Dụ Dỗ Mềm Mại

Chương 11

Trước Sau

break

Từ Húc Trạch vừa đứng dậy, còn chưa kịp nhìn Lâu Nguyễn thì đã hoàn toàn sững lại tại chỗ, ánh mắt đờ đẫn nhìn về phía Tạ Yến Lễ.

… Anh rể?

Nghe… khá là huyền ảo.

Bình thường cậu ta còn chẳng gọi Lâu Nguyễn là chị, nhìn cái dáng si tình của cô, rồi nhìn cách Chu Việt Thiêm đối xử với cô, cậu ta vốn tưởng đời này Lâu Nguyễn sẽ cô độc đến già.

Từ "anh rể" đối với cậu ta đúng là xa vời không tưởng.

Từ Húc Trạch lảo đảo một chút, vốn định quay đầu xem phản ứng của Lâu Nguyễn, nhưng còn chưa kịp xoay người, ánh mắt cậu ta đã chợt khựng lại, dừng trên yết hầu của Tạ Yến Lễ.

Trên đó… có một vết răng.

Cậu ta còn chưa kịp lên tiếng, thì người bị nhìn chằm chằm kia đã đứng cạnh Lâu Nguyễn, giơ đôi tay trắng lạnh như tác phẩm nghệ thuật lên, khẽ chỉnh lại cổ áo sơ mi, cong môi nói: "Chê cười rồi."

"…"

Miệng thì nói chê cười, nhưng động tác và giọng điệu của anh lại chẳng có chút nào gọi là chê cười.

Đôi tay thon dài trắng lạnh kia giống như đang trưng bày vậy, chậm rãi dùng đầu ngón tay khẽ miết qua vết cắn trên yết hầu.

Đây mà là che giấu sao? Rõ ràng là cố tình nhấn mạnh mà.

Từ Húc Trạch giật giật khóe miệng, cảm thấy thật sự không muốn nhìn nữa, cuối cùng dời ánh mắt đi.

Cậu ta nhìn Lâu Nguyễn bằng ánh mắt đầy ẩn ý, cái này mà không gọi là chơi lớn thì gọi là gì nữa.

Lâu Nguyễn vẫn mặc chiếc váy lụa trắng của buổi tiệc tối hôm qua, gương mặt không trang điểm trắng mềm, mái tóc dài đến eo như rong biển rũ xuống tự nhiên, cô cũng có chút ngơ ngác nhìn người bên cạnh.

Tạ Yến Lễ lười nhác đứng đó, dáng người cao gầy, yết hầu… đầy đặn.

Thấy cô nhìn mình, anh cũng cúi mắt, đôi mắt đen dài hẹp mang theo ý cười vừa đủ cùng chút vô tội: "Đến vội quá, quên mất."

"… Ừm." Không hiểu sao cái yết hầu đó giống như có ma lực vậy, nhìn rồi khó rời mắt, Lâu Nguyễn phải cố lắm mới ép mình rời đi, rũ mi nói: "Đi thôi."

Tạ Yến Lễ cúi mắt, dưới mái tóc đen lòa xòa, con ngươi đen nhánh ánh lên ý cười, giọng điệu anh lười biếng pha chút trêu chọc vừa đủ: "Em trai hình như không thích tôi."

Lâu Nguyễn liếc nhanh Từ Húc Trạch một cái: "Không đâu."

Nếu Từ Húc Trạch biết cô không còn thích Chu Việt Thiêm nữa mà muốn kết hôn với người khác, chắc phải đốt pháo ăn mừng ấy chứ, sao lại không thích được.

Hơn nữa…

Lâu Nguyễn hít sâu một hơi, xung quanh toàn là mùi hương thanh lãnh sạch sẽ trên người Tạ Yến Lễ.

Hơn nữa, dù là ở trường Trung học số 1 Bắc Kinh hay Đại học Thanh Hoa, trên tường tỏ tình ai cũng đều nói — không ai có thể không thích Tạ Yến Lễ.

Ngừng một chút, cô nói lại: "Việc kết hôn là chuyện của riêng em."

Từ Húc Trạch đứng đó, mái tóc rối bù, khoanh tay trước ngực, vừa nghe xong, ánh mắt cậu ta như đang xem kịch lập tức biến mất sạch: "Chị thật sự muốn kết hôn với anh ấy?"

Chết tiệt, cậu ta còn tưởng Tạ Yến Lễ phát điên cơ! Vốn định xem anh diễn trò thế nào, ai ngờ hai người này thật sự muốn cưới?!

Rốt cuộc họ làm sao mà dính vào nhau được vậy??

Hai người này rõ ràng tám đời không liên quan nhau mà!

Lâu Nguyễn ngẩng gương mặt trắng trẻo lên, nghiêm túc gật đầu: "Ừm."

Dù sao cũng là cô kéo người ta không buông, không chỉ mạo phạm anh mà còn có thể ảnh hưởng đến việc công ty anh niêm yết. Chuyện này nhất định phải giải quyết.

Từ Húc Trạch nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cô, lập tức đưa tay kéo cô sang một bên, cúi đầu thì thầm:

"Rốt cuộc là chuyện gì vậy? Hai người làm sao mà dính vào nhau được? Chu Việt Thiêm đâu? Chị thay lòng rồi sao?"

Khi nói đến bốn chữ "chị thay lòng rồi sao", cậu ta cố gắng kiềm chế lắm mới không bật cười.

Ngay sau đó lại tiếp tục hỏi:

"Thay lòng tạm thời hay thay luôn vĩnh viễn vậy?"

"Sao tự nhiên chị lại thay lòng vậy?"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc