Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ

Chương 79: Thư điện tử

Trước Sau

break

Editor: L’espoir

*

Khi trở lại biệt thự đã là hai giờ sáng, cũng may hôm nay là thứ bảy, bữa nay và ngày mai đều không cần đến lớp.

 

Hạ Hạ vốn không muốn đánh thức Cana, lại không nghĩ tới Cana lại không ngủ.

 

Buổi chiều sau khi tan học Hạ Hạ không về đúng giờ, Cana đợi nửa tiếng, mới gửi cho Hạ Hạ một tin nhắn, biết được cô được Chu Dần Khôn đón đi, Cana không hỏi thêm nữa.

 

Anh Khôn không thích có người hỏi thăm hành tung của hắn.

 

Hai tay nhận được quà tặng do Hạ Hạ đưa tới, Cana có chút kinh ngạc, mở hộp ra, bên trong là ví da cá sấu được đóng gói tinh xảo, da mềm mại chắc chắn, hoa văn đơn giản, kích thước thích hợp.

 

Cô vui mừng nói cảm ơn, Hạ Hạ ngượng ngùng cười, lên lầu rửa mặt.

 

Cana nhìn bóng lưng cô biến mất ở góc cầu thang, rồi cúi đầu nhìn món quà trong tay.

 

Vậy là… không phải có việc gấp hay chuyện quan trọng gì, mà anh Khôn chỉ là dẫn Hạ Hạ đi dạo phố?

 

Điều này là không có khả năng.

 

Anh ấy rất bận rộn, không có thời gian, cũng không có sự kiên nhẫn đó.

 

Cô nhìn về phía người đàn ông đang nghe điện thoại trong phòng khách, vừa nhìn qua, hắn vừa châm một điếu thuốc, dùng bật lửa màu xanh đậm mà Hạ Hạ mua.

 

Bất quá rời đi cả buổi chiều, dường như sau khi trở về, mối quan hệ giữa chú cháu hai người đã trở nên thân cận hơn trước một chút.

 

Tuy rằng sau khi trở về giữa họ vẫn không nói gì.

 

Cana suy nghĩ một chút, cảm thấy cũng tốt, dù sao cũng là chú cháu.

 

Hạ Hạ đã mất đi bố mẹ, anh Khôn là người thân duy nhất của cô.

 

Nghĩ như vậy, cô đặt quà lên bàn, không đi vào phòng khách quấy rầy, mà như thường lệ hâm nóng một ly sữa ấm, lên lầu gõ cửa phòng Hạ Hạ.

 

Cửa phòng rất nhanh đã mở ra, thấy Cana mang sữa nóng tới, trong lòng Hạ Hạ ấm áp.

 

Mặc dù ăn cơm tối quá nhiều có chút không uống nổi, nhưng cô vẫn cao hứng nhận lấy, trước khi uống còn không quên nói một câu cảm ơn.

 

Cana thấy hai tay cô cầm ly ngửa đầu uống sạch sẽ, bộ dạng như vậy rất đáng yêu, cũng bị chọc cười.

 

Nhận lấy ly rỗng, cô thuận miệng hỏi một câu: “Hạ Hạ, buổi chiều chú út dẫn em đi đâu vậy?”

 

“Em và chú đến Mae Sai để tế bái ông nội, hôm nay là ngày mất thứ 49 của ông. Gọi là… Vĩ Thất, cũng là lời tạm biệt thực sự.”

 

“Ồ, ra là vậy.” Cana hiểu ra gật gật đầu không hỏi thêm nữa, lại an ủi nói: “Hạ Hạ, nghỉ ngơi sớm nhé.”

 

Đóng cửa lại đi ra, không hiểu sao tâm trạng thoải mái hơn vài phần, dù sao là chuyện quan trọng.

 

Cô cầm ly đi xuống phòng bếp, thấy ngoài phòng khách Chu Dần Khôn cúp điện thoại, Cana dừng một chút, trước tiên buông ly xuống đi tới: “Anh Khôn.”

 

Chu Dần Khôn nhìn qua.

 

“Em vừa hâm nóng sữa cho Hạ Hạ. Anh có cần gì không?”

 

Ngay sau đó, cô thấy người đàn ông đứng dậy, lập tức đi tới.

 

Lúc này tim lại đập dữ dội.

 

Nhưng Chu Dần Khôn đi tới nhìn chiếc ly rỗng còn có vết sữa trên bàn, nhéo nhéo mặt Cana, giọng nói khó có được ôn nhu: “Cần em… Coi chừng Chu Hạ Hạ trên lầu, đừng coi nó là con nít. Nhớ chưa?”

 

“Ừm, dạ.” Cô nên nhu mì.

 

“Thật ngoan.”

 

Nói xong người đàn ông nghịch điện thoại di động đi lên lầu.

 

Cana giật mình, hơi rũ mắt.

 

Cũng đúng, hôm nay là ngày tiễn biệt ông cụ, anh Khôn hẳn là không có tâm trạng đó đâu.

 

Đứng tại chỗ một lúc, cô cầm ly lên, an tĩnh đi vào bếp.

 

*

 

Chiều thứ Hai.

 

Tiết cuối cùng là tiết tin học, sau khi làm xong nhiệm vụ trên lớp do giáo viên giao, Hạ Hạ bắt đầu đọc lịch học và kế hoạch dạy kèm được gia sư mà giáo viên tư vấn học tập đã đề cử trước đó gửi đến.

 

Thời gian phụ đạo chủ yếu được sắp xếp vào hai ngày cuối tuần, vì vậy các cuộc thảo luận nhóm học tập theo lịch trình ban đầu sẽ khó khăn hơn.

 

Cô chống cằm, suy nghĩ xem thời gian nên điều chỉnh thế nào cho cân bằng.

 

Nghĩ đi nghĩ lại, vẫn cảm thấy kế hoạch của tổ học tập không thể thay đổi, sáu bạn học trong tổ cũng có lớp dạy kèm, thật vất vả mới phối hợp thời gian, không nên vì một mình cô mà thay đổi.

 

Nghĩ như vậy, Hạ Hạ đăng nhập vào hòm thư của trường, chuẩn bị trả lời thời gian mà mình muốn điều chỉnh cho giáo viên.

 

Lại không ngờ vừa mới đăng nhập vào hòm thư, một tin nhắn chưa đọc chợt đập vào mắt.

 

Mà trên chủ đề hộp thư chỉ một câu ngắn ngủi, làm cho Hạ Hạ lúc này giật mình tại chỗ—— phía trên dùng tiếng Thái viết: Hạ, tớ là Son.

 

Kinh ngạc và mừng rỡ đột nhiên dâng lên trong lòng ngay lập tức.

 

Cô kích động đến mức ngón tay run rẩy, lập tức nhấp vào thư điện tử chưa đọc đó, nghiêm túc đọc từng câu bên trên.

 

Son nói, cậu bị ông nội trực tiếp đưa đến Mỹ, điện thoại di động, máy tính cậu chưa kịp mang theo, tất cả đều nằm trong tay ông nội Thác Sa.

 

Cậu biết Hạ Hạ nhất định đã liên lạc với anh, nhưng vệ sĩ bên cạnh cậu một tấc cũng không rời, cậu thật sự không thể tìm được cơ hội liên lạc với Hạ Hạ.

 

Cho đến một thời gian trước, không biết vì sao, ông nội bỗng nhiên lại sai người chuyển cậu đến Canada.

 

Son phát hiện Canada có một trường quân sự quản lý rất nghiêm ngặt, lập tức kiên quyết muốn chuyển đến trường đó, nếu không sẽ không ăn không uống cũng không đi học, Thác Sa không có biện pháp, cuối cùng đồng ý.

 

Trường học mới không cho phép những người không phải là nhân viên trong trường tiến vào, cứ như vậy, bên cạnh Son đã không còn giám sát nữa nên mới có cơ hội liên lạc với Hạ Hạ.

 

Trên mail còn nói, trong lúc nói chuyện với ông nội, cậu đã biết chuyện đã xảy ra trong nhà Hạ Hạ.

 

Ông nội cảnh báo cậu thành thật ở nước ngoài, không được liên lạc với bất kỳ ai trong nước.

 

Nhưng cậu biết, Hạ Hạ nhất định là vô cùng vô cùng khổ sở và bất lực.

 

Nhìn đến đây, nước mắt nóng bỏng đã theo gò má nhỏ xuống bàn.

 

Hạ Hạ ngồi ở góc nhất, không ai chú ý.

 

Cuối thư, là lời đề nghị của Son——

 

‘Hạ, tuy rằng Chu Dần Khôn là chú út của cậu, nhưng chú ta không phải là người tốt. Hãy thay đổi môi trường đi! Bắt đầu lại từ đầu, tớ sẽ đi cùng cậu, chúng ta hãy cùng nhau nỗ lực. Chúng ta từng hẹn nhau là sẽ cùng nhau đăng ký vào Chulalongkorn, nhưng Hạ Hạ à, chỉ cần là ở Thái Lan, cậu sẽ không cách nào thoát khỏi sự khống chế của Chu Dần Khôn hết. Tớ muốn nói với cậu rằng có rất nhiều trường trung học và đại học rất tốt ở nước ngoài, tớ thực sự hy vọng cậu có thể nghiêm túc xem xét. Ngay cả khi cậu không đưa ra quyết định ngay lập tức, ít nhất, cậu hãy xem xét nó trước. Sắp tới có rất nhiều trường đại học nổi tiếng có tổ chức buổi tọa đàm, chúng ta có thể đến địa điểm tọa đàm, trao đổi trực tiếp với giáo viên và sinh viên ở đó, sau đó quyết định có nên lựa chọn hay không.”

 

Hạ Hạ nhấp vào tệp đính kèm, bên trong là danh sách trường học đã được sắp xếp xong, cũng như ngày và địa điểm tổ chức tọa đàm.

 

Nhìn thấy câu tớ đi cùng cậu, lại thấy những tư liệu đã chuẩn bị nghiêm túc, trong lòng Hạ Hạ vừa ấm áp mà vừa trì trệ.

 

Cô đọc đi đọc lại mail nhiều lần, cuối cùng ngón tay có chút cứng ngắc vuốt ve bàn phím, gõ xuống câu trả lời.

 

Cô không thể rời đi trong lúc này, ở Thái Lan, vẫn còn một số việc phải làm.

 

Nhưng mà, cô sẽ đi Canada một chuyến trước, cô muốn tận mắt nhìn thấy Son, muốn xem cậu có sống tốt hay không, cũng muốn cùng Son đi nghe những buổi tọa đàm mà cậu nói.

 

Ngay khi thư điện tử được gửi đi, chuông tan học cũng reo.

 

Phòng học vốn yên tĩnh lập tức ồn ào hẳn lên, các bạn trong lớp nhao nhao xông ra ngoài, Hạ Hạ cũng thu dọn sách vở của mình, đứng lên đang chuẩn bị tắt máy tính trong phòng, nhận được một thư điện tử mới.

 

Là câu trả lời của Son.

 

Mặc dù không tận mắt nhìn thấy, cô cũng đoán được, từ sau gửi tin nhắn đầu tiên, Son nhất định đã trông coi mọi lúc mọi nơi, cho nên mới trả lời ngay khi nhận được thư điện tử của cô.

 

Trong thư điện tử, Son không hỏi gì nhiều, chỉ nói cậu sẽ giúp cô chuẩn bị visa và vé máy bay, cuối thư có kèm theo một chuỗi số điện thoại.

 

Son nói rằng hiện giờ cậu không có điện thoại di động, đây là điện thoại của một chàng trai người Canada ở cùng ký túc xá với cậu.

 

Liên lạc qua điện thoại đương nhiên so với thư thuận tiện hơn nhiều, Hạ Hạ cẩn thận nhập dãy số vào di động rồi lưu lại, vốn theo thói quen định nhập tên Son, suy nghĩ một chút, đổi thành: Giáo viên vật lý - Ann.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc