Tạ Yến Lễ đứng yên tại chỗ, ánh mắt dừng trên người cô. Trong khoảnh khắc, thần sắc anh thoáng trầm xuống, nhưng chỉ một giây sau đã khôi phục lại, khóe môi cong lên, giọng mang theo chút chế giễu: "Môn đăng hộ đối!"
"Nhà họ Tạ không coi trọng cái đó." Anh nhìn cô, vẻ lười biếng ban đầu thu lại, nghiêm túc hơn vài phần: "Hơn nữa, nhà họ Lâu xứng với nhà họ Tạ, đều dư dả."
Ngừng một chút, như anh thật sự suy nghĩ rồi bổ sung thêm: "Nhà họ Từ cũng vậy."
Lâu Nguyễn lặng đi.
Sau lưng cô, tấm rèm cửa bị gió thổi khẽ lay động, tiếng vải cọ vào nhau rất nhỏ nhưng lại rõ ràng trong tai. Cô ngây người nhìn Tạ Yến Lễ. Trong lúc quan sát gương mặt ấy, cô nghe thấy nhịp tim mình đập dồn dập như trống trận.
Đây là lần đầu tiên cô đứng gần anh đến vậy.
Anh nghiêng đầu đứng đó, đôi môi mỏng đỏ nhạt hơi cong lên, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng về phía cô, đôi mắt ấy dường như có ma lực, chỉ cần nhìn thêm một giây thôi, linh hồn cũng sẽ bị câu mất.
Lâu Nguyễn theo bản năng khép mắt lại.
【Miệng của đàn anh Tạ Yến Lễ chắc chắn hôn rất thích!】
Không hiểu vì sao, cô lại nhớ đến những lời bình đầy sắc khí trên tường tỏ tình năm xưa.
Hóa ra trước đây cô đã từng xem nhiều thứ liên quan đến anh như vậy.
Phải thừa nhận đôi môi ấy quả thật rất dễ khiến người ta muốn hôn.
Hình như tối qua… cô cũng đã hôn rồi thì phải.
Tạ Yến Lễ nhìn cô, bỗng nhiên khẽ nhướng mày: "Lâu tiểu thư, nếu thực sự thấy khó xử, cô có thể suy nghĩ thêm."
“Không cần suy nghĩ nữa.” Lâu Nguyễn mở mắt ra, cố gắng xua đi những hình ảnh mơ hồ trong đầu.
"Kết hôn."
"Tôi kết hôn với anh."
Tạ Yến Lễ vẫn giữ nguyên tư thế ấy. Trong khoảnh khắc, biểu cảm trên gương mặt anh khẽ đông lại, đôi mắt đen cũng lóe lên một tia sáng tựa như một viên đá nhỏ rơi vào khối hổ phách vốn luôn tĩnh lặng, làm dậy lên từng vòng sóng nhẹ.
Rất nhanh sau đó, anh hoàn hồn. Bàn tay dài gầy đút vào túi quần tây, đôi môi mỏng đỏ cong lên thành một nụ cười hoàn mỹ càng khiến gương mặt kia càng thêm ưu nhã, kiêu ngạo: "Được thôi, kết hôn với tôi."
Lâu Nguyễn chỉnh lại váy, nghiêm túc bước xuống giường, vừa xỏ giày vừa hỏi: "Bao giờ kết hôn?"
Tạ Yến Lễ đứng đó nhìn cô một lúc lâu. Ánh mắt rơi xuống cổ chân trắng nõn của cô. Thấy cô thử hai lần vẫn chưa cài được dây ngọc trai của đôi giày cao gót bạc, anh cúi mắt bước tới, nửa quỳ xuống trên tấm thảm mềm bên giường, đưa tay về phía cô.
Động tác của Lâu Nguyễn khựng lại, cô cúi xuống nhìn anh.
Tạ Yến Lễ cúi mắt, những ngón tay dài trắng khẽ nắm lấy sợi dây ngọc trai, giúp cô cài lại cẩn thận, xong rồi anh mới ngẩng đầu lên hỏi: "Hôm nay?"
Lâu Nguyễn hơi sững sờ: "Hôm nay?"
Ngẫm lại một chút, cô lại cảm thấy kết hôn hôm nay cũng rất hợp lý.
Dù sao thì tối qua cô đã túm kéo người ta giữa đám đông, biết đâu đã bị chụp ảnh. Có khi chiều nay đối thủ cạnh tranh đã tung ảnh ra bôi xấu anh rồi.
Hôm nay kết hôn quả thật rất hợp lý.
"Ừm, hôm nay không được sao?" Tạ Yến Lễ đã cúi đầu xuống, ngón tay sắp chạm vào dây ngọc trai còn lại, nhưng chưa kịp chạm thì Lâu Nguyễn đã né đi.
Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt mang theo ý hỏi.
Cổ chân mảnh trắng lùi về sau một chút. Lâu Nguyễn cúi đầu, có phần ngại ngùng.
Từ nhỏ đến lớn, chưa từng có người đàn ông nào làm những việc như thế này cho cô.
"Hôm nay cũng được." Cô nhìn anh, giọng rất khẽ, ngập ngừng rồi nói thêm: "Để tôi tự làm được rồi."
Người đang nửa quỳ trước mặt cô cong môi cười, hàng mi đen khẽ rung. Anh lại cúi đầu xuống, đôi tay dài đẹp đẽ giúp cô cài nốt dây ngọc trai kia, rồi đứng thẳng dậy. Anh bật cười khẽ, giọng điệu thong dong:
"Đó là việc tôi nên làm, Tạ phu nhân."