Sáng cuối tuần, thời tiết đẹp đến mức ai cũng muốn ra ngoài. Trần Hạo Tước liền đề nghị cả nhà ra bến cảng, đi chơi trên chiếc du thuyền hạng sang của gia đình. Khinh Miêu nghe xong là mắt sáng rực, nhảy cẫng lên như con mèo con vừa thấy đồ ăn vặt.
Chiếc du thuyền trắng bạc dài hơn ba chục mét, thân tàu lấp lánh dưới ánh nắng. Bước lên sàn gỗ, gió biển thổi mát rượi, mùi muối biển phảng phất.
Khinh Miêu ngỡ ngàng:
— Trời ơi… giống phim luôn á…
Du Khải khoanh tay đứng cạnh, nhếch môi:
— Em đi mấy lần rồi mà còn ngạc nhiên hả?
— Mỗi lần đều đẹp khác nhau mà! — Khinh Miêu phản bác.
Mẹ Kiều Ân Chi mỉm cười nhìn bọn trẻ, còn Trần Hạo Tước thì đang điều phối thuyền viên chuẩn bị rời bến. Anh cả Trần Thương Khải đứng trên tầng hai, nhìn ra biển; Trần Dạ Hàn thì đang chỉnh máy ảnh; Trần Du Khải… vẫn là người trông bình thản nhất, nhưng tai nghe vẫn đặt nghiêng một bên, chắc lát nữa chơi game tiếp.
Khinh Miêu chạy vòng quanh boong tàu như chim sổ lồng. Gió thổi tung mái tóc đen mềm, váy bay nhẹ theo từng bước cô chạy.
— Du Khải! Lại đây nhìn nè! Biển xanh dữ lắm luôn!
— Em đứng sát lan can nữa là anh kéo về đó. Té là khỏi chơi Minecraft luôn.
— Em có ngu như vậy không!
— Có.
— ANH TƯ!!!
Tiếng cãi nhau trong trẻo vang tới tận cabin thuyền trưởng, khiến cả nhà bật cười.
---
Khi du thuyền của Trần gia tiến ra xa hơn, một tiếng động cơ trầm thấp khác vang lên từ phía bên phải. Một chiếc du thuyền đen – bạc hạng sang khác lướt ngang, kiểu dáng sắc sảo, toát ra khí chất lạnh lẽo, cao cấp.
Khinh Miêu nheo mắt nhìn:
— Ủa… chiếc này quen ghê…
Đúng lúc đó, một người đàn ông cao, dáng đứng thẳng, tay đút túi quần xuất hiện trên boong tàu bên kia.
Thẩm Mặc Dực.
Anh tựa nhẹ vào lan can, ánh nắng chiếu lên gương mặt đẹp lạnh của anh, mái tóc đen hơi lay nhẹ theo gió. Anh nâng ly rượu vang, ánh mắt lướt sang du thuyền của Trần gia — chính xác là dừng ở Khinh Miêu.
Trong giây lát, tim cô giật một cái.
Du Khải đứng sau nhìn thấy, nhíu mày:
— Miêu. Em đứng xa vào. Đừng có dựa lan can quá.
— Em đâu có… — Khinh Miêu quay đi, nhưng tai lại đỏ lên không kiểm soát được.
Trên du thuyền đối diện, Mặc Dực khẽ nâng ly, như một lời chào xa xăm.
Trần Hạo Tước đứng bên cạnh vợ, nhìn sang, gật đầu đáp lại — kiểu chào của những người đàn ông quen biết nhau.
Khinh Miêu vội quay đi, tim loạn nhịp nhẹ, cố tỏ ra bình thường:
— Em xuống dưới, em… em đi lấy nước uống!
Du Khải nhìn bóng lưng cô chạy biến, khẽ hừ:
— Chú mặc đồ đen thôi mà chạy nhanh như mèo gặp bão…
---
Hai chiếc du thuyền tiếp tục song song hướng ra biển, sóng trắng vỗ tung thành hình vòng cung đẹp mắt.
Một bên là không khí gia đình ấm áp ồn ào.
Một bên là im lặng lạnh lẽo của riêng Thẩm Mặc Dực.
Nhưng ánh mắt anh vẫn thỉnh thoảng liếc sang bóng dáng nhỏ nhắn đang trốn trong cabin.
Còn Khinh Miêu…
càng trốn càng đỏ mặt.
Trên boong du thuyền rộng lớn phủ nắng vàng, gió biển mang theo vị mặn thoảng qua, làm tóc Khinh Miêu bay nhẹ. Bữa trưa được chuẩn bị ngay tại khu bếp ngoài trời của du thuyền: hải sản tươi rói vừa được đánh bắt sáng nay, bày trên bàn dài bằng kính trong suốt.
Đầu bếp nhanh nhẹn mở nắp từng khay lớn:
– “Tôm hùm nướng bơ tỏi, cua hoàng đế hấp, sò điệp phô mai, mực nướng sa tế… Mời cả gia đình dùng bữa.”
Khinh Miêu mắt sáng rực:
– “Trời đất… tôm hùm to bằng bắp tay em luôn!”
Du Khải – anh tư – lấy kẹp gắp cho em một miếng cua lớn:
– “Ăn từ từ thôi, coi chừng nghẹn. Hải sản tươi vậy hiếm lắm đó.”
Anh ba Trần Dạ Hàn bật cười:
– “Con bé nhìn giống mèo ngửi thấy cá quá trời.”
Khinh Miêu xụ mặt giả bộ giận:
– “Em thích hải sản chứ không phải mèo!”
Cả bàn bật cười.
Bên cạnh, Trần Thương Khải (anh cả) đang nhẹ nhàng bóc vỏ tôm hùm cho Kiều Ân Chi, còn Trần Hạo Tước ngồi cạnh chỉ chăm chú rót nước ép trái cây cho vợ.
Du Khải vừa ăn vừa quay sang chọc em gái:
– “Chiều nay em muốn thử chèo moto nước không? Anh lái cho.”
– “Muốn! Nhưng nhớ đừng quăng em xuống biển đó.”
– “Không hứa trước đâu.” Anh nháy mắt.
Không khí vui vẻ lan khắp boong thuyền, tiếng cười hòa cùng tiếng sóng.
Ở phía xa, một du thuyền hạng sang khác đang lướt song song. Chiếc thân trắng bạc phản chiếu mặt trời, sang trọng đến mức nổi bật giữa biển.
Đó là du thuyền của Thẩm Mặc Dực.
Anh đứng trên tầng cao nhất, một tay đút túi quần, một tay cầm ly rượu vang trắng. Ánh mắt sắc lạnh nhưng tĩnh lặng, nhìn sang chiếc du thuyền nơi Khinh Miêu đang cười đùa cùng gia đình.
Gió thổi phất mái tóc đen của Thẩm Mặc Dực, trong đôi mắt anh hiện lên chút gì đó khó đoán—không phải lạnh lùng tuyệt đối như thường thấy, mà là một tia chú ý mơ hồ, như thể sự xuất hiện của cô gái nhỏ kia đã kéo ánh nhìn của anh lại mà anh không hề hay biết.
Nhưng anh vẫn đứng im, xa cách, trên chiếc du thuyền sang trọng mang theo khí chất hoàn toàn khác biệt.
Ngày nắng đẹp, hải sản thơm nồng, tiếng cười vang vọng… nhưng giữa đại dương mênh mông, có một ánh mắt lặng lẽ dõi theo.
Gió biển thổi nhẹ, mặt nước phản chiếu ánh nắng trưa lấp lánh. Sau bữa hải sản thịnh soạn, mọi người tản ra nghỉ ngơi trên boong.
Khinh Miêu ôm ly nước dừa, ngả người lên ghế dài có mái che. Cô nhắm mắt chưa bao lâu thì…
Bộp!
Một cái bóng đổ xuống.
Du Khải đưa cho cô một cây kem mát lạnh:
– “Nè, ăn đi cho tỉnh. Mặt đỏ hết rồi.”
– “Tại nắng mà!” Khinh Miêu nhận lấy, cắn một miếng, đôi mắt cong cong: “Thanks anh tư.”
Anh tư ngồi xuống ghế bên cạnh, duỗi chân, vẻ thư thái hiếm khi thấy:
– “Chiều còn dài. Em muốn chơi gì nữa? Lái moto nước? Lướt ván? Hay câu cá?”
Khinh Miêu bật dậy ngay:
– “Câu cá! Em muốn bắt con cá lớn thiệt lớn luôn!”
Anh tư bật cười:
– “Rồi bắt xong có ăn không?”
– “Không! Em chụp hình rồi thả!”
– “Trời đất… bắt cá chỉ để sống ảo.”
– “Đúng! Đời phải vậy mới vui!”
Hai anh em vừa chí chóe vừa cười như gió biển cũng bị cuốn theo.
---
Ở du thuyền đối diện, Thẩm Mặc Dực vẫn đứng ở mạn thuyền tầng hai, ánh mắt vô thức dõi về phía Khinh Miêu.
Anh thư ký sau lưng thấp giọng:
– “Thẩm tổng, chúng ta chuẩn bị đưa phái đoàn đối tác đi tham quan phòng máy. Anh cần—”
– “Chờ.” Thẩm Mặc Dực khẽ nhíu mày.
Từ xa, anh thấy Khinh Miêu đang loay hoay cột mồi câu. Mái tóc cô bị gió thổi tung, dáng vẻ lúng túng đến buồn cười. Bên cạnh là Du Khải đang vừa hướng dẫn vừa cằn nhằn, còn cô thì miệng không ngừng phản bác.
Một cảnh rất nhỏ, rất bình thường—nhưng lại khiến bước chân của Thẩm Mặc Dực dừng lại lâu hơn mức cần thiết.
Trợ lý lại gọi:
– “Thẩm tổng?”
– “…Đi thôi.” Anh thu ánh mắt, giọng lạnh lại như chưa từng dao động.
Thẩm Mặc Dực bước vào khoang thuyền, nhưng ánh nhìn cuối cùng vẫn lướt qua hình ảnh Khinh Miêu ở boong thuyền đối diện—cô gái nhỏ nheo mắt trong nắng, tay cầm cần câu quá to so với người.
---
Trên du thuyền của gia đình, Khinh Miêu cuối cùng cũng quăng được dây câu xuống biển.
Plop! Nước bắn tung tóe.
Du Khải chống cằm nhìn em gái:
– “Em mà câu dính con cá nào, anh tư đổi họ.”
– “Chuẩn bị đổi đi nha.”
– “Ừ, để coi.”
Mấy anh còn lại từ xa nhìn hai đứa cười nói:
– “Hai đứa nó ồn như một cái đội bóng.”
– “Nhưng vui nhà.”
– “Phải rồi, từ ngày con bé về, tiếng cười trong nhà nhiều hẳn.”
Khinh Miêu không nghe thấy hết, nhưng gió mang tiếng cười ấy bay xa trên mặt biển.
Và đâu đó, ngoài tầm với, có một người vẫn đang để ý cô—dù bản thân hoàn toàn không muốn thừa nhận.
Nắng chiều buông xuống, từng vệt vàng trải dài trên mặt biển. Không khí trên du thuyền vừa yên bình vừa náo nhiệt vì Khinh Miêu và Du Khải vẫn đang kiên trì… câu cá.
Cảnh Khinh Miêu – Du Khải (nghịch như hai con nít giữa biển)
– “Anh tư! Anh coi kìa! Nó kéo mạnh quá!”
Khinh Miêu la lên, hai tay bám chặt cần câu, người nghiêng hẳn về trước.
Du Khải giật mình chạy đến giữ cần với cô:
– “Ê! Đừng có nhảy xuống biển đó!”
– “Em đâu có ngu!”
– “Nãy em suýt nhào đầu xuống còn chối?”
Cả hai kéo cùng một lúc. Sợi dây căng muốn đứt. Khinh Miêu nghiến răng:
– “Chắc con cá khổng lồ rồi!”
– “Cá gì mà mạnh dữ—”
VỤT!
Cú kéo cuối cùng làm cả hai ngã ngửa ra sau, nằm chồng lên nhau trên sàn gỗ. Nhưng thứ được kéo lên…
…lại là một cái dép nhựa.
Khinh Miêu ngơ ngác.
Du Khải cứng họng.
Rồi tiếng cười nổ tung:
– “Hahahaha Khinh Miêu! Em câu dép kìa! Trời ơi chết anh rồi!”
– “Không phải tại em! Là do cái biển này!!”
Cô phồng má, còn Du Khải ôm bụng cười đến đỏ cả mặt.
---
Cảnh trong khoang thuyền gia đình – tiếng sóng, tiếng cười lan vào bên trong
Kiều Ân Chi nhìn qua cửa kính, thấy hai đứa nhỏ đang đùa giỡn thì mỉm cười:
– “Tụi nhỏ vui thật nhỉ.”
Trần Hạo Tước đang đọc tài liệu nhưng ánh mắt cũng mềm hơn:
– “Nó về nhà rồi, căn nhà mới đúng nghĩa có trẻ con.”
Bà quản gia đứng cạnh, bật cười nhẹ:
– “Khinh Miêu làm du thuyền ấm hẳn lên, thưa ông bà.”
Ai cũng vui vì cô bé.
---
Cảnh Thẩm Mặc Dực – du thuyền đối diện
Thẩm Mặc Dực đang họp nhanh với đối tác trong khoang VIP, nhưng mọi người đều ngạc nhiên khi ánh mắt anh liên tục – rất nhẹ – liếc ra cửa kính.
Thấy Khinh Miêu vừa ngồi dậy khỏi cú ngã, mặt mũi cáu kỉnh vì câu trúng… dép, anh bất giác dừng bút.
Đối tác hỏi:
– “Thẩm tổng? Chúng tôi đang nói đến hợp đồng hạng mục thứ ba…”
– “…Tôi nghe.” Mặc Dực đáp nhưng tay vô thức siết chặt cây viết.
Ánh mắt anh hơi hẹp lại:
Lại bị ngã… không biết có bị đau không.
Cảm xúc thoáng qua rất nhanh, đến chính anh cũng không nhận ra.
---
Hoàng hôn buông – gia đình tụ họp trên boong
Bếp trưởng bê ra một khay hải sản nướng thơm nức: tôm, sò, bào ngư, mực…
Mọi người quây quần.
Du Khải vẫn còn cười run run:
– “Em gái cưng của anh tư… câu được dép.”
Khinh Miêu trừng mắt:
– “Anh mà nói nữa là em ném anh xuống biển đó!”
– “Ném thử coi.”
– “Anh tưởng em không dám?”
Hai anh em lại chí chóe, tiếng cãi nhau trong trẻo hòa cùng tiếng sóng.
Trần Hạo Tước bật cười:
– “Hai đứa này đúng là không một giây yên.”
Kiều Ân Chi gắp cho Khinh Miêu một con tôm:
– “Để anh tư nói con vậy hoài, mẹ bênh con nè.”
Khinh Miêu lập tức hí hửng:
– “Thấy chưa! Mẹ thương con hơn anh!”
Du Khải búng trán cô:
– “Đồ nhóc.”
---
Trên du thuyền xa xa, Thẩm Mặc Dực đứng tựa lan can, gió thổi phần mái tóc gọn gàng. Từ khoảng cách xa, anh vẫn nhìn thấy gia đình họ đang cười nói quanh bàn hải sản.
Ánh hoàng hôn phủ lên gương mặt lạnh lùng của anh, khiến biểu cảm khó đoán hơn.
Lúc nào trông cô ấy cũng vui như vậy sao?
Nhưng anh nhanh chóng quay đi, như muốn cắt đứt suy nghĩ thừa thãi.
Du thuyền rẽ sóng, mặt trời dần chìm xuống chân trời, và một ngày trọn vẹn của Khinh Miêu kết thúc trong tiếng cười rộn ràng – còn một ánh mắt thì vẫn lặng lẽ dõi theo cô từ phía xa.