Đoàn Sủng: Bé Con Bảo Bối Của Thôn Nghèo

Chương 13: Bát cháo nóng

Trước Sau

break

Liễu bà bà vốn ngủ không sâu, trừ lúc mới chợp mắt hơi say giấc, giờ bị lay cũng lơ mơ mở mắt, nhưng chẳng thấy gì cả, trời tối om, chỉ ngửi thấy mùi gạo thơm ngọt lịm phảng phất nơi chóp mũi.

Bà giơ tay sờ soạng về phía trước, chạm vào một vật gì đó lạnh ngắt như khối sắt.

Song Song vỗ trán, cẩn thận đặt phích giữ nhiệt lên giường: “Bà bà đừng nhúc nhích nhé, để cháu ra bếp lấy tro.”

Nói rồi Song Song mò mẫm xuống giường đất, lò dò tới bên bếp, tay nhỏ bới lớp tro lạnh tanh ra, để lộ những hòn than hồng đỏ rực bên dưới. Bé vốc một nắm cỏ khô bên cạnh, vò nát nhét vào than hồng, dùng que củi nhỏ khều khẽ, lát sau bếp bốc khói.

Song Song phùng má thổi nhẹ mấy hơi vào đám khói, đưa đoạn củi chưa cháy hết vào mồi lửa, rồi cầm đoạn đầu củi to làm đuốc tạm thời.

Nhờ ánh sáng yếu ớt của đoạn củi, Liễu bà bà cuối cùng cũng nhìn thấy vật thể tròn tròn, sáng bóng trên giường. Bà dụi mắt, gượng chống người dậy.

“Song Song, cái gì thế này, cháu lại đến cái nơi kỳ lạ đó à?”

Song Song cẩn thận đặt thanh củi lên mép giường, ánh lửa hắt vào thành bình, sáng đến chói mắt.

Bàn tay nhỏ của bé nắm lấy nắp bình, học theo động tác của Tào Tú Liên vặn thật mạnh, thấy lỏng ra thì xoay thêm hai vòng, nắp bình rơi leng keng xuống giường.

Một luồng hơi nóng ngọt ngào dẻo quẹo “phù” một cái bốc lên, hương vị ấm áp lan tỏa khắp căn nhà đất nhỏ xíu.

Liễu bà bà ghé sát lại, nhờ ánh sáng mờ ảo nhìn vào, trong phích đựng đầy thứ cháo vàng ươm, từng hạt tròn căng mẩy, dính dớp tỏa mùi thơm ngọt.

Cả đời bà chưa từng thấy món ăn nào trông như thế này.

Đây là cháo sao?

Song Song lại lôi từ trong túi ra một chiếc thìa nhỏ, nhét vào tay Liễu bà bà: “Bà bà, nếm thử đi, ngon lắm!”

Liễu bà bà run rẩy nhận lấy chiếc thìa trong suốt, chiếc thìa tinh xảo thế này, còn trong vắt hơn cả ngọc lưu ly trong truyền thuyết!

Bà rụt rè múc một ít nếm thử, hương vị ngọt dẻo tan ra trong miệng, sền sệt ấm áp, cái ngọt này không gắt như kẹo mạch nha hiếm hoi trong thôn, mà thanh mát dễ chịu.

Một phích lớn thế này, Song Song làm cách nào mà có được?

Song Song lại đưa túi vải qua, dưới ánh lửa hiu hắt, lôi ra một cái bánh bao nhân thịt to bằng bàn tay, vỏ ngoài trắng ngần còn tươm cả mỡ, mùi thịt thơm nức xộc thẳng vào mũi, tay kia lôi ra một cái màn thầu to mập mạp trắng nõn, còn trắng hơn cả bánh lúa mạch ngày Tết trong thôn mới được ăn.

“Bà bà nhìn này, bánh bao thịt to, còn có màn thầu to, bánh đường rán đều còn nóng!”

Liễu bà bà đỡ lấy bánh bao thịt to, bẻ ra, miếng thịt lớn thơm phức, ực, tiếng nuốt nước bọt trong đêm khuya tĩnh mịch vô cùng rõ ràng.

Bà nhét một nửa cho Song Song: “Song Song ăn trước đi.”

Hai mắt Song Song cong lại thành hình trăng khuyết: “Cháu đã ăn một bát cháo ngô to đùng rồi! Trong cháo này không có lá trà đâu, không biết tại sao người ở đó lại gọi là cháo chà nữa.” (Đại tra / cháo chà đồng âm với Đại trà / cháo trà).

Vừa nói bé vừa vỗ vỗ cái bụng mình.

Liễu bà bà nghe vậy liền biết, đám bánh bao màn thầu này con nhóc chưa nỡ đụng vào, mang hết cả về rồi, bà nghiêm mặt: “Song Song không ăn ta cũng không ăn.”

Song Song khẽ thở dài, đôi lông mày nhỏ hơi chau lại, bé bất lực nhận lấy nửa cái bánh bao nhân thịt, lắc đầu như một người lớn thực thụ, giọng nói ngọt ngào pha chút hờn dỗi: “Bà bà, sao bà lại bướng bỉnh vậy chứ? Ôi, thật hết cách với bà, cháu thực sự ăn no rồi.”

Nói thì nói vậy, bé vẫn há miệng cắn một miếng lớn, lớp vỏ bánh mềm xốp quyện cùng hương vị nhân thịt đậm đà bùng nổ trong miệng. Vừa nhai vài miếng, nước thịt béo ngậy tươm ra, tan chảy nơi đầu lưỡi.

Nhân thịt được băm thật nhuyễn, trộn thêm chút vị hành tươi mát, khiến đôi mắt Song Song cong lên thành hai vầng trăng khuyết lấp lánh, bé ăn vô cùng vui vẻ.

Thấy bé như vậy, khóe miệng Liễu bà bà lén mỉm cười. Bà cũng chậm rãi cắn từng miếng bánh bao thịt trên tay, hương vị tươi ngon này là thứ mà sống hơn nửa đời người bà chưa từng được nếm thử, nay nhờ phúc của bé Song Song, bà già này mới được thưởng thức mỹ vị ngon như tiên đan vậy.

Trên giường đất còn năm cái màn thầu trắng to, bốn cái bánh bao nhân thịt, một túi bánh đường rán vàng ươm. Vào thời tiết đầu xuân này, có thể để được khá lâu.

“Song Song ngốc của ta, lần này đi có chịu ấm ức gì không? Nhiều đồ thế này, sạch sẽ tinh tươm lại còn món đồ lạ lùng như vậy, nơi đó dù lãng phí đến đâu cũng không thể ném đi như thế chứ?”

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương