Dụ Dỗ Mềm Mại

Chương 12

Trước Sau

break

Tạ Yến Lễ hạ mắt xuống, ánh nhìn lướt qua bàn tay của Từ Húc Trạch, yết hầu còn in dấu răng hồng nhạt khẽ chuyển động.

Từ Húc Trạch nắm lấy cánh tay trắng như tuyết của Lâu Nguyễn, đứng sát lại gần, cậu ta hơi nghiêng đầu, ánh mắt dừng trên gương mặt cô, chăm chú quan sát biểu cảm.

Niềm vui trên mặt cậu ta dường như chỉ kéo dài hai giây, sau đó lập tức trở nên dè dặt cẩn trọng: "… Chị nghe thấy gì rồi sao?"

Cậu ta nhìn chằm chằm vào cô, không chớp mắt.

Lâu Nguyễn cụp mắt, hàng mi cong dài khẽ run, đôi môi mỏng màu hồng nhạt khẽ mím lại, rồi chậm rãi cong lên, giọng cô rất thấp: "…Vĩnh viễn."

Đôi mắt cô trong veo, gương mặt nhỏ chỉ bằng một bàn tay, khi cong môi nói nhỏ như vậy, cô trông ngoan ngoãn và yên tĩnh đến lạ.

Từ Húc Trạch hiểu rồi.

Cậu ta khẽ lùi lại một bước.

Những lời khốn nạn Chu Việt Thiêm nói tối qua… cô đã nghe hết.

Cậu ta đưa tay kéo đại cổ áo hoodie, gương mặt còn bầm tím thoáng lạnh đi, môi nhợt nhạt không chút huyết sắc, nghiến răng nói ra mấy chữ: "Vui thật đấy."

Lâu Nguyễn vẫn cúi mắt, cô yên lặng đến khác thường.

Từ Húc Trạch nhìn gương mặt cô, càng nhìn càng thấy ngực nghẹn lại, chút vui mừng ban nãy đã chẳng biết bay đi đâu.

Cậu ta quay đầu vừa lúc chạm phải ánh mắt của Tạ Yến Lễ.

Cậu ta đánh giá anh từ trên xuống dưới, khẽ hừ lạnh: "Lâu Nguyễn, tôi đói rồi, có đi không?"

Cậu ta không thích Chu Việt Thiêm, nhưng điều đó không có nghĩa là cậu ta có thể chấp nhận Tạ Yến Lễ làm anh rể.

Người này thì giỏi thật đấy, nhưng xuất hiện quá đột ngột. Lại còn đẹp trai phô trương như vậy, nhìn ai ánh mắt cũng như kéo tơ — chắc chắn chẳng phải người đàn ông tốt lành gì, hừ.

Tạ Yến Lễ tựa ở đó, tay đút túi, dáng vẻ lười biếng nhưng lại toát ra sự tao nhã bẩm sinh, anh nhìn Từ Húc Trạch, đôi mắt đen sóng sánh khẽ nheo lại.

Sống lưng Từ Húc Trạch bỗng lạnh đi một chút.

Nhưng cũng chỉ một chút thôi rồi cậu ta cũng lập tức trừng mắt lại!

Nhìn cái gì mà nhìn, có ăn trộm gạo nhà anh đâu! Cái tên nhìn người ánh mắt kéo tơ này!

"Lâu Nguyễn!" Từ Húc Trạch quay đầu gọi: "Tôi đói rồi!"

Lâu Nguyễn còn chưa kịp nói gì, Tạ Yến Lễ đã liếc qua: "Đói thì ăn, gọi cái gì?"

Từ Húc Trạch: "?"

Tạ Yến Lễ: "Biết cậu không thích tôi, nhưng đừng trút giận lên chị cậu."

Từ Húc Trạch: "??"

Trút giận cái gì chứ? Bình thường cậu ta vẫn nói chuyện với Lâu Nguyễn như vậy mà, liên quan gì tới anh?

Từ Húc Trạch vừa mở miệng định phản bác thì ống tay áo bị kéo nhẹ, người bên cạnh dịu giọng nói: "A Húc, ăn trước đi."

Bị kéo như vậy, Từ Húc Trạch bĩu môi: "Ăn thì ăn."

Cậu ta nhét bàn tay còn bị thương vào túi hoodie, xoay người bước ra ngoài.

Tạ Yến Lễ vẫn đứng đó, khẽ hất cằm về phía Lâu Nguyễn.

Lâu Nguyễn mím môi, suy nghĩ vài giây rồi nhỏ giọng: "Tính cậu ấy là vậy."

Tạ Yến Lễ cong môi, sánh vai cùng cô bước ra ngoài, giọng lười biếng: "Ừm, tôi biết."

Anh đã biết từ rất lâu rồi.

Tài xế của Tạ Yến Lễ đưa họ đến một nhà hàng có tính bảo mật cực cao.

Trong phòng riêng.

Từ Húc Trạch suýt nữa phun ngụm trà nóng vừa uống, cậu ta đặt mạnh ly trà xuống, trợn mắt hỏi:

"Hai người hôm nay kết hôn?"

"Là hôm nay đăng ký kết hôn." Lâu Nguyễn ngồi bên cạnh cậu ta, nhẹ giọng sửa lại.

"Không được, tôi không đồng ý mối hôn sự này." Từ Húc Trạch đặt chiếc ly sứ thanh hoa tinh xảo xuống, nhìn về phía Tạ Yến Lễ đang ngồi bên cạnh: "Hai người mới quen được mấy ngày, cưới chớp nhoáng là không được."

Tạ Yến Lễ nhướng mày, các khớp xương ngón tay trắng lạnh khẽ khựng lại, ánh mắt như có như không lướt qua Lâu Nguyễn: "Ai nói chúng tôi mới quen mấy ngày?"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc