Trong vài giây chờ Tạ Yến Lễ trả lời, Từ Húc Trạch cảm thấy cả người mình sắp nổ tung.
Vắt óc nghĩ nát óc cậu ta cũng không ngờ, người chị si tình nhà mình đời này lại có thể dính dáng đến người đàn ông khác.
Mà người đó còn là — Tạ Yến Lễ!!
Ba chữ "Tạ Yến Lễ" hoàn toàn chính là đại diện cho thiên kiêu chi tử.
Thời đi học anh đã xuất sắc vượt trội, lớn nhỏ bao nhiêu kỳ thi đều bỏ xa hạng hai. Rõ ràng đã có thể nhờ giải thưởng mà được tuyển thẳng, vậy mà vẫn kiên trì học hết lớp 12, cuối cùng trở thành thủ khoa khối tự nhiên toàn tỉnh Bắc Kinh.
Lên đại học lại càng đáng sợ hơn, tuổi còn rất trẻ đã cầm trong tay vài giải thưởng quốc tế, mỗi bằng sáng chế anh nắm giữ đều có giá trị không thể đo đếm.
Đúng kiểu tồn tại như thần.
Trong mắt người ngoài, khuyết điểm duy nhất của Tạ Yến Lễ chính là… còn quá trẻ.
Mà trẻ đồng nghĩa với thiếu kinh nghiệm, chưa đủ chín chắn — đó là cái gai duy nhất người ta có thể bới ra từ anh.
Đầu Từ Húc Trạch ong ong.
Cậu ta ngẩng đầu, nhìn kỹ gương mặt hoàn mỹ kia một lượt.
Khuôn mặt như tranh vẽ ấy… thậm chí còn là ưu điểm tầm thường nhất trên người Tạ Yến Lễ.
Cứu mạng, chẳng lẽ cậu ta nghe nhầm rồi?
Nghĩ thế nào cũng thấy không thể nào…
Người như vậy lại có thể dính líu tới Lâu Nguyễn?
Ngay lúc Từ Húc Trạch bắt đầu nghi ngờ cả nhân sinh lẫn khứu giác của mình, người đứng trước mặt cậu ta lười nhác cong môi, cúi mắt cười khẽ, kéo dài giọng nói đầy thờ ơ: "Quan hệ giữa tôi và chị cậu sao?"
Từ Húc Trạch ngẩng đầu, nhìn chằm chằm không chớp mắt.
Tạ Yến Lễ rũ mi, chậm rãi nói: "Là quan hệ sắp kết hôn."
Từ Húc Trạch nhìn anh vài giây: "Đừng có quá hoang đường."
Lâu Nguyễn mà kết hôn với anh?
Cho dù anh là Tạ Yến Lễ thì sao? Chị cậu ta vẫn là một kẻ si tình chính hiệu, thích Chu Việt Thiêm hơn chục năm không hề dao động kia mà.
Nụ cười nơi khóe môi Tạ Yến Lễ dần tắt.
Đôi mắt đen thẳm rũ xuống nhìn cậu ta: "Hoang đường ở chỗ nào?"
Từ Húc Trạch trả lời: "Chỗ nào mà không hoang đường? Anh tự thấy có khả năng không? Thà anh nói hai người say quá nhận nhầm người, cái kiểu cẩu huyết đó còn đỡ hoang đường hơn!"
Nghe vậy, trên mặt Tạ Yến Lễ không còn chút ý cười nào.
Anh tùy ý tựa ở đó, khí chất trở nên tao nhã xa cách, như thể sự ôn hòa lúc nãy chỉ là ảo giác của Từ Húc Trạch.
Từ Húc Trạch: "…"
Đúng rồi, chính là cảm giác này.
Tạ Yến Lễ cậu ta từng thấy trước đây chính là như vậy lạnh nhạt, cao ngạo, dường như nhấc mí mắt nhìn người khác thêm một cái cũng là ban ân.
Khi anh lạnh mặt, so với lúc cười rực rỡ lại mang thêm vài phần mỹ lệ nguy hiểm.
Anh im lặng vài giây, ánh mắt chuyển sang phía Lâu Nguyễn đang xuyên qua đám đông đi về phía họ, giọng nói lười nhác: "Tôi thấy có khả năng."
"Rất có khả năng."
Từ Húc Trạch sững người, ngẩng đầu nhìn anh.
Lâu Nguyễn đã đến trước mặt họ.
Bên cạnh cô còn có luật sư của Tạ Yến Lễ.
Cô nhìn gương mặt sưng tím và mái tóc rối bù của Từ Húc Trạch, khẽ nhíu mày: "Đi thôi, có thể về rồi."
Từ Húc Trạch vừa định đứng dậy thì nghe người đang tựa bên cạnh, nhìn Lâu Nguyễn, hỏi nhẹ một câu:
"Vậy tôi đi cùng hai người chứ?"
Lâu Nguyễn quay đầu nhìn anh: "… Anh còn việc gì ở đây sao?"
"Không có." Tạ Yến Lễ liếc Từ Húc Trạch một cái, giọng nói lại còn mang theo vài phần vô tội: "Chỉ là em trai hình như không thích tôi lắm. Tôi đi cùng liệu cậu ấy có không vui không?"
Anh cong môi, giọng điệu chậm rãi:
"Hình như cậu ấy không hài lòng lắm với người anh rể này."