Tào Tú Liên nghe nói vậy liền nhớ lại món mầm gai Song Song mang cho mình chiều hôm qua.
Bà dọn quán đi về, lấy mầm gai xào một đĩa trứng, còn làm thêm bát mầm gai chấm sốt tương trứng. Anh chồng cùng hai thằng con cắm đầu cắm cổ ăn ngấu nghiến, không ngớt lời khen mầm gai mua quá đỉnh, một miếng cắn ngập ngụa hương vị hoang dã!
Bản thân bà cũng nếm thử, ngon muốn rụng cả lưỡi. Thật không biết thôn của Song Song ở phương nào mà mầm gai sinh trưởng lại ngọt thế!
Miệng Tào Tú Liên chép chép vô thức, mắt vẫn chằm chằm nhìn vào cái hộp nhựa đen ngòm trên xe đẩy của Song Song.
Toàn là rau dại!
Rau dại thì không thể ủ kín được.
Bà vội đưa tay ra, mở nắp lên, liếc nhìn vào trong một cái, úi chà, nhiều thế này cơ à!
Song Song thấy bà tỏ vẻ kinh ngạc thì ưỡn cái ngực nhỏ lên, ngúng nguẩy tự hào: “Dì xem này, bà bà, thẩm thẩm, nãi nãi đã rửa sạch hết cả rồi đó, sạch bóng luôn!”
Nói rồi tay nhỏ chỉ trỏ vào số rau trong thùng, Tào Tú Liên nhìn đầy ắp nào mầm gai, nào rau tề xanh ngắt, rau dớn bó gọn gàng, nhìn sang một góc, ôi, lại còn có cả hương thun, ngửi mùi cái là biết chuẩn vị!
“Ôi chao, lại có cả Hương thung này, cái này đúng là đồ ngon!”
“Hương thung là cái gì vậy ạ?” Song Song nghe ba chữ “là đồ ngon”, hiếu kỳ hỏi.
“Đây này, chính là cái này đây, mầm lá hơi đỏ đỏ, có mùi hương, hơi giống mầm gai một tí nhưng không có gai.” Tào Tú Liên nhấc túm Hương thung lên cho Song Song xem.
“Eo...” Mày ngài của Song Song nhăn lại tít thò lò: “Cái lá thối hoắc này sao lại bảo nó thơm.”
Tào Tú Liên nhìn bộ dáng nhăn nhó của con bé cũng không muốn giải thích nhiều. Cái thứ rau này là thế, có mùi vị rất hăng, ai thích thì cực kỳ nghiện, ai không ưa thì ngửi thôi đã chạy biến.
Song Song dùng hai tay nhỏ bé nâng nắm rau dớn đưa cho Tào Tú Liên, lảnh lót nói: “Dì ơi, cho dì đem về ăn nè!” Rồi chỉ nốt phần rau dại còn lại nói tiếp: “Trưởng thôn gia gia dặn chỗ còn lại phải bán lấy tiền, đem tiền mua đồ hôm qua bù lại cho dì.”
Tào Tú Liên cười véo cái má hồng rực lên vì lạnh của Song Song, đẩy nắm rau dớn trả lại vào lòng Song Song, vuốt lại lớp áo cho con bé:
“Đứa ngốc này, chút tiền đó dì cần gì cháu phải bù! Chỗ rau dại này toàn là đồ tốt, không lo ế đâu. Dì sẽ giúp cháu xem xét, kiểu gì cũng bán được giá hời!”
Nói xong, bà thoăn thoắt tìm một tấm nilon sạch trải ra kế bên, cẩn thận phân loại rồi bày rau lên tấm trải. mầm gai, rau dớn, rau tề bày ngay ngắn, riêng Hương thung thì để riêng sang một bên vì sợ để chung sẽ bị ám mùi.
Tào Tú Liên lớn lên ở nông thôn nên chỉ liếc qua là nhận ra ngay mấy mớ này toàn là đồ rừng thứ thiệt, hoàn toàn không phun thuốc kích thích, cứ mọc dại nứt nanh trên núi đá.
Chứ không phải như mấy loại bày bán tràn lan ngoài chợ rao là đồ rừng nhưng thực chất là nuôi trồng trong nhà kính, lại còn bón thúc phân nhân tạo, vỏ ngoài có vẻ nõn nà nhưng ăn vào nhạt nhẽo.
Số rau dại này ngửi mùi thôi đã thấy thanh mát!
Đặc biệt là nắm Hương thung kia, mùi nồng đậm đúng chuẩn! Mùi hương thật thuần khiết! Chất lượng thế này bán cả trăm tệ một cân chắc vẫn có người nhảy vào mua!
Nhìn lại mớ rau tề xanh rờn, mầm nào mầm nấy đều bị ngắt tận ngọn, ứa cả nước. Nhìn qua cũng đủ thấy dân làng của Song Song sống rất nề nếp, để lại gốc để nó mọc lại, chứ chẳng phải vì cân nặng mà nhổ trụi lủi, bao dung đôn hậu vô cùng.
Mới tảng sáng sáu giờ, chợ sáng từ từ đông đúc. Kẻ đi mua đồ, người đi dạo, ai cũng thở ra hơi sương trắng xóa co ro ôm mình, xăm xăm dạo qua hết quán này đến quán nọ lựa đồ.
Tào Tú Liên còn đang mải suy tính xem có nên cao giọng rao hàng không, thì chợt thấy người chị gái hôm qua mua mầm gai đang hộc tốc lao tới, ngó chằm chằm vào đám rau đang trải, mắt sáng bừng lên, vừa đập đùi vừa réo gọi: “Ối trời ơi! Bao nhiêu mầm gai thế này! Trông y đúc bó mầm gai xịn sò hôm qua em bán cho chị!”
Chị gái chen vào sát, xới xới vài cọng mầm gai đầy thích thú, miệng cười toe toét không khép lại được: “Cô này, rau của cô, chẳng chê vào đâu được! Hôm qua mua về chị đem xào trứng, ôi thôi nó ngọt nó tươi! Nõn nà vừa ngắt là tứa nước, chẳng có chút vị chát nào, cả nhà ai cũng tranh nhau ăn, lại còn giục chị hôm nay phải ra mua thêm. Mấy thứ rau dại này chỉ rộ lên một vài ngày thôi, để lỡ thì mất mùa, sau chỉ còn nước ăn thứ “rau dại” trồng trong lồng kính.”
Nói xong liếc thấy bó Hương thung nhỏ nhoi, lại càng tròn xoe con mắt: “Á chà! Có cả hương thun, đây đúng là đọt Hương thung núi sâu đầu mùa!”