Thành phố Hồ Thành, dưới cái nóng 39 độ C có thể khiến con người ta chết trong sự nóng bức ngột ngạt. Dòng đường xe chạy đông đúc, những người chạy xe máy dù là đàn ông hay phụ nữ, trẻ con hay người già đều trùm kín mít như ninja.
Tại khu chung cư sầm uất ở đường 5C, Triệu Thuyên 24 tuổi đầu đang lén la lén lút trùm kín mặt trốn khỏi nhà để đi xuống quán nét trong khu.
Vừa vào đến cửa, thằng nhóc trông tiệm giơ ngón cái với cô. Lời chào hỏi thân quen, chắc hẳn cô là thành viên VIP ở đây.
Chị lại bị đuổi việc nữa hả?
Triệu Thuyên cắn môi trừng mắt với thằng nhóc trông tiệm. Cô chỉ tay về phía nó rồi dõng dạc nói.
Chị ghét thằng cha sếp nên chị out trong danh dự, không phải là bị đuổi.
Thằng nhóc đó bĩu môi rồi lấy trong tủ lạnh ra một chai nước ngọt kèm ly đá.
6 tháng trước chị cũng nói thế đấy.
Xùy…
Cô không thèm nói chuyện với thằng nhóc đó nữa. Ngồi vào chiếc ghế quen thuộc, cô nhanh chóng bật game lên đăng nhập. Cô kết nối với thế giới hẹn đánh rank cao. Vì là rank cao nên ghép trận quá lâu. Cô đành phải vào trang tin tức đọc vài tin thị trường.
Triệu Thuyên học ngành nhân sự, nhưng con đường học hành của cô rất chông gai. Từ nhỏ cô đã học không giỏi mấy môn tự nhiên. Không phải không giỏi mà là cô không thích học, dần dần bị mất gốc luôn. Mãi mới tốt nghiệp được, thay vì anh cô thì học ngành IT gì đó, còn cô lại chỉ muốn nằm ở nhà. Thế là mẹ cô bắt cô học ngành Nhân sự. Mai mốt ra bà sẽ kiếm một chỗ quen cho cô làm. Ấy thế mà mẹ cô tính cả 4 năm trời đại học, đến khi cô tốt nghiệp thì mối quan hệ quen biết của mẹ cô đã đi đời.
Giờ đây cô chật vật tình chỗ làm. Đến 24 tuổi tốt nghiệp 2 năm trời vẫn chưa tìm được chỗ làm.
Lướt tin tức một hồi cô nhận thấy tập đoàn Tạ gia có chứng khoán đang tăng mạnh. Dòng sản phẩm được xuất khẩu ra nước ngoài. Tạ Gia, Tạ Gia, giám đốc trẻ tuổi là Tạ Trạch. Triệu Thuyên khẽ bĩu môi một cái sau đó lướt tiếp.
Vào rồi, vào rồi!
Triệu Thuyên bấm vào ghép trận sau đó nhanh chóng thao tác game điêu luyện. Chuyện kiếm việc làm cô tạm thời quên sạch đằng sau.
Đang đánh hăng thì điện thoại cô gọi đến. Khẽ lướt qua là số của mẹ cô. Cô nhấc máy liền bị một tràn mắng chửi từ mẹ.
Con biết rồi, xíu con mua lên. Đâu có đâu ạ, con đâu có đi NET đâu.
Đầu dây bên kia, mẹ cô cười khẩy một tiếng.
Thế tiếng gõ phím là ở đâu ra đừng nói con đi làm rồi nhé.
Triệu Thuyên trợn mắt một cái sau đó tướng trong game bị đập chết đang chờ thời gian hồi sinh tại tế đàn. Cô lỡ tay bấm loa phát ngoài, giọng mẹ vang lớn lên.
Thiệt sự đấy, con gái lớn 24 tuổi đầu, không việc, không người yêu chán thế hở con. Thấy thằng nhóc Tạ Trạch không, bằng tuổi tụi bây đó. Thằng anh mày thì không nói, không có bồ ít nhất còn có việc. Còn mày thì sao.
Đừng nhắc tới cậu ta nữa mà mẹ, tụi con nghỉ chơi chắc cũng 5, 6 năm rồi. Mẹ cứ nhắc mãi.
Luyên tha luyên thuyên một hồi, cô tắt điện thoại. Miệng không ngừng lầm bầm.
Lúc nào cũng nhắc đến cái tên chết bầm đó.
Ờm, chết bầm
Triệu Thuyên bị giọng nói ồm ồm đằng sau làm giật mình. Cô vội quay mặt lại đằng sau thì thấy một người đàn ông cao lớn. Gương mặt điển trai với nụ cười nửa miệng đểu cáng. Sắc mặt cô nhanh chóng thay đổi, đen hơn cả đít nồi.
Nhắc tào tháo, tào tháo tới.
Tạ Trạch là nhân vật nãy giờ được mẹ cô nhắc đến hiện đang đứng sờ sờ trong tiệm nét. Dáng người cao to, da trắng, tóc tai gọn gàng sạch sẽ đẹp trai. Dạo này công nhận hắn có nét trưởng thành thiệt.
Tạ Trạch tựa lưng vào cửa, nhìn cô gái đang mải mê gõ phím với ánh mắt khinh bỉ tột độ:
Triệu Thuyên, 24 tuổi đầu, vẫn trốn nhà đi đánh net. Em định dùng cái trình độ 'gà mờ' này để nuôi sống bản thân hay đợi tôi bao nuôi chăng?
Triệu Thuyên không thèm quay đầu, tay vẫn bấm chuột tanh tách. À quên giới thiệu luôn, Tạ Trạch là một tên cực kì cực kì tự luyến.
Ai đó? À, tưởng ai, hóa ra là 'người yêu cũ không hợp' Tạ Trạch à? Tôi có trốn nợ cũng không trốn anh, anh ám tôi vừa thôi. Chia tay rồi, đường ai nấy đi, sao anh cứ thích làm cái bóng đèn 200W soi mói đời tư của tôi thế?
Tạ Trạch nhếch mép, tiến lại gần, cúi sát vào tai cô:
Em nói không hợp chỗ nào? Tôi thấy em mới là người ám tôi, tôi nghe hết cuộc trò chuyện của em với mẹ rồi nhé. Rõ ràng em còn u mê tôi. Sao chưa move on được à? Cũng 5,6 năm rồi đó.
Triệu Thuyên khựng lại, da gà nổi rần rần. Cô quay phắt lại, cầm cái tai nghe đập thẳng xuống bàn.
Tạ Trạch! Đừng có dùng cái gương mặt biến thái đó để nói chuyện đại sự. Anh nói ai chưa move on chứ? Đừng quên năm đó tôi đá anh nhé.
Tạ Trạch nghe hai chữ "đá anh" thì lông mày hơi nhếch lên, nụ cười nửa miệng càng thêm đậm chất biến thái. Anh không lùi lại mà còn cúi thấp hơn, thu hẹp khoảng cách đến mức Triệu Thuyên có thể ngửi thấy mùi nước hoa gỗ đàn hương thanh lịch — thứ mùi hương hoàn toàn lạc quẻ với cái không khí nồng nặc mùi mì tôm và mồ hôi của quán net.
Ồ? Là ai đá ai cơ?
Giọng anh trầm xuống, nghe như tiếng nhạc du dương nhưng trong tai Triệu Thuyên thì chẳng khác gì tiếng báo tử.
Tôi nhớ không lầm thì năm đó có người khóc bù lu nói rằng: "Anh học giỏi quá tôi theo không kịp, chúng ta không cùng thế giới". Sao nào? Giờ thì "thế giới" của em thu bé lại vừa bằng cái màn hình máy tính này à?
Triệu Thuyên nghẹn họng, mặt đỏ bừng lên vì bị khui lại quá khứ "trẻ trâu". Cô hất hàm, cố tỏ ra khí thế:
Đó là tôi tìm lý do chia tay một cách văn minh, hiểu không? Chẳng lẽ tôi lại nói thẳng ra là vì anh quá biến thái, quản lý cả việc tôi mặc quần lót màu gì hay ăn bao nhiêu miếng đùi gà à? Tạ Trạch, anh bớt tự luyến đi. Tôi thà ở đây đánh rank còn hơn phải ngồi nhìn cái bản mặt "điên khùng" của anh một giây nào nữa!
Tạ Trạch khẽ bật cười, một tiếng cười mang đầy tính trêu chọc. Anh thong thả đứng thẳng dậy, chỉnh lại cổ áo sơ mi phẳng phiu, ánh mắt lướt qua màn hình game đang hiện chữ "DEFEAT" to đùng của cô.
Out trong danh dự? Đánh rank cao?
Anh chép miệng đầy thương hại.
Nhìn xem, ngay cả cái máy tính này cũng muốn "chia tay" em đấy. Triệu Thuyên, mẹ em nhờ tôi đến xách cổ em về. Nhưng tôi thấy... cứ thế này thì uổng phí quá.
Triệu Thuyên cảnh giác, thu người lại:
Mẹ tôi nhờ anh? Anh định làm gì? Tôi nói cho anh biết, đây là nơi công cộng, anh mà làm bậy là tôi hô "biến thái" đấy!
Tạ Trạch thong dong lấy trong túi áo ra một tấm danh thiếp mạ vàng sang chảnh, kẹp giữa hai ngón tay rồi đặt "cạch" lên bàn phím của cô.
Công ty tôi đang thiếu một nhân viên nhân sự. Nhiệm vụ chính là... quét dọn đống rác mà tôi thải ra mỗi ngày. Thấy em có kinh nghiệm "out trong danh dự" nhiều như vậy, chắc là chịu đựng được nhiệt độ của tôi. Sao? Muốn về nhà chịu chổi lông gà của mẹ, hay đến công ty tôi để tôi "hành" cho ra ngô ra khoai?
Triệu Thuyên nhìn tấm danh thiếp, rồi nhìn bản mặt đáng ghét của Tạ Trạch. Đầu óc cô xoay chuyển cực nhanh: Về nhà là chết chắc, mà đến chỗ gã này thì... chắc chắn là sống không bằng chết. Nhưng sao mẹ cô lại gặp được Tạ Trạch chứ. Rồi hai người đã có giao dịch gì. Nhưng giao dịch gì thì cũng không quan trọng. Có chết cô cũng không làm cho anh ta.
Cô nghiến răng, cầm tấm danh thiếp lên rồi xé làm đôi trước mặt anh:
Tạ Trạch mặt đá, anh nằm mơ đi! Tôi thà đi bán vé số chứ không bao giờ bán thân cho quỷ dữ!