Dụ Dỗ Mềm Mại

Chương 13

Trước Sau

break

Từ Húc Trạch nhíu mày: "Còn cần ai nói nữa sao? Tôi mà không biết hai người quen nhau bao lâu sao?"

Dù Lâu Nguyễn không ở nhà, nhưng vòng bạn bè của cô có những ai, cậu ta rõ ràng nắm rất rõ.

Tạ Yến Lễ dựa nghiêng ở đó, vết son môi trên chiếc sơ mi trắng được phô bày hoàn hảo, anh nhìn chằm chằm Từ Húc Trạch, cười như không cười nói: "Những chuyện cậu không biết còn nhiều lắm. Cậu biết tôi thầm yêu Lâu Nguyễn mười năm rồi không?"

Những lời Từ Húc Trạch định nói lập tức mắc nghẹn nơi cổ họng.

Cậu ta nhìn đôi mắt đen sâu thẳm lấp lánh kia, nhìn thật kỹ gương mặt đẹp đến mức phô trương ấy, cố tìm ra một tia sơ hở nhưng chẳng những không tìm được, mà còn thấy trong mắt anh vài phần nghiêm túc.

Ngồi bên cạnh, Lâu Nguyễn lặng lẽ đặt ly sứ xuống, rút khăn giấy lau phần nước trà thấm vào váy.

Bao giờ cô mới tu luyện được đến trình độ như Tạ Yến Lễ nhỉ? Nói những lời như vậy mà mặt không đổi sắc, nghe cứ như thật vậy, đúng là đáng khâm phục.

"… Anh có thể thầm yêu một người mười năm?" Từ Húc Trạch há miệng, hồi lâu mới nặn ra được một câu: "Xét theo logic thì không hợp lý."

Tạ Yến Lễ — người từ nhỏ đến lớn luôn có vô số người xuất sắc theo đuổi — sẽ thầm yêu một người mười năm sao?

"Sao lại không thể?" Tạ Yến Lễ liếc nhìn người bên cạnh, ánh mắt lướt rất nhanh qua động tác của cô.

Chiếc váy lụa cô mặc có đường xẻ, khi cô lau nước, lớp vải mềm rũ xuống, nửa che nửa hở, để lộ làn da trắng như ngọc.

"…"

Động tác nói của anh khựng lại một nhịp, bàn tay thon dài trắng lạnh vươn ra, tự nhiên lấy một chiếc khăn tay bên cạnh, đưa cho cô. Sau đó anh lại nhìn về phía Từ Húc Trạch, môi mỏng đỏ nhạt cong lên thành một đường cung rất khẽ: "Xét theo logic thì đúng là không hợp lý. Nhưng xét theo cảm xúc thì lại rất hợp lý."

"Tôi thích cô ấy, cô ấy thích người khác. Vậy nên chỉ có thể yêu thầm." Anh thu tay lại, những ngón tay xinh đẹp đặt xuống mặt bàn gỗ cao cấp, khẽ gõ vài cái, kiên nhẫn hỏi: "Giờ thì hợp lý chưa?"

Từ Húc Trạch: "…"

Hình như… cũng hợp lý thật.

Từ nhỏ đến lớn Lâu Nguyễn đều theo sau Chu Việt Thiêm. Vì Chu Việt Thiêm, căn bản không có ai dám theo đuổi cô.

Đáng chết thật, Chu Việt Thiêm!

Từ Húc Trạch suy nghĩ nghiêm túc một lúc, rồi bình tĩnh hỏi: "Anh thích chị ấy ở điểm nào?"

Cậu ta ngẩng cằm lên, như thể chắc chắn người trước mặt sẽ không trả lời được gì.

Nào ngờ Tạ Yến Lễ khẽ cười một tiếng, nhẹ nhàng cụp mắt, không biết nghĩ tới điều gì mà cả người dịu lại. Ngay cả giọng nói cũng như được nhuộm chút ngọt ngào, giống làn gió xuân lướt qua mặt hồ ngày xuân, mang theo hương thơm nhè nhẹ:

"Thích thì là thích thôi. Làm gì có thích vì cái gì."

Từ Húc Trạch nhìn biểu cảm trên mặt anh, bàn tay đầy vết thương vì đánh nhau cũng siết chặt lại.

Biểu cảm đó… thật đến quá đáng.

Là mức độ có thể khiến một chiến sĩ thuần ái như cậu ta gục tại chỗ.

Những ngón tay trắng mềm của Lâu Nguyễn vẫn đang cầm chiếc khăn tay sạch, động tác đã dừng lại từ lúc nào, cô nghiêng đầu nhìn anh, kinh ngạc đến mức thán phục.

Gương mặt này của Tạ Yến Lễ, cộng thêm diễn xuất này, nếu năm đó anh không làm sinh học công nghệ, mà bước vào giới giải trí, chắc chắn cũng sẽ có tiền đồ vô hạn.

Dường như cảm nhận được ánh nhìn của cô, anh dựa lưng ở đó quay sang nhìn lại.

Dưới mái tóc đen rối, đôi mắt sâu thẳm lấp lánh ánh sáng vụn, như thể thật sự đang nhìn người mình thầm yêu suốt mười năm.

Đôi mắt ấy giống như có móc câu, đủ sức mê hoặc lòng người.

Còn Lâu Nguyễn lại như bị mê hoặc lần nữa, siết chặt chiếc khăn trong tay, ánh mắt khó mà rời đi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc