Dụ Dỗ Mềm Mại

Chương 7

Trước Sau

break

Đồn cảnh sát.

Trình Lỗi ngồi bên cạnh Chu Việt Thiêm, nhìn sang vị tiểu thiếu gia nhà họ Từ đang ở bên kia, khẽ cười nhạt một tiếng: "Xem ra Từ thiếu gia vẫn trước sau như một, đúng là không biết nhìn đường mà đi."

Bên kia, khóe môi Từ Húc Trạch vẫn còn sưng, cậu ta biết rõ Trình Lỗi cố tình khiêu khích mình, nhưng vẫn không nhịn được tức giận, siết chặt nắm tay định đứng bật dậy.

Nhưng còn chưa kịp đứng lên, đã chạm phải ánh mắt của cảnh sát ngồi bên cạnh, động tác khựng lại, rồi lại ngồi xuống.

Trình Lỗi thấy vậy, cười càng to hơn.

"Tính cách của Từ thiếu gia vẫn y như trước, chẳng thay đổi chút nào." Anh ta nhướng mày, khóe môi mang theo ý cười mỉa mai: "Cậu còn dám đối xử với anh Chu của bọn tôi như vậy nữa, về nhà cẩn thận bị chị cậu đánh cho một trận đó."

Mặt Từ Húc Trạch tức đến méo xệch, nhưng lại không phản bác được gì, chỉ có thể nghiến răng quay đầu sang chỗ khác, trong lòng thầm mắng Lâu Nguyễn mắt mù.

Rốt cuộc là nhìn trúng thứ rác rưởi như Chu Việt Thiêm kiểu gì chứ?

Cô có mắt không vậy?

Tức chết mất, tức chết mất!

Chu Việt Thiêm ngồi bên cạnh Trình Lỗi từ đầu đến cuối không nói gì, sắc mặt cũng chẳng khá hơn bao nhiêu, bị đánh đến xanh tím một mảng.

Người đàn ông yên lặng nhìn về phía trước, trong không gian ồn ào ấy lại phá lệ đặc biệt trầm tĩnh.

Trình Lỗi vẫn tiếp tục nói: "Cậu nhìn xem cậu đánh anh Chu của bọn tôi thành thế nào rồi, nếu chị cậu nhìn thấy chắc đau lòng chết mất!"

Từ Húc Trạch nhắm chặt mắt, mười ngón tay siết chặt vào nhau, nghiến răng phun ra ba chữ: "Anh ta đáng đời."

Cậu ta và Lâu Nguyễn tuy không phải chị em ruột, nhưng đôi mắt đen kia lại giống nhau đến lạ.

Đều là đôi mắt đen láy, tròn sáng, khác ở chỗ, Lâu Nguyễn nhìn người luôn ôn hòa mềm mại, thuần khiết vô hại, còn Từ Húc Trạch khi nhìn người, lại giống một con sói non đang chăm chăm nhìn con mồi đã chọn, hung hãn và nguy hiểm.

"Cậu nói cái gì!?" Trình Lỗi lập tức nổi nóng, nụ cười trên mặt trong nháy mắt biến mất sạch sẽ: "Không phải cậu tự đi gây chuyện thì hôm nay bọn tôi phải ngồi đây sao?"

Từ Húc Trạch trừng mắt nhìn cậu ta, đáp trả như súng máy liên thanh: "Không phải anh ta ăn nói bậy bạ thì hôm nay tôi có phải ngồi đây không?"

Sắc mặt Trình Lỗi đại biến, đột ngột đứng bật dậy: "Từ Húc Trạch, cậu nói ai ăn nói bậy! Nếu Lâu Nguyễn biết cậu nói Chu Việt Thiêm như thế thì… "

"Đừng có Lâu Nguyễn Lâu Nguyễn nữa."
Từ Húc Trạch liếc nhìn Chu Việt Thiêm đang ngồi bất động ở đó, dường như chỉ cần nhìn thêm một cái thôi cũng thấy xui xẻo, cậu ta quay mặt đi, thái dương giật thình thịch: "Không nhắc đến Lâu Nguyễn thì các người chết à?"

"Đúng là xui xẻo, sao lại gặp mấy kẻ rác rưởi rời xa phụ nữ là sống không nổi thế này."

"Cậu… "

Trình Lỗi còn định nói tiếp, thì Chu Việt Thiêm người từ nãy đến giờ vẫn im lặng bỗng nhiên đứng dậy, anh ta cúi người cầm lấy áo vest vắt trên lưng ghế, nói gọn một chữ: "Đi."

Trình Lỗi tức đến phát điên: "Chu ca, anh không nghe cậu ta nói cái gì sao?"

Chu Việt Thiêm giơ tay lên, ánh mắt bình tĩnh lướt qua chiếc đồng hồ đắt tiền trên cổ tay: "Mấy giờ rồi?"

Trình Lỗi khựng lại, nhìn theo lắp bắp: "Mười… mười giờ."

"Đến giờ về công ty họp rồi." Chu Việt Thiêm khoác chiếc vest đã nhăn nhúm lên người, xoay lưng đi thẳng ra ngoài.

Lâu Nguyễn không đến đồn cảnh sát cũng là chuyện bình thường, dù sao thì quan hệ giữa cô và Từ Húc Trạch trước giờ vốn chẳng tốt.

Có lẽ họ cũng không nói cho cô biết Từ Húc Trạch đã đánh nhau với ai.

Giờ này, có lẽ cô đã ở công ty rồi.

Quay về công ty cũng giống nhau cả thôi.

Đi tới cửa, anh ta quay đầu lại liếc nhìn Từ Húc Trạch đang ngồi bên trong.

Từ Húc Trạch cũng đang nhìn anh ta.
Đôi mắt đen giống hệt Lâu Nguyễn xuyên qua đám đông, trong đó là sự chán ghét nồng đậm.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc