai người nghe.

“Em bị ma nhập à?” 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương