Song Song chớp chớp mắt, điện thoại là cái gì? Bé biết mẹ có nghĩa là nương, vậy bố có lẽ là cha, bé ngay cả mặt mũi cha nương cũng chẳng nhớ nổi.
Ngẩn người một lúc, Song Song vẫn nói nhỏ: “Dì ơi, cha nương cháu không còn nữa, cháu sống cùng Liễu bà bà, bà bà ở nhà sức khỏe không tốt...”
Tào Tú Liên nghe vậy hận không thể tát cho mình một cái, sao lại khơi trúng chỗ đau thế này!
Chẳng trách đứa nhỏ này mặc quần áo rách rưới, còn nhỏ mà đã đi chạy nhảy ngoài đường một mình.
Tào Tú Liên thở dài, áy náy khôn nguôi, quay đi là lại bắt tay vào làm việc, bới ra một chiếc phích giữ nhiệt hình tròn, thường ngày dì vẫn dùng để mang cơm, trông rất chắc chắn.
Mở nắp vung múc một phích đầy ắp cháo ngô, vặn chặt nắp lại rồi đặt vào tay Song Song.
Rồi lại xé một chiếc túi ni lông, đựng đầy một túi bánh rán đường mới rán, chừng mười mấy cái. Quay người chạy tới quán bánh bao bên cạnh, mua năm cái bánh bao nhân thịt to đùng túa mỡ, năm cái bánh màn thầu trắng muốt béo ngậy, buộc chặt miệng túi rồi tìm một cái túi vải dệt thật to, nhét tất cả vào để bên cạnh Song Song.
“Những thứ này cháu mang về đi, hai bà cháu ăn nhiều một chút, ăn cho no nhé.”
“Thôi bỏ đi, dì đưa cháu về, chợ sáng đông người thế này, đứa bé như cháu đi lạc thì tính sao!”
Song Song nhìn đống bánh bao màn thầu và bánh đường bên cạnh, vừa muốn nhận lại vừa thấy ngại, bánh bao to màn thầu to thế này, bánh đường rán vàng rộm, lại còn cái thùng sáng lấp lánh đựng cháo nữa, mang về cho Trưởng thôn gia gia, chia mỗi người một phần, ai cũng có thể no được lưng lửng bụng!
Nhưng... nhưng dì ấy cho bé cháo lại còn cho sưởi ấm, sao bé có thể lấy nhiều đồ như vậy, bé từng nghe Lâm thẩm tử kể, bánh bao thịt ở chợ trên thị trấn, một cái tốn đến ba văn tiền lận!
Bé cúi đầu, hai tay vo vạt áo: “Không được, dì ơi, cháu không thể nhận nhiều đồ của dì thế này.”
Tào Tú Liên vỗ vỗ lên cánh tay bé: “Ôi chao, khách sáo cái gì, cả tiếng đồng hồ nãy giờ cháu giúp dì lấy túi lấy bát, làm bao nhiêu việc, chỗ này coi như tiền công của cháu, chứ không phải cho không đâu!”
Song Song ngây người, tiền công? Bé cũng là người lớn có thể làm việc kiếm tiền rồi sao?
Tào Tú Liên lại hỏi: “Nhà cháu ở đâu? Dì đưa cháu tới tận dưới nhà!”
Trong lòng Song Song hoảng hốt, bé làm gì biết đường ở nơi này, nhà bé thì phải nhắm mắt lại mới bay về được cơ, tí nữa Tào Tú Liên mà thấy bé biến mất, chắc chắn sẽ coi bé là yêu quái!
Bé suy nghĩ một lát, nhìn trái nhìn phải, rồi chỉ vào một góc đường vắng người: “Dì ơi, nhà cháu ở ngay chỗ kia, không xa đâu, cháu tự về được ạ.”
Nói xong, như đã hạ quyết tâm, một tay xách túi lớn đựng bánh bao màn thầu và bánh rán đường, tay kia hơi chật vật xách cái phích giữ nhiệt. “Dì ơi, lần sau cháu sẽ rửa sạch cái này rồi mang trả dì!”
Dứt lời, xoay người lạch bạch chạy về hướng mình vừa chỉ, đôi chân ngắn cũn bước thật nhanh: “Chậm thôi cháu, chậm thôi, đường trơn đấy!”
Tào Tú Liên thót tim nhìn cái thân hình bé hạt tiêu ấy biến mất trong biển người, bất lực lắc đầu, quay lại thấy có khách đến, liền nhấc kẹp lên: “Bánh rán đường mới ra lò, nóng hổi đây!”
...
Song Song cắm cổ chạy tít vào sâu trong ngõ, tiếng ồn ào náo nhiệt của chợ sáng bỏ lại đằng sau dần xa, bé mới từ từ đặt đồ xuống, ngồi xổm trong góc thở hồng hộc.
Ngực phập phồng kịch liệt, cánh tay vì nãy giờ xách cái phích giữ nhiệt nặng trịch mà mỏi nhừ.
Bé vừa thở đều, túi thơm trước ngực đột nhiên phát nóng, Song Song nín thở, vội ôm lấy cái phích vào lòng, tay kia thì luồn vào túi vải đựng bánh bao màn thầu và bánh đường kéo chặt.
Bé ngẩng đầu nhìn sắc trời giữa hai dãy nhà đá cao vút, thầm tính toán thời gian, đại khái là một canh giờ?
Lần trước ở chỗ có nhiều đèn màu sáng chói, hình như cũng trạc một canh giờ?
Xem ra ở cái nơi kỳ lạ này, mỗi lần bé chỉ có thể ở lại một canh giờ, chỉ là không biết lần sau sẽ đến chỗ nào.
Cảm giác váng vất quen thuộc ùa tới, chỉ trong chớp mắt, những dãy nhà đá xám xịt lạnh lẽo trước mắt đã bị thay thế bởi màu đất vàng quen thuộc, cái phích tròn vẫn nằm vững vàng trong vòng tay bé, trong túi đựng bánh bao và màn thầu tỏa ra từng đợt hơi nóng.
Thôn Hà Hoa lúc này đã là giờ Tuất, giơ tay không thấy rõ năm ngón.
Trong căn nhà đất chỉ còn lại chút than hồng leo lét yếu ớt từ dưới bếp.
Song Song ôm chặt cái phích giữ nhiệt nặng trịch, mon men lại gần mép giường, lay cánh tay Liễu bà bà, khẽ gọi:
“Bà bà, bà bà, mau tỉnh lại, cháu mang đồ ăn về rồi, bánh bao thịt nóng hổi, còn có cháo ngọt nữa!”