Trời tối dần, du thuyền bật đèn vàng ấm, tạo thành một không gian sang trọng lung linh giữa biển đêm. Tiệc tối được chuẩn bị trên boong chính – âm nhạc nhẹ nhàng, ly rượu vang sóng sánh, gió biển mát lạnh.
Khinh Miêu diện một chiếc váy trắng đơn giản, tóc buộc cao, trông vừa trẻ trung vừa nổi bật giữa đám đông. Cô đang đứng vui vẻ chọn món tráng miệng thì ba cô gái bước đến. Nhìn mặt là biết kiểu tiểu thư nhà giàu thích gây chuyện.
Một cô hất cằm:
– “Con bé đó hả? Con gái riêng của Kiều gia?”
Cô thứ hai liếc từ đầu đến chân Khinh Miêu:
– “Tưởng ai sang trọng lắm, hóa ra chỉ dựa hơi mẹ mới được lên du thuyền.”
Cô thứ ba cười lạnh:
– “Nhỏ tuổi mà biết bám anh tư Trần Du Khải dữ ha.”
Khinh Miêu chớp mắt, còn chưa hiểu chuyện gì, nhẹ nhàng đáp:
– “Các chị kiếm nhầm người rồi.”
Nhưng ba cô gái càng nói càng quá.
Một người kéo tay Khinh Miêu:
– “Làm bộ trong sáng?”
– “Cô nghĩ mình là ai để đứng ở đây?”
Khinh Miêu bực mình giật tay lại:
– “Buông ra.”
Khoảnh khắc đó, cô gái kia đẩy mạnh một cái.
BỊCH!
Khinh Miêu mất đà – sàn thuyền trơn vì gió biển – chân trượt qua lan can.
– “Aaaaaa—!!”
Tiếng hét của cô xé toạc bữa tiệc.
TÙM!!
Cô rơi thẳng xuống làn nước đen bên dưới. Nước biển lạnh buốt cuốn lấy toàn thân. Khinh Miêu hoảng loạn, vùng vẫy trong vô vọng.
Con không biết bơi… con không biết bơi…!
Cô chìm rồi nổi, tay quơ loạn tìm không khí.
Tiếng la hét vang lên từ trên boong:
– “Khinh Miêu rớt xuống biển rồi!!”
– “Gọi cứu hộ!!”
Du Khải lao đến mép thuyền nhưng vị trí rơi quá xa, dây phao chưa kịp ném tới.
Ngay lúc mọi người hỗn loạn…
Một bóng người cắt ngang ánh đèn – lao thẳng xuống nước.
THẨM MẶC DỰC.
Không do dự, không nghĩ ngợi.
Anh xé bỏ áo khoác, nhảy xuống biển với tốc độ khiến ai cũng giật mình.
Giữa làn nước đen, bàn tay anh nắm được cổ tay Khinh Miêu, kéo cô áp sát vào người mình.
– “Đừng hoảng loạn.”
Giọng anh trầm, vững vàng, hơi thở mạnh vì nước lạnh.
– “Bám vào tôi.”
Khinh Miêu sặc nước, run rẩy bấu chặt lấy anh:
– “Chú… cứu… cứu cháu…”
– “Ừ. Tôi ở đây rồi.”
Anh giữ chặt eo cô, chân đạp mạnh để đưa cả hai nổi lên.
Trên boong, Du Khải hét lên:
– “Chú Mặc Dực kéo em tôi lên!! Mau ném phao xuống đây!!”
Dây phao được thả xuống. Mặc Dực một tay giữ Khinh Miêu, một tay nắm dây, từ từ để người ta kéo họ vào sát thuyền.
Khi cả hai được kéo lên, Khinh Miêu lạnh run, ho sặc sụa. Người cô dính nước biển, tóc ướt sũng, mắt đỏ hoe vì sợ.
Thẩm Mặc Dực thì ướt toàn thân, áo sơ mi dính sát người, hơi thở nặng nhưng ánh mắt vẫn sắc bén.
Anh ôm chặt Khinh Miêu vào ngực để giữ ấm cho cô, nhìn thẳng ba cô gái gây chuyện – ánh mắt lạnh đến mức ai cũng rùng mình.
– “Ai đẩy?”
Anh hỏi, giọng trầm tĩnh nhưng nguy hiểm.
Ba cô gái mặt tái mét, không dám mở miệng.
Mặc Dực siết nhẹ vai Khinh Miêu:
– “Không sao nữa. Cháu an toàn rồi.”
Khinh Miêu cắn môi, ngước lên nhìn anh – đôi mắt lớn vẫn còn rung vì sợ hãi.
Đây là lần đầu tiên trong đời, cô thấy Thẩm Mặc Dực… gần đến vậy.
Ấm đến vậy.
Và khiến tim cô đập nhanh đến vậy.
Gió biển thổi mạnh, mang theo vị mặn chát, nhưng trong vòng tay của Thẩm Mặc Dực, Khinh Miêu cảm giác như cả thế giới vừa được dựng lại xung quanh mình.
Mọi người trên thuyền vội vã chạy đến, náo loạn bao trùm boong du thuyền.
Trần Hạo Tước từ khoang dưới chạy lên trước tiên, nét mặt vốn điềm tĩnh nay tái xanh:
– “Miêu Miêu!”
Ông lao đến vừa định đón lấy con gái, nhưng Thẩm Mặc Dực vẫn giữ Khinh Miêu sát bên mình, hơi cúi đầu che gió cho cô.
– “Để cháu nó bình tĩnh lại đã.”
Giọng anh trầm, khàn và cộc hơn thường ngày.
Kiều Ân Chi chạy đến ngay sau đó, đôi mắt ngấn nước:
– “Miêu Miêu! Con có sao không? Trời ơi… con sợ lắm phải không?”
Khinh Miêu cố mở miệng, nhưng chỉ ho sặc sụa vài tiếng không nói nên lời. Người cô run bần bật vì nước lạnh táp vào da thịt.
Du Khải giận đến nỗi gân xanh nổi ở thái dương, quay về phía ba cô gái gây chuyện:
– “Ai trong các cô đụng vào em gái tôi?”
Giọng anh trầm như có lưỡi dao ẩn bên trong.
Ba cô gái lắp bắp, mặt trắng bệch. Một người run rẩy nói:
– “Ch… chúng tôi chỉ… nói chuyện thôi… cô ta trượt chân, không liên quan đến—”
– “Cô thử nói dối lần nữa xem.”
Ánh mắt Du Khải sắc như muốn giết người.
Thẩm Mặc Dực cởi áo khoác ướt nhẹp trên người mình, rồi lấy khăn từ người làm chạy đến, quấn chặt quanh Khinh Miêu.
Anh bước một bước về phía ba cô gái, vừa đủ để họ cảm nhận được khí lạnh từ anh.
– “Tôi sẽ xem lại camera.”
Giọng anh nhẹ, nhưng ai nghe cũng cảm thấy lạnh sống lưng.
– “Nếu phát hiện có bàn tay nào chạm vào cháu tôi… thì đừng trách.”
Tất cả im bặt.
Mặc Dực cúi xuống nhìn Khinh Miêu đang nép vào khăn, giọng dịu đi:
– “Cháu đứng được không?”
Khinh Miêu gật nhưng chân mềm nhũn, vừa bước đã lảo đảo. Chính Thẩm Mặc Dực là người phải đưa tay đỡ lấy eo cô.
– “Đừng cố.”
Anh nhíu mày.
– “Lên trong khoang, thay đồ và sưởi ấm.”
Anh bế thẳng cô lên trong sự kinh ngạc của mọi người.
Khinh Miêu đỏ mặt, nhỏ giọng:
– “Chú… cháu có thể tự—”
– “Không.”
Một chữ dứt khoát.
Trần Thương Khải, Trần Dạ Hành đứng bên nhìn cảnh tượng này, ánh mắt đồng loạt tối lại.
Thương Khải nói thấp với Hạo Tước:
– “Anh, để chú Mặc Dực chăm con bé đi. Chú ấy lạnh lùng vậy chứ không để ai động vào người nó lúc này đâu.”
Dạ Hành khẽ nheo mắt:
– “Lần đầu thấy chú ấy phản ứng dữ đến vậy đấy.”
Hạo Tước thở dài đầy cảm kích:
– “Nếu không có Mặc Dực… tôi không dám tưởng tượng.”
Trong khoang du thuyền riêng của Thẩm Mặc Dực, ánh đèn vàng dịu bật lên. Anh đặt Khinh Miêu lên ghế sofa mềm, lấy khăn khác lau nước trên tóc cô.
– “Cúi đầu xuống.”
Anh nói nhẹ nhưng không cho cô lựa chọn.
Khinh Miêu nghe lời, mái tóc ướt sũng rũ xuống vai.
– “Chú… chú lạnh không?”
Cô nhìn áo sơ mi ướt dính vào người anh.
– “Không sao.”
Anh đáp, nhưng lồng ngực vẫn phập phồng, ướt và lạnh.
Khinh Miêu mím môi, nhìn anh chăm chú.
Trong khoảnh khắc, ánh mắt hai người chạm nhau.
Đôi mắt anh sâu thẳm, không giấu được nỗi lo lắng vừa trải qua.
Còn ánh mắt cô vẫn còn rung vì sợ nhưng sáng trong, như đâm thẳng vào tim anh.
Thẩm Mặc Dực siết nhẹ chiếc khăn trong tay, kìm nén một điều gì đó.
– “Miêu Miêu.”
Anh gọi tên cô lần đầu tiên, giọng cực khẽ.
– “Đừng tự đứng sát lan can nữa, được không?”
Cô gật mạnh.
Anh nhìn cô thêm một thoáng rồi nói:
– “Để tôi kêu người mang quần áo khô vào cho cháu. Thay ra ngay. Cháu mà cảm lạnh… tôi không tha.”
Câu cuối nghe như dọa, nhưng lại dịu dàng đến mức lạ.
Khinh Miêu, vẫn cuộn trong khăn, bỗng cảm thấy tim mình đập mạnh hơn bình thường.
Không phải vì ngã xuống biển.
Mà vì người đàn ông vừa nhảy khỏi du thuyền để cứu cô… như thể bản năng của anh chỉ tồn tại để giữ cô an toàn.
Anh đi khỏi một bước.
Cô vẫn nhìn theo bóng lưng anh – ướt, lạnh, nhưng vô cùng cao lớn và vững chãi.
Trong khoang thuyền vàng ấm, tiếng cửa khép nhẹ phía sau lưng Thẩm Mặc Dực vang lên. Anh vừa bước ra ngoài nửa giây thì một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng — nước biển lạnh vẫn còn ngấm vào da thịt. Nhưng anh không để tâm, chỉ quay lại dặn người làm:
– “Mang bộ đồ ấm nhất vào. Nhanh.”
Giọng anh trầm và gấp. Người làm chưa từng thấy Thẩm Mặc Dực lo lắng cho ai như vậy, vội vàng chạy đi.
Anh đứng đó vài giây, bàn tay vô thức siết chặt điện thoại. Bất cứ hình ảnh nào còn sót lại trong đầu— khoảnh khắc Khinh Miêu lao khỏi lan can, tiếng hét kinh hoàng, mặt nước nuốt lấy thân hình nhỏ bé của cô — đều khiến lồng ngực anh đau nhói.
Chỉ một giây nữa thôi…
Chỉ một giây trễ thôi…
Anh hít sâu, cố chế ngự cảm xúc. Nhưng trong đáy mắt vẫn còn một vệt hoảng loạn khó che giấu.
Trong phòng, Khinh Miêu ngồi trên ghế sofa, cuộn người trong chiếc khăn lớn. Tóc cô ướt mềm dính vào cổ, tay vẫn hơi run dù nhiệt độ phòng được chỉnh lên mức ấm nhất.
Cô nhìn xuống đôi chân mình, cắn nhẹ môi.
Không ngờ chỉ một màn gây chuyện nhỏ lại khiến cô suýt mất mạng.
Và càng không ngờ… người cứu mình lại là Thẩm Mặc Dực — người đàn ông cô chỉ từng thấy qua những lần gặp mặt xã giao ngắn ngủi, và đôi lúc xuất hiện trong livestream gia đình.
Tiếng gõ cửa.
Cô ngẩng lên.
Thẩm Mặc Dực bước vào trước, tay cầm một túi đồ. Trên áo sơ mi vẫn còn loang nước biển, nhưng anh không hề bận tâm.
Cô lập tức nói:
– “Chú… chú nên thay đồ trước, ướt vậy dễ cảm lạnh lắm.”
Anh ngừng lại, nhìn cô vài giây.
Ánh mắt ấy khiến tim cô đập hụt một nhịp.
– “Không.”
Anh đặt túi đồ xuống bàn.
– “Cháu thay trước.”
– “Nhưng chú ướt hơn cháu—”
– “Miêu Miêu.”
Giọng anh thấp, nặng, nghiêm.
– “Cháu suýt chết đuối. Ít nhất hãy để tôi đảm bảo rằng cháu khô ráo và an toàn trước.”
Cô im.
Không dám cãi nữa.
Anh mở túi, lấy ra một bộ đồ thể thao mềm, ấm, màu trắng kem. Cẩn thận đặt lên ghế:
– “Thay đi. Tôi sẽ đứng ngoài cửa.”
Anh nói rồi quay người bước ra. Nhưng khi tay chạm vào tay nắm cửa, anh dừng lại một chút, không quay lại nhưng giọng trầm xuống:
– “Miêu Miêu… cháu làm tôi sợ thật đấy.”
Câu nói không lớn.
Không có một chút sắc lạnh nào.
Chỉ là sự thật — trần trụi và nặng như đá.
Cửa khép lại.
Khinh Miêu ngồi ngẩn trên ghế, tim đập mạnh từng nhịp.
Thẩm Mặc Dực… sợ vì mình?
Người đàn ông quyền lực, lạnh như băng ấy… sợ?
Má cô hồng lên, trái tim như bị ai bóp nhẹ — ngọt, ấm và kỳ lạ.
Cô thay đồ thật nhanh vì sợ chú mình đứng ngoài lạnh. Sau khi mặc xong, cô hé cửa:
– “Chú… cháu xong rồi.”
Thẩm Mặc Dực quay lại ngay, ánh mắt nhìn từ đầu đến chân như kiểm tra xem cô có ổn không.
– “Khá hơn chưa?”
– “Dạ… rồi ạ.”
Anh gật nhẹ, rồi nói điều khiến cô bất ngờ:
– “Qua đây.”
Cô bước lại gần. Anh đưa tay, chạm nhẹ vào tóc cô.
Tóc vẫn còn hơi ẩm.
Anh khẽ nhíu mày, búng nhẹ vào trán cô:
– “Bảo lau tóc cho khô cơ mà.”
Cô che trán, lí nhí:
– “Cháu… quên.”
Ánh mắt anh trầm xuống nhưng không còn lạnh như lúc ra lệnh. Anh lấy khăn, đặt lên đầu cô, bắt đầu lau tóc cho cô thật nhẹ — nhẹ đến mức bất ngờ với người luôn mạnh mẽ như anh.
– “Ngã xuống biển là một chuyện.”
– “Không biết bơi lại là chuyện thứ hai.”
– “Cãi tôi là chuyện thứ ba.”
Anh liếc cô.
– “Thêm chuyện nữa là cháu khỏi lên boong lần sau.”
Cô tròn mắt:
– “Chú phạt con luôn đó hả?”
– “Ừ.”
Anh đáp đơn giản.
– “Ai kêu cháu làm tôi hoảng.”
Cô cúi đầu, vừa thẹn vừa ấm.
Tiếng đập cửa gấp vang lên.
Tiếng Du Khải gọi lớn:
– “Miêu Miêu! Em ổn không?!”
Khinh Miêu vội ngẩng lên.
Thẩm Mặc Dực khẽ thở dài, đặt khăn xuống, đứng dậy:
– “Để tôi mở.”
Anh mở cửa. Du Khải xông vào ngay:
– “Em… trời đất… em làm anh đứng tim!”
Nhưng khi thấy Khinh Miêu đang ngồi trên ghế, tóc đang được lau khô, còn Mặc Dực thì đứng đó với áo sơ mi ướt lạnh, anh trợn mắt:
– “Chú?! Chú vẫn chưa thay đồ?!”
Thẩm Mặc Dực đáp tỉnh bơ:
– “Bận lo cho cháu của anh.”
Du Khải: “… …”
Khinh Miêu đỏ mặt.
Không khí trong khoang lập tức ấm lên, nhưng đồng thời cũng trở nên… kỳ quái.
Bởi vì dù không ai nói ra, cả hai anh em đều hiểu:
Khoảnh khắc cô rơi xuống nước không chỉ làm rung chuyển cả du thuyền.
Nó làm rung luôn cả một trái tim mà đáng lẽ không thể lay động —
trái tim của Thẩm Mặc Dực.