Đoàn Sủng: Bé Con Bảo Bối Của Thôn Nghèo

Chương 29

Trước Sau

break

Người trong làng không có thói quen ăn ba bữa, nhà nghèo một ngày ăn được một bữa đã là tốt rồi, hiện giờ nhờ có Song Song, cả làng họ đang hưởng những chuỗi ngày no ấm hai bữa một ngày.

Một bữa dậy sớm, sau xế trưa lại ăn một bữa.

Còn ba bữa thì thôi bỏ đi, chúng ta chưa giàu có tới mức đó, lúa mì chưa gieo, chưa có lương thực, trong lòng dẫu sao cũng vẫn hơi thấp thỏm.

Tuy nhiên Lâm thẩm tử vẫn cố ý hâm nóng một hộp sữa, thái hai lát chân giò, nấu ba bát nhỏ mì sợi nóng hổi.

Làm một bữa ăn bổ dưỡng cho ba đứa trẻ con trong làng.

Nhìn ba đứa bé ôm bát ăn ngon lành, Lâm thẩm tử lại có chút tiếc nuối: giá mà có trứng gà thì tốt biết mấy, thêm quả trứng trần thơm nức, vẹn toàn!

Đợi rau dại chia từng túi gọn gàng, bỏ vào thùng xe của chiếc xe kéo nhỏ, cài chặt nắp. Song Song nắm lấy tay kéo, trên người mặc bộ quần áo dì Tào Tú Liên mua cho, vẫy vẫy bàn tay nhỏ xíu về phía những người trong sân, chậm rãi đẩy xe đi vào trong nhà.

Mặt đất trong sân lởm chởm, ban ngày người trong làng xây bếp, đắp lò, mặt đất còn đầy đất đá ngổn ngang.

Song Song đẩy mạnh xe, bánh xe mắc vào một cái ổ gà nhỏ, không đẩy được.

Hì hục hì hục đẩy lại thêm mấy lần nữa, bánh xe vẫn chẳng chịu xê dịch.

Chỗ rau dại này cộng lại cân theo hiện đại khoảng tầm 30 cân, xấp xỉ cân nặng của Song Song. Nếu là đường bằng thì không nói làm gì, giống như đường sá bằng phẳng sạch sẽ ngoài chợ sáng.

Thế nhưng con đường gập ghềnh nhấp nhô đầy sỏi đá trong làng, làm sao một đứa nhóc năm tuổi có thể vượt qua.

Đôi chân nhỏ của Song Song dùng sức kiễng lên nhấc bánh xe, mà cái bánh xe cứ trơ trơ không nhúc nhích.

Thấy tình cảnh này, Triệu Hổ ngoái lại nhìn thấy liền lao nhanh ra, đập mạnh vào trán một cái mà tự chửi mắng chính mình: “Ôi chao, sao lại ngu ngốc như vậy chứ, lại để cho Song Song đẩy cái xe nặng như thế này! Con bé mới là đứa nhóc năm tuổi cơ mà!”

Trưởng thôn cũng vội vàng áy náy: “Đều tại chúng ta tham lam, chỉ nghĩ muốn gói cho Song Song nhiều hơn một chút, mà quên mất nó mới có tí tẹo thế này, xe có bánh thì cũng làm sao mà chịu nổi!” Nói xong thì vươn tay tính gỡ nắp thùng xe ra: “Lấy ra bớt đi.”

Sức khỏe người lớn và trẻ nhỏ vốn khác nhau, mười cân tám cân đối với những dân làng đã quen làm việc chân tay cày cuốc ruộng vườn cũng chẳng hề hấn gì, thế nên lúc bỏ rau vào thùng, chẳng ai ngờ tới điều này.

“Không cần không cần!” Song Song vội vàng lên tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn toát lên vẻ bướng bỉnh: “Cháu làm được, có thể đi được! Đường bên đó đều bằng phẳng, cháu có thể đẩy đi!”

Nói rồi con bé cứ thế nhào tới, thân hình nhỏ bé gục nằm lên ôm chặt cái thùng xe đẩy, che chở cái thùng. Sau đó mắt của mọi người chói loá một cái, cái xe đẩy cùng Song Song vèo một tiếng biến mất tăm.

Mọi người chết sững tại chỗ, ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, chỉ còn lại ngập tràn sự hối hận.

Triệu Hổ ôm đầu than ngắn thở dài vỗ đùi: “Cũng tại chúng ta suy xét không chu toàn, lần sau nói gì cũng không thể nhét nhiều như thế, nhiều lắm mười cân thôi!”

Trưởng thôn chằm chằm nhìn khoảng sân ngổn ngang ổ gà nhà Liễu bà tử, giọng khàn khàn: “Sửa lại cái sân này cho phẳng đi, nện chặt đất xuống, đừng để con bé ngã.”

...

Song Song xách cái xe đẩy nhỏ vừa mở mắt là thấy ngay hòn đá quen thuộc, đằng xa đã nhận ra người dì mặc áo bông hoa đỏ rực đang bán bánh đường rán. Hai mắt bé cong lên thành vành trăng khuyết, hai bàn tay bé xíu nắm chặt tay cầm cái xe đẩy, lạch bạch lạch bạch dấn bước lại gần.

Vẫn không quên ngó trước ngó sau, xem có bóng dáng mấy chiếc xe sắt mà dì dặn hay không.

Tào Tú Liên ngẩng đầu lên liền thấy một cái bóng nhỏ nhắn màu vàng bơ đang đẩy chiếc xe đẩy nhỉnh hơn đầu con bé một chút xíu, chầm chậm bước từng bước lại phía này.

Xe cộ đi lại hai bên trông thấy tiểu nhóc tì lòe loẹt, cũng không vội mà đồng loạt bật đèn khẩn cấp, dừng cách vài mét lặng lẽ nhường cho bé qua đường.

Tào Tú Liên vội chùi hai tay vào tạp dề, chạy chậm tới, một tay nắm chắc cái xe đẩy, một tay với tay xuống dắt bàn tay lạnh cóng của Song Song đi lại phía quán của mình.

“Mau lại sưởi cho ấm, tay nhỏ lạnh cóng hết rồi, đây là mang theo cái gì mà nặng vậy?”

Song Song bắt chước điệu bộ của người lớn xung quanh, lấy tay hơ hơ vào bếp lửa chà thật mạnh, cười khanh khách ngẩng gương mặt bé xinh lên nói với Tào Tú Liên:

“Dì ơi, đây là rau dại mà mấy ông bà trong làng hái được đó, mang theo nhiều lắm luôn! Trưởng thôn gia gia còn giúp cháu hái được cả rau dớn nữa, trong xe đẩy ý, dì mang về ăn nha, vừa giòn lại vừa sền sệt, ngon bá cháy luôn!”

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương