Lâu Nguyễn nghe mà đầu óc quay cuồng. Cô ôm lấy chiếc gối ôm to bên cạnh, cảm thấy chắc chắn là tối qua mình uống quá nhiều rồi.
Uống nhiều rượu quả nhiên không tốt, sẽ xuất hiện ảo giác.
Có thể nghe thấy Tạ Yến Lễ nói những lời như vậy, nhất định là do cô đọc tiểu thuyết quá nhiều.
Bởi vì tối qua nghe Chu Việt Thiêm nói như thế, nên cô tự đưa mình vào vai nữ chính trong truyện bị coi thường, rồi gả cho một thiên chi kiêu tử vừa đẹp trai vừa giàu có, sau đó "bốp bốp" vả mặt Chu Việt Thiêm, bước thẳng lên đỉnh cao cuộc đời…
Say rồi, say thật rồi, sau này vẫn nên uống ít lại thì hơn.
Lâu Nguyễn nghiêm túc giơ tay, vỗ vỗ lên gương mặt trắng mềm của mình, cố gắng làm bản thân tỉnh táo lại.
Gả cho Tạ Yến Lễ là giấc mơ của không biết bao nhiêu người, rõ ràng cô đang nằm mơ rồi.
Giờ cô rất cần rửa mặt cho tỉnh hẳn.
Người đàn ông dựa bên kia khựng lại một chút. Bàn tay gầy gọn buông xuống, anh cúi mi đen, chậm rãi chỉnh lại đồng hồ trên cổ tay: "Còn về lợi ích dành cho Lâu tiểu thư…"
Ngón tay trắng đặt trên dây đồng hồ khẽ dừng, giọng nói trầm ấm, dễ nghe vang lên:
"Sau khi ly hôn, cô có thể chia được một nửa tài sản của tôi."
Lâu Nguyễn vừa vén chăn định xuống giường, nghe câu này xong sợ đến mức suýt thì lăn khỏi giường.
Tạ Yến Lễ thì vẫn điềm nhiên như không. Anh tiện tay tháo chiếc đồng hồ do nghệ nhân Ý danh tiếng chế tác thủ công, cúi mắt đặt lên chiếc bàn gỗ cao bên cạnh, giọng nói chậm rãi: "Trong giới của chúng tôi, đều là liên hôn."
"Nếu Lâu tiểu thư cũng phải liên hôn…" Anh ngừng một chút, trong lồng ngực vang lên tiếng cười khẽ: "Vậy tôi, hẳn sẽ là lựa chọn tốt nhất của cô."
Động tác của Lâu Nguyễn khựng lại, cô chợt nhớ tới lời Chu Việt Thiêm nói trong bữa tiệc tối qua.
【Chỉ là con gái nuôi thôi, nhà như chúng ta, vẫn phải môn đăng hộ đối.】
Ba mẹ nuôi của cô là liên hôn, ba mẹ của Chu Việt Thiêm cũng là liên hôn.
Trong cái vòng tròn này, quả thật toàn là liên hôn.
Đều là… môn đăng hộ đối.
Lâu Nguyễn cúi mắt, mái tóc đen dày che khuất gương mặt, chỉ lộ ra nửa cằm trắng mịn, cô trầm ngâm gật đầu: "Đúng là vậy."
Nếu phải liên hôn, thì Tạ Yến Lễ quả thật là lựa chọn tốt nhất.
Những ngón tay trắng mảnh siết chặt góc chăn. Nhưng mà… anh là Tạ Yến Lễ.
Nếu liên hôn, có lẽ cô không phải lựa chọn tốt nhất của anh.
Dù không phải con gái nuôi, dù là con ruột nhà họ Từ, thì cũng vẫn kém rất xa.
Thật sự không tính là môn đăng hộ đối.
"Lâu tiểu thư có thể suy nghĩ thêm." Tạ Yến Lễ khẽ nâng mí mắt, cuối cùng cũng nhìn về phía cô. Thần sắc anh nhàn nhạt, bình thản, như đang nói một chuyện hết sức bình thường.
Lâu Nguyễn cúi đầu, lời nói của Chu Việt Thiêm trong bữa tiệc tối qua cứ lặp đi lặp lại bên tai.
Những lời ấy giống như một con dao.
Bao năm qua, con dao đó vẫn treo lơ lửng trên đầu cô.
Và tối qua, nó đã hoàn toàn rơi xuống.
Tạ Yến Lễ dựa ở đó nhìn cô vài giây, hàng mi anh hạ xuống, trong khoảnh khắc cúi đầu, không ai biết anh đang nghĩ gì.
"Ăn sáng trước đã."
Nói xong, anh đứng thẳng dậy, như muốn rời đi.
Ngay khoảnh khắc anh nghiêng mặt sang, những cảm xúc rối rắm như gai nhọn và tơ vò đang vây lấy Lâu Nguyễn dường như bị thứ gì đó chém đứt. Cô đột ngột ngẩng đầu lên: "Tạ Yến Lễ!"
Người chuẩn bị xoay người dừng lại, quay đầu nhìn cô.
Đôi mắt nhìn về phía cô đen thẳm, lạnh mà trong. Anh cong môi cười nhẹ, yết hầu in vệt đỏ khẽ lăn, giọng nói vẫn lười biếng, dễ nghe như cũ: "Xem ra Lâu tiểu thư đã suy nghĩ xong rồi."
Ngữ điệu điềm tĩnh, không chút gấp gáp.
Lâu Nguyễn hít sâu một hơi. Ánh mắt cô rời khỏi yết hầu, dừng lại ở đường hàm trắng lạnh của anh, giọng rất khẽ: "Kết hôn với tôi… anh có thấy thiệt thòi không?"
Lông mày Tạ Yến Lễ khẽ nhướng: "Thiệt thòi?"
Ánh mắt Lâu Nguyễn rơi trên gương mặt anh, lại như chẳng thật sự nhìn anh. Đồng tử trống rỗng, không có tiêu điểm, ngón tay cô túm lấy váy mình, nhỏ giọng nói: "Dù sao thì… chúng ta cũng không môn đăng hộ đối."