Đủ Nắng Hoa Sẽ Nở, Đủ Rồi Gã Tổng Tài Biến Thái Ơi!

Chương 2: Tình đầu khó phai

Trước Sau

break

Tạ Trạch nhìn tấm danh thiếp bị xé trước mặt. Anh không nói gì chỉ đút tay túi quần nhìn cô lấy áo khoác và khẩu trang đeo vào. Anh lạnh mặt một cái sau đó cũng đi theo sau cô. Một người như ninja đi trước, một người tiêu sái áo thun quần đùi thể thao đi theo sau. 

Các dì các cô đang đi siêu thị cũng ngoái đầu nhìn hai người. Họ đã quá quen thuộc với hai đứa này. 

“Ôi đấy, lại nữa rồi đấy.” 

“Thôi thấy tụi nhỏ cũng dễ thương mà. Nhìn tụi nó như chó với mèo từ nhỏ tới lớn tướng ha ha” 

Triệu Thuyên nhăn mũi một cái sau đó còn đi nhanh hơn. Tà váy chống nắng cứ bay bay làm lộ đôi chân trắng nõn của cô. 

Rơi vào độ 15 năm trước, lúc cô 9 tuổi. Triệu Thuyên và anh trai sinh đôi là Triệu Lâm có chuyển đến chung cư cao cấp này. Vì ba cô đột nhiên trúng số độc đắc, nhà cô cũng khá giả hơn trước nhiều. Khi chuyển đến đây hàng xóm thân thiết nhà của cô lại là nhà của Tạ Trạch. Anh ta là thiếu gia tập đoàn lớn, nhưng vì ba mẹ anh ta không thích ở biệt thự sang trọng mà lại thích tận hưởng dịch vụ của chung cư. 

Cả hai nhà cũng gọi là thân thiết, tình làng nghĩa xóm. Ba đứa cô học hành chung với nhau nên trở thành bộ ba bất tử. Chỉ có hai người là Tạ Trạch và Triệu Lâm mới là bất tử trong mọi cuộc thi, còn cô thì ngược lại. Hễ thấy đề thi là cô bất tỉnh. Bởi vậy, trong ba đứa chỉ có cô là vô dụng nhất. Chỉ ăn theo anh trai tài giỏi và anh chàng hàng xóm điển trai. 

Nhưng nếu nói cô vô dụng thì cũng không hẳn. Trường học của cô cũng có vấn nạn bắt nạt học đường. Năm 13 tuổi., bọn cô học lớp 8. Trộm vía, ba mẹ cho ăn uống đầy đủ nên ba đứa cô cao lớn hơn nhiều so với mấy đứa cùng tuổi. Tuổi dậy thì mà, xảy ra nhiều vấn đề trẻ trâu. Nào là tình cảm, nào là sĩ diện ôi rất nhiều. 

Có đợt, anh trai cô Triệu Lâm được một nữ tướng tỏ tình. Nhưng anh trai cô là giống loài động vật máu lạnh. Liệt kê top 10 thì anh trai cô phải đứng ở top 1, rất vô tình tàn nhẫn với trái tim con gái người ta. Mà nói rồi, lứa tuổi dậy thì tính sĩ diện rất cao. Nữ tướng đó đã về mách với thằng anh học lớp 9 của cô ta. 

Trong lúc cả ba đang đi bộ về, thằng anh lớp 9 cao lớn cùng một đống đứa lớp 9 chặn đường 3 đứa cô. Anh trai Triệu Lâm bị lôi ra tát một cái vào mặt. 

“Mày dám từ chối em gái tao hả?” 

Triệu Lâm lớp 8 lúc này cao 1 mét 7 đang đứng đực ra chưa hiểu chuyện gì. 

“Có vấn đề gì?” 

Triệu Lâm vừa lau máu miệng vừa trừng mắt nhìn thằng mập trước mắt. Đứa con gái bị từ chối đưa đầu ra mắt vừa ươn ướt vừa tố cáo. 

“Anh ơi, chính nó làm em buồn đó. Đánh nó đi anh.” 

Nhìn thấy anh trai bị người ta đánh, Triệu Thuyên lập tức cầm cục đá ném thẳng vào đầu thằng mập. Sau đó nhảy bổ lên cào mặt nó. Đám học sinh lớp 9 cũng lao vào đánh ba đứa. Nhưng cũng trộm vía luôn, ba đứa đều có võ tự vệ. 

Đến khi bảo vệ trường ra can ngăn thì mới thôi cuộc hỗn chiến. Học sinh nhìn thấy Triệu Thuyên đánh nhau đến mức váy rách lộ cả quần thể dục dài bên trong. Miệng chảy máu, một bên má bị bầm. Nhìn xuống dưới chân thì cái thằng đại ca lớp 9 đã nằm khóc bù lu bù loa, mặt mũi máu me. 

“Nhớ nha mạy, đừng có đụng tới tụi tao” 

Triệu Thuyên hùng hổ chỉ tay vào thằng nhóc đó và con nhỏ nữ tướng kia. Học sinh nhìn thấy sự kiện này đều khẳng định vị thế đại ca đã đến thời đổi chủ. 

Đương nhiên, sau đó Triệu Thuyên bị kỷ luật, học kì năm đó xếp hạng trung bình. Về nhà bị mẹ tẩn cho một trận, sưng đít 3 ngày. 

Nên thời học sinh trôi qua, cô rất êm đềm, 2 người đạt thành tích cao trong học tập. Còn cô thì đạt thành tích cao trong việc đội sổ. 

Đến năm lớp 10, cô và Tạ Trạch hữu duyên làm người yêu của nhau. Quen nhau được 2 năm thì cô chia tay với anh. Rồi cả hai trở thành oan gia với nhau tới bây giờ. 

Đến khi lớn lên, tốt nghiệp đại học được 2 năm, bộ ba vì công việc và cuộc sống riêng tư nên ít gặp nhau. Nhưng nay lại có dịp ngồi chung một bàn ăn tại nhà cô. 

Trên bàn ăn gỗ sồi quen thuộc, bộ ba bất tử lừng lẫy một thời của trường trung học năm nào cuối cùng cũng hội quân. Nhưng thay vì không khí cảm động của những người bạn lâu ngày gặp mặt, bầu không khí lại cô đặc như thạch, chỉ nghe thấy tiếng bát đũa va chạm lạch cạch đầy gượng gạo.

Triệu Thuyên cúi gầm mặt, nỗ lực chiến đấu với bát cơm trắng như thể đó là kẻ thù truyền kiếp. Cô không dám ngẩng lên, vì chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ va phải ánh mắt 'soi mói' của mẹ, hoặc tệ hơn là nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý của cái gã đang ngồi đối diện.

“Thằng Trạch ăn nhiều vào con, nhìn con chững chạc thế này, bác chẳng bù cho con Thuyên nhà bác. Tốt nghiệp 2 năm rồi mà đầu óc vẫn chỉ treo ngược trên cành cây.”

Mẹ Triệu vừa gắp cái đùi gà to nhất bỏ vào bát Tạ Trạch, vừa liếc xéo con gái một cái cháy máy.

Tạ Trạch thong thả đón lấy cái đùi gà, động tác lịch thiệp như đang dự tiệc tại khách sạn 5 sao. Anh khẽ liếc qua đỉnh đầu của Triệu Thuyên, giọng nói trầm thấp vang lên đầy vẻ 'quan tâm' mà Triệu Thuyên cho là giả tạo:

“Bác đừng nói thế, mỗi người một thế mạnh mà bác. Thuyên không giỏi học thuật, nhưng lại rất có năng khiếu trong việc... bảo tồn văn hóa tiệm Net. Con thấy đó cũng là một sự kiên trì đáng nể.”

'Khụ... khụ!' 

Triệu Lâm đang húp canh thì sặc sụa. Anh trai sinh đôi của cô cố nén cười đến mức mặt đỏ gay, không quên bồi thêm một nhát dao chí mạng:

“Đúng đó mẹ, hôm nay Trạch xuống tiệm Net đón em ấy, thấy em ấy 'đội sổ' trên bảng xếp hạng game, phong độ vẫn ổn định như thời đi học lớp 10 vậy. Không hổ danh là người yêu cũ của thủ khoa, dù chia tay 5 năm nhưng bản lĩnh 'đội sổ' thì vẫn bất biến với thời gian.”

Cái dại nhất mà cô làm chính là công khai Tạ Trạch là người yêu mình năm đó. Cho tới bây giờ vẫn bị lôi ra làm content. 

Triệu Thuyên nghiến răng, cuối cùng cũng không nhịn được mà ngẩng mặt lên. Cô trừng mắt nhìn gã người yêu cũ và thằng anh sinh đôi đang ung dung gặm đùi gà:

“Anh Lâm IT! Anh không nói không ai bảo anh câm đâu! Còn anh nữa Tạ Trạch, đùi gà có xương đấy, cẩn thận kẻo hóc cái nết của mình vào cổ họng nhé!

Tạ Trạch nhướng mày, đặt đôi đũa xuống một cách quý tộc, nghiêng đầu nhìn cô:

“ Cảm ơn em đã lo lắng. Nhưng năm lớp 10 em chẳng bảo em yêu nhất cái 'nết' này của tôi sao? Chia tay rồi liền trù ẻo tôi hóc xương, Triệu Thuyên, em đúng là có mới nới cũ thật đấy."

Triệu Thuyên há hốc mồm tính phản bác thì mẹ cô lại mang một bát canh ra đặt lên bàn. Vừa thấy mẹ thì vẻ mặt biến thái của Tạ Trạch liền trở thành lịch lãm. 

“Cái đồ hai mặt” 

Mẹ cô ngồi xuống ghế sát bên cô, vừa càu nhàu cách ăn kém sang của Triệu Thuyên. Sau đó quay sang nhìn Triệu Lâm. 

“Lâm, con ăn nhiều vào trông mệt mỏi quá vậy” 

Triệu Lâm gắp thêm rau bỏ vào trong bát. Anh ăn và không nói gì. 

“Dạo này cậu ấy đang hợp tác với bên con, có chút bận bịu” 

“Hai người hợp tác á?”

Triệu Thuyên trố mắt nhìn anh trai và Tạ Trạch. Triệu Lâm gật đầu hiển nhiên sau đó lại cắm cúi ăn tiếp. Mẹ Triệu cắn môi sau đó nói. 

“Trạch, công ty con còn chỗ không? Con nhỏ Triệu Thuyên nhà bác học Quản trị nhân sự, cho nó vào làm giấy tờ cũng được, chứ ở nhà hoài bác mệt mỏi với nó quá” 

Triệu Thuyên lập tức phản kháng lại. Nhưng đổi lại là một trận chửi của mẹ cô. Triệu Thuyên có điểm tốt nữa là không có tự ái cao nên khi bị chửi chỉ biết đực mặt ra nghe và sau đó quên sạch. Nhưng lần này mẹ cô quá quyết liệt, muốn cô có công việc ổn định. 

Triệu Lâm cũng gật gù. 

“ Đúng đó Thuyên, mày đi làm đi, ở nhà ăn bám hoài dị” 

“Anh là anh em mà? Alo…”

Cô đưa đôi mắt cảnh cáo Triệu Lâm. Nhưng đổi lại là thái độ xỉa răng hãm tài của anh ta. 

“ Dạ được ạ, bên con cũng đang cần một Nhân sự, tớ gửi cậu danh thiếp nhé.” 

Tạ Trạch lại đẩy tấm danh thiếp về phía cô. Triệu Thuyên trợn mắt lên tính từ chối. Nhưng mẹ Triệu nhanh tay thay cô làm tất cả. Triệu Thuyên ôm trán chỉ biết khóc trong lòng nhiều chút. Khi ngước lên lại bắt gặp vẻ mặt cười nửa miệng đáng ghét của Tạ Trạch. Cô biết sắp tới lại lành ít dữ nhiều rồi. 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương