Một lát sau Tào Tú Liên đã quay lại, bà buôn bán dọn hàng, bình thường cũng có giữ chút tiền lẻ trả lại, nhưng tiền mặt cũng chẳng có nhiều, nên phải cố tình chạy sang ngân hàng gần đó để rút.
Bà cúi người xuống, dúi mớ tiền vào tay Song Song, trong tập tiền có mười hai tờ tiền đỏ chót, còn xen kẽ mấy tờ tiền giấy lốm đốm.
Tào Tú Liên rút ngay trước mặt con bé một tờ tiền màu đỏ, cười bảo: “Song Song, tờ này là tiền hôm qua dì mua đồ, dì lấy rồi nhé, chỗ còn lại cháu cất giữ cho kỹ, tổng cộng 1168 tệ.”
Song Song nhìn trân trân xấp tiền trong tay, mấy tờ giấy này đủ màu đỏ xanh, chẳng giống tiền đồng với bạc trong thôn, ra là bạc ở đây nó ra hình thù thế này ư.
Song Song cẩn thận nhét hết vào chiếc túi vải đeo chéo bé tí. Chiếc túi này Lâm thẩm tử tự tay may cho, trông tuềnh toàng nhưng lại rất tinh tế, chỗ miệng túi có rút dây thắt chặt lại được, bé cẩn thận buộc thắt nút rồi phủi phủi vỗ nhẹ lên cái túi: “Cháu cảm ơn dì đã giúp cháu bán rau dại, dì vất vả rồi!”
Mắt Tào Tú Liên cong lại thành hình trăng khuyết: “Có vất vả gì đâu, dì phải cảm ơn Song Song đã đem rau dại đến cho dì mới đúng!” Vừa nói vừa huơ huơ nắm rau dớn trong tay.
“Song Song đi trước nha, tạm biệt dì!” Song Song cúi gập người chào Tào Tú Liên. Giờ vẫn còn kịp giờ, con bé nhớ tới món trứng gà, định chạy đi loanh quanh xem cái xứ này có trứng gà không.
Tào Tú Liên ngước mắt nhìn trời, chợ sáng lúc này đang là lúc náo nhiệt nhất, mấy sạp hàng xung quanh này đều là chỗ quen biết cả, quầy bánh đường rán thì vẫn phải lo bán nên chẳng thể đi theo mãi được, đành gật đầu đồng ý: “Đi đi cháu, đẩy xe cẩn thận, đừng chạy xa quá, lo liệu về nhà sớm, có việc gì cứ tìm đến đây gặp dì!”
Song Song gật đầu, nắm chặt lấy tay đẩy chiếc xe, nhích từng bước khó nhọc đẩy chiếc xe thùng rỗng tuếch tiến lên.
Mọi thứ xung quanh đều mới mẻ, tiếng rao hàng, tiếng còi xe hòa vào nhau ầm ĩ.
Đoạn này chuyên bán rau với thịt. Những mớ rau xanh mướt được xếp thành núi, rồi hàng đống bắp cải trắng ngần, nõn nà tứa nước.
Thịt thì có hẳn ba gian bạt đỏ làm khu vực bán, trên sạp gỗ dài, từng thớ thịt được cắt gọn gàng cùng những chiếc đùi heo đỏ au mỡ màng, trông mới hấp dẫn làm sao!
Song Song ngẩng đôi khuôn mặt nhỏ lên, ngắm nghía miếng thịt núng nính, chép miệng nuốt nước bọt ừng ực, ghi nhớ kỹ vị trí này, lại đẩy xe đi tiếp.
Đi qua khu vực đồ sống, bé tiến đến khu ẩm thực phụ. Từ xa đã thấy ngay sạp trứng gà, từng vỉ trứng xếp ngăn nắp, những quả trứng trắng ngần nằm im lìm trong hộp giấy, cao như một ngọn đồi.
Mắt Song Song vụt sáng, đôi chân ngắn chập chững bước nhanh lại gần, trong đầu lẩm bẩm tính toán, đây chắc phải là vị địa chủ lão gia siêu cấp siêu cấp giàu có, nuôi biết bao nhiêu là gà mới tích được số trứng khổng lồ đến vậy!
Bé đẩy chiếc xe, tiến tới trước quầy, ngước nhìn một biển trứng trắng phau, ngẩng mặt lên hỏi ông lão đang đứng đọc tiểu thuyết bên quầy: “Ông ơi, trứng gà bán thế nào ạ, cháu muốn mua trứng gà!”
Nghe tiếng gọi, ông lão chủ sạp cúi xuống, thấy một bé con chừng bốn năm tuổi, chiều cao mới đến ngang vách bàn, không nén nổi bật cười: “Bé con, ba mẹ cháu đâu? Trứng chỗ ông một vỉ 30 quả, 15 tệ một vỉ!”
Song Song xòe mấy ngón tay ra đếm, 30 quả, trong làng có 21 người, một vỉ là đủ cho tất cả mọi người cùng ăn, còn để lại được... 9 quả!
Thế thì mua một vỉ, mua nhiều cũng sợ không bê nổi, trứng mà vỡ thì tiếc đứt ruột.
Bé biết 15 đồng tiền đồng, thế nhưng 15 tệ này là con số bao nhiêu?
Bé ngả nghiêng cái đầu nhỏ tính toán, rút từ trong túi đeo chéo ra hai tờ giấy bạc: “Ông ơi, cháu mua một vỉ.”
Ông ông nhìn tiền trong tay cô bé, lại càng cười vui hơn: “Bé con, mười lăm tệ, không phải một trăm rưỡi.”
Nhìn bộ mặt hoang mang của Song Song, ông lão dứt khoát ngồi thụp xuống, chỉ vào mấy tờ tiền dạy bé:
“Cháu nhìn cái tờ đỏ đỏ này nhé, phía dưới có một con số, một cây gậy hai vòng tròn, đây là một trăm tệ. Tờ màu xanh này có một vòng tròn là mười tệ, tờ màu xanh lá cây đằng trước là số cong cong, là số năm.”
“Đằng sau một cái vòng tròn, chính là năm mươi ạ!” Song Song vui vẻ đáp lời.
“Đúng rồi! Giỏi quá!” Ông lão cười hiền từ khen ngợi, chả biết phụ huynh nhà nào mà to gan thế, tiền còn chưa biết xài đã thả con cái ra ngoài đời để học tập rồi.
“Thế ông đố cháu nhé, cháu muốn mua một vỉ trứng, giá 15 tệ, tìm tờ mười tệ và tờ năm tệ đưa cho ông xem nào.”
Song Song lúi húi moi móc trong cái túi đeo chéo, mồm lẩm bẩm: “Tờ này một cây gậy một vòng tròn, màu xanh nước biển, là mười tệ, số cong cong, tìm thấy rồi!”
Cái tờ giấy bạc nhỏ xíu này, chắc là tờ năm tệ rồi.
Bé đưa hai tờ giấy bạc cho ông lão bán trứng.
“Giỏi lắm! Đúng mười lăm tệ luôn, sau này đừng nhầm lẫn nữa nhé!”
Ông lão vừa cười vừa nhận tiền, rồi lấy cho bé một vỉ trứng bỏ vào trong chiếc xe đẩy nhỏ, còn độn thêm chút báo vụn nữa.
“Cháu cảm ơn ông, cháu chào ông ạ!”
Song Song lại học được thêm một điều mới, lòng vui sướng vô cùng. Đẩy chiếc xe nhỏ tiếp tục đi tới, chỗ này rộng quá đi mất, túi thơm chưa có động tĩnh gì, bé còn có thể lượn lờ thêm chút nữa, thăm thú xem sao.