Đoàn Sủng: Bé Con Bảo Bối Của Thôn Nghèo

Chương 31

Trước Sau

break

Vốn định mua thêm ít mầm gai, thấy Hương thung thì lại chẳng nỡ bỏ, dù Hương thung với mầm gai ăn vào có hơi nồng một chút, nhưng chất lượng đồ rừng xịn cỡ này đúng là có tiền cũng không mua nổi, có duyên mới gặp, nên dứt khoát vung tay:

“Cho chị hai cân mầm gai, với lại chỗ Hương thung này, chị lấy hết!”

Chợt nhìn sang mớ rau tề xanh um, chao ôi! Chao ôi! Mớ rau tề này cũng là đồ rừng nốt! Non thế! Không ăn hết thì có thể gói sủi cảo cất vào tủ đông để dành ăn dần!

“Rau tề cũng cân hết cho chị!”

Chị khách xởi lởi vô cùng, giá cả cũng chẳng hỏi han, cái sạp rau dại nhỏ bé của Song Song chỉ phút mốt đã bị chị bao trọn.

Đám người vây xem xung quanh đâu có chịu, lập tức nhao nhao lên: “Này chị kia, chị đừng có ẵm trọn thế chứ! Đồ rừng chính gốc hiếm thế này, để cho mọi người nếm thử một chút với, để lại cho bọn ta chút nào!”

“Đúng đấy, rau ngon thế này chị mua hết sạch thì bọn tôi biết làm sao!”

Chị khách cũng biết điều, gãi đầu ngượng ngùng gãi tai phân bua với Tào Tú Liên:

“Cô này, mai cô có đem rau ra bán nữa không? Không phải chị tham đâu, nhưng chất lượng mớ rau này miễn chê, ngộ nhỡ núi rừng không còn để hái, nay chị mua ít quá thì chắc chắn về sẽ hối hận!”

Tào Tú Liên cười, chỉ vào Song Song đang ngồi ghế đẩu: “Toàn bộ là hàng của cô chủ nhỏ này, tôi chỉ phụ bán thôi, không trả lời chị được đâu!”

“Ô hay, con bé tẹo thế này lại ra đường bán rau? Mới sáng tinh sương! Bé ơi, mai cháu có đến bán nữa không?”

Song Song chớp đôi mắt to tròn, lí nhí: “Cháu không biết đâu ạ, còn phải xem người trong núi có tìm được thêm không.”

Vừa dứt câu, mọi người lại càng nôn nóng, ồn ào: “Thế thì không để chị ôm sô được rồi, mỗi người chia nhau một ít nếm thử, chứ chúng ta đợi nãy giờ cũng đông lắm chứ bộ!”

“Thế chốt lại giá cả làm sao, hợp lý thì mau cân chứ hết mất bây giờ!”

Song Song ngước nhìn Tào Tú Liên, ánh mắt ánh lên sự trông cậy: “Dì ơi, rau bán sao mới được ạ?”

Tào Tú Liên nhẩm tính một lát: “Mầm gai giữ giá y như hôm qua, 60 một cân, rau tề rau dớn đồng giá 25 một cân, còn hương thun, chất lượng thế nào mọi người cũng thấy rồi đấy, 110 một cân! Thấy đáng thì mua thử, cam kết tươi ngọt đến tận tim, ăn rồi lại muốn ăn nữa!”

Vừa dứt lời, mọi người lập tức xúm lại tranh nhau nhờ Tào Tú Liên cân cho mình một cân. Mức giá này nếu đem ra so với hàng trồng nhà kính hoặc loại rau già khú bám đầy bùn đất thì thực sự là đắt, nhưng so sánh với chất lượng tuyệt đỉnh trước mắt này thì lại cực kì phải chăng, đắt xắt ra miếng!

Chị khách cũng sòng phẳng, thấy ai nấy đều đòi mua nên đành chủ động nhượng bộ: “Thôi được, chị không mua hết nữa, chừa mỗi người một ít mà nếm thử, cho chị hai cân mầm gai, một cân rau tề, nửa cân hương thun.”

Tào Tú Liên vừa phụ cân, vừa phụ thu tiền, Song Song chỉ ngồi kế bên quan sát.

Con bé chưa tường tỏ chữ số, không biết mệnh giá tiền ở đây, vóc dáng bé nhỏ chân tay ngắn cũn nên cũng chỉ biết dán mắt nhìn Tào Tú Liên tất bật.

Bó Hương thung nom ít ỏi vậy mà cân lên tới một cân sáu lạng, bớt nửa cân cho chị khách xong, mỗi người xếp hàng quanh quầy đều cân hẳn một lạng đem về nếm thử.

Thời buổi này mua bán đều quét mã, mã QR của Tào Tú Liên liên tục vang lên tiếng bíp báo tiền vào: “Nhận tiền Wechat 11 tệ, nhận tiền Wechat 96 tệ...”

Chưa đầy nửa tiếng đồng hồ tất bật, chỗ rau dại đã cháy hàng, may mà Song Song nhanh tay thó được nắm rau dớn, con bé vẫn nằng nặc để lại cho người dì tốt bụng.

Tào Tú Liên thở phào nhẹ nhõm, nhẩm đếm số tiền được chuyển khoản rồi chốt lại một con số, xích lại gần Song Song: “Song Song cháu xem này, tổng cộng bán được tận 1268 tệ luôn đấy!”

Song Song trước khi đi có nhờ Phương gia gia dạy cho cách đếm số, cũng chỉ miễn cưỡng học đến số 20, con số 1268 này con bé mù tịt, nhưng ngờ ngợ là con số cực kỳ to lớn, vì nó còn lớn hơn cả số 500 quý giá nhất ngày hôm qua!

Gương mặt nhỏ bé ngập tràn vui sướng, nhưng sực nhớ tới lời Phương gia gia dặn còn nợ dì hơn một trăm nữa, nghiêm nghị cất tiếng: “Dì ơi, nhớ trừ tiền hôm qua mua đồ cho Song Song ra nha!”

Tào Tú Liên chịu không thấu đành gật gật đầu: “Dì nhớ rồi, cháu ngoan ngoãn chờ ở đây, dì đi rút tiền mặt cho cháu. Cháu chắc là không có điện thoại, bây giờ quanh đây ai cũng xài quét mã trên điện thoại hết, ít ai xài tiền mặt lắm.”

Điện thoại là cái gì? Tiền mặt lại là cái gì? Tào Tú Liên đi lấy bạc cho mình sao?

Đầu Song Song đầy rẫy dấu chấm hỏi, nhưng vẫn ngoan ngoãn chờ tại chỗ.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương