Dụ Dỗ Mềm Mại

Chương 6

Trước Sau

break

Lâu Nguyễn ngẩng đầu lên, bốn mắt chạm nhau.

Trong mười mấy phút kể từ khi tỉnh dậy, mỗi lần cô quan sát gương mặt này ở cự ly gần, trong lòng đều không nhịn được mà cảm thán.

Đúng là một người được Thượng Đế thiên vị.

Gương mặt này hoàn toàn xứng đáng được gọi là kiệt tác hoàn mỹ nhất của Thượng Đế, là tác phẩm nghệ thuật của Nữ Oa.

Anh đứng ở đó, mọi thứ xung quanh đều trở nên lu mờ, chỉ có khóe môi mỏng đỏ nhạt hơi cong lên kia là rõ ràng, nổi bật.

Tạ phu nhân…

Lâu Nguyễn lúc này mới chậm chạp cảm thấy bối rối.

May mà đối phương dường như cũng không định ở lại đây lâu, ngón tay thon dài trắng nõn đút vào túi quần, anh lười biếng liếc nhìn xung quanh một vòng: "Đồ của em ở kia, đừng quên."

Lâu Nguyễn thuận theo ánh mắt anh nhìn sang, động tác chậm rãi khựng lại.

Cô nhìn chiếc túi xách làm bằng ngọc trai đặt trên bàn, cảm xúc chua xót lại lặng lẽ dâng lên, nơi ngực có chút nghẹn ngào khó tả.

Đó là quà sinh nhật Chu Việt Thiêm tặng cô.

Không phải hàng xa xỉ, là lúc hai người đi công tác ở Hải Thành đã mua từ một bà cụ bán túi đan tay bên đường.

Là bà cụ tự tay làm.

Tuy không đáng tiền, nhưng trước kia cô luôn rất trân trọng, rất thích, chỉ khi có dịp quan trọng mới mang ra dùng.

Tạ Yến Lễ thấy phản ứng của cô, lại nhìn chiếc túi nhỏ kia một lần nữa, cau mày hỏi: "Làm sao vậy?"

Chẳng lẽ tối qua giằng co lôi kéo, anh không cẩn thận làm hỏng chỗ nào rồi?

Lâu Nguyễn cười nhẹ, lắc đầu: "Không có gì."

Cô bước tới, cầm chiếc túi lên.

Trong túi chỉ có một chiếc điện thoại.

Cô cúi mắt lấy ra, vẫn còn pin.

71 cuộc gọi nhỡ.

Lâu Nguyễn cúi đầu mở khóa, nhìn thấy tên người gọi nhỡ — Từ Húc Trạch.

Con trai của ba mẹ nuôi cô, em trai không cùng huyết thống.

Quan hệ giữa cô và Từ Húc Trạch vốn không tốt, sao cậu ta lại gọi nhiều như vậy?

Chẳng lẽ trong nhà xảy ra chuyện gì rồi?

Sắc mặt Lâu Nguyễn biến đổi, vừa gọi lại vừa quay người nói với Tạ Yến Lễ: "Tôi gọi điện một chút."

Tạ Yến Lễ như chợt nhớ ra điều gì, nghiêng đầu nói: "Tối qua em trai em gọi cho em rất nhiều."

"Ừm, có thể là nhà có chuyện." Lâu Nguyễn đã nối máy, cô quay đầu lại nghe bên kia nói gì đó, sắc mặt lập tức thay đổi: "Được, tôi sẽ qua ngay, làm phiền rồi, xin lỗi."

Nói xong liền cúp máy, dường như quên mất phía sau còn có người, vội vàng muốn ra ngoài.

Tạ Yến Lễ vẫn luôn nhìn cô, thấy cô gấp gáp như vậy cũng bước nhanh theo: "Xảy ra chuyện gì rồi?"

Lâu Nguyễn đã đi tới cửa, cô đứng ngược sáng, biểu cảm có chút kỳ lạ, cả người như mất trọng tâm, tựa như bèo nổi không nơi nương tựa: "Em trai tôi đánh nhau với người khác, hôm qua ở trong đồn cảnh sát cả đêm."

"…"

Tạ Yến Lễ im lặng vài giây, anh đưa tay mở cửa phòng khách sạn, khẽ cười một tiếng: "Tôi còn tưởng chuyện gì to tát."

"Giờ chúng ta qua đó, luật sư của tôi cũng sẽ đi cùng. Cần bồi thường thì bồi thường, cần xử lý sao thì xử lý. Sẽ không để em trai em xảy ra chuyện đâu, yên tâm."

Trong mắt Tạ Yến Lễ, đám người như Từ Húc Trạch đánh nhau gây sự cũng chẳng có gì hiếm lạ, Lâu Nguyễn hoàn toàn không cần căng thẳng đến mức như trời sập như vậy.

Nhưng sắc mặt Lâu Nguyễn lại vô cùng khó coi.

Người trong đồn cảnh sát nói, người bị Từ Húc Trạch đánh tên là Chu Việt Thiêm.

Sao lại có thể như vậy.

Hôm qua Từ Húc Trạch không phải không đến tiệc tối sao?

Cậu ta vốn không thích Chu Việt Thiêm, nhưng tuyệt đối sẽ không dễ dàng đi gây sự với anh ta… Sao lại thành ra thế này?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc