Đồn cảnh sát.
Từ Húc Trạch uể oải dựa vào ghế, trông như chẳng còn xương sống, từ xa xa cậu ta đã nhìn thấy Lâu Nguyễn.
Da cô rất trắng, dáng người lại mảnh khảnh, đứng giữa đám đông đặc biệt nổi bật.
Vừa nhìn thấy cô, Từ Húc Trạch liền quay mặt đi, khẽ bĩu môi, trong lòng đã chuẩn bị sẵn tinh thần… bị mắng.
Dù trong mắt người khác, Lâu Nguyễn nói chuyện chưa bao giờ gọi là "mắng", nhưng với cậu ta thì có.
Hồi nhỏ cậu ta đã không thích gì Chu Việt Thiêm, đã không biết đã bao nhiêu lần nói với Lâu Nguyễn đừng chơi cùng anh ta nữa, nhưng cô chưa từng nghe.
Không những không nghe, còn luôn bảo cậu ta đừng có ác ý với Chu Việt Thiêm như vậy.
Buồn cười thật, rõ ràng mối quan hệ giữa cậu ta và Chu Việt Thiêm là kiểu hai bên đều không thích nhau, sao qua miệng cô lại thành cậu ta đơn phương có ác ý?
Chẳng lẽ Chu Việt Thiêm trong sạch vô tội, không hề có chút khó chịu nào với cậu ta sao?
"Xin chào, tôi là người nhà của Từ Húc Trạch."
Giọng nói mềm ngọt vang lên phía sau, Từ Húc Trạch cúi đầu, mái tóc rối như tổ quạ, cắm cúi bứt móng tay, giả vờ như không nghe thấy tiếng Lâu Nguyễn.
Chu Việt Thiêm cũng đi rồi, cô còn ở đây làm gì.
Cậu ta không tin cô sẽ quản cậu ta, nhất là trong trường hợp cậu ta vừa đánh Chu Việt Thiêm.
Quả nhiên, nói được hai câu thì bên kia im bặt.
Động tác bứt móng tay của Từ Húc Trạch khựng lại, cậu ta chậm rãi quay đầu vừa vặn chạm phải một đôi mắt dài hẹp, đen láy như sóng nước.
"Anh…"
Tạ Yến Lễ đứng phía sau cậu ta, lặng lẽ cúi mắt nhìn… mái đầu rối bù của cậu ta.
Trong đôi mắt đen ấy là sự lười biếng thản nhiên.
Từ Húc Trạch khẽ mở to mắt, ngẩng đầu nhìn đối phương hồi lâu không nói nên lời.
Vẫn là Tạ Yến Lễ mở miệng trước.
Anh nhìn mái tóc như tổ quạ kia, môi mỏng khẽ cong lên, đánh giá rất nghiêm túc: "Xem ra chiến tích không tệ."
Từ Húc Trạch: "?"
Từ Húc Trạch: "??"
Khoan đã, họ thân lắm sao?
Chẳng phải chỉ là kiểu biết tên nhau thôi sao? Từ trước đến nay khoảng cách xã giao giữa họ chưa từng dưới mười mét, sao tự nhiên lại nói chuyện kiểu này?
Tạ Yến Lễ vốn là kiểu người như vậy à?
Khi Từ Húc Trạch còn đang nghi ngờ nhân sinh, người trước mặt càng quá đáng hơn, anh vươn bàn tay trắng lạnh như ngọc ra, thong thả chạm nhẹ lên mái tóc rối kia một cái, giọng điệu lười nhác: "Làm tốt lắm."
Từ Húc Trạch đứng hình trong gió: "???"
Tối qua lúc đánh nhau cậu ta có đập trúng đầu không vậy?
Hay thật ra quan hệ giữa cậu ta và vị này không tệ lắm, hay là bị thương não nên quên mất rồi?
Từ Húc Trạch bỗng cảm thấy… vấn đề có vẻ nghiêm trọng rồi.
Không đúng, khoan đã, mùi trên người anh…
Có chút quen thuộc.
Từ Húc Trạch hít hít mũi, lén lút nghiêng người lại gần Tạ Yến Lễ hơn một chút.
Biểu cảm lười nhác trên mặt Tạ Yến Lễ khựng lại trong khoảnh khắc cậu ta cúi sát ngửi.
Từ Húc Trạch bỗng ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt lập tức trở nên cảnh giác: "Anh với Lâu Nguyễn là quan hệ gì?"
Sao trên người anh lại có mùi nước hoa cô thường dùng!?
Ngay khoảnh khắc ngẩng đầu ấy, một vệt đỏ trên chiếc sơ mi trắng của đối phương thoáng lướt qua.
Chỉ một thoáng thôi, nhưng Từ Húc Trạch nhìn thấy rõ ràng!
Biểu cảm cậu ta chấn động, buột miệng nói: "Đó là của Lâu Nguyễn…"
Chắc chắn là của Lâu Nguyễn!
Màu son cô hay dùng nhất chính là màu đó!
Từ Húc Trạch rất nhanh trấn tĩnh lại, trong vài giây ngắn ngủi cậu ta đã hoàn thành quản lý biểu cảm cấp độ cao.
Cậu ta ngồi thẳng lưng hơn, tư thế lập tức trở nên đoan chính, giọng nói cũng trầm xuống: "Tạ tiên sinh, xin hỏi anh và chị tôi là quan hệ gì? Vì sao trên người anh có mùi nước hoa và dấu son môi của chị ấy, lại còn ở vị trí đó?"