Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ

Chương 78: So đo

Trước Sau

break

Editor: L’espoir

*

Nhiệt độ buổi tối giảm xuống, gió thổi vào người có chút lạnh.

 

Việc nên làm đã làm xong, Chu Dần Khôn không có kiên nhẫn tiếp tục lãng phí ở đây.

 

Hắn nhìn thời gian, nhưng còn chưa tới lúc có thể trở về.

 

Thời gian bay của trực thăng là 3,5 giờ, họ bay từ Bangkok trong hơn hai giờ, chuyến đi trở về cần phải chờ cho đến khi máy bay trực thăng sẵn sàng.

 

Nhưng vào lúc này, hắn nghe thấy một loạt tiếng ọc ọc.

 

Động tĩnh rất nhỏ, chỉ là hắn có thể nghe rõ ràng.

 

Cúi đầu nhìn, Chu Hạ Hạ đang nhìn hắn.

 

“Đói bụng?”

 

Bình thường vào thời điểm này, cô đang ăn tối ở nhà.

 

Chu Dần Khôn thấy Hạ Hạ gật đầu như trong dự liệu, trong lòng cảm thấy phiền toái.

 

Bất quá mắt thấy hiện tại cô ngoan ngoãn chịu nói chuyện, dường như đã dỡ bỏ phòng bị, giờ phút này dù thế nào cũng phải giả vờ.

 

Cũng may Mae Sai không lớn, tùy tiện đi hai bước là đến phố chợ đêm náo nhiệt nhất.

 

Một mình Hạ Hạ ăn một phần thịt nướng than, một phần bánh kếp chuối, cộng thêm một bát mì cà ri nước cốt dừa, cuối cùng trước khi đi ông chủ còn tặng một chiếc bánh kem sầu riêng, cô vẫn muốn ăn.

 

Chu Dần Khôn lại nhìn thời gian, máy bay trực thăng gần như đã sẵn sàng.

 

Nhưng bên cạnh lại truyền đến giọng nói: “Cháu có thể đến cửa hàng đó xem không?”

 

“…” Chu Dần Khôn nhìn sang, Hạ Hạ chỉ vào một cửa hàng da ở cổng chợ đầu mối, mặt tiền rất lớn, bên trong trưng bày đủ loại túi da, nhìn từ xa là biết đồ bên trong giá cả không hề rẻ.

 

Này là ăn tối xong rồi, cô lại muốn đi mua sắm.

 

Tuy nhiên, đã ăn tối xong, thời gian này cũng chưa muộn.

 

Chu Dần Khôn hất cằm lên, ý là tùy ý đi dạo.

 

Hạ Hạ nhìn trúng một chiếc ví tinh xảo của nữ trong cửa hàng đó, nằm ngay trong chiếc tủ kính đối diện với cửa ra vào.

 

Ông chủ cửa hàng da là một người đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi, bộ dáng chừng 100 kg, đang nằm trên một cái ghế lười xem thi đấu quyền anh.

 

Nhìn thấy người đi vào là một cô bé, còn mặc đồng phục học sinh, vừa nhìn đã không mua nổi đồ đạc trong cửa hàng của ông, ông chủ nghiêng ở đó lười nhúc nhích, dùng tiếng Thái thuận miệng chào hỏi một câu: “Cứ thoải mái xem đi.”

 

“Được.” Hạ Hạ lễ phép đáp, cô đi tới trước cái ví nữ mà mình coi trọng, hỏi: “Chú ơi, cái này bao nhiêu tiền ạ?”

 

Ông chủ liếc nhìn sang bên này: “Cái đó 10.000 baht Thái.”

 

Vừa dứt lời, chỉ thấy một người đàn ông đi vào.

 

Ông chủ ngắm trúng chiếc khuy măng sét bạch kim trên người hắn, lê lết đứng dậy khỏi ghế dựa, mặc dù thứ đó bị cổ tay áo tùy ý cuốn lên che khuất một nửa, nhưng đôi mắt của người làm ăn là độc ác nhất, ông lập tức hiện lên vẻ mặt tươi cười nghênh đón: “Quý ngài đây muốn gì ạ?”

 

Chu Dần Khôn không thèm liếc nhìn ông ta lấy một cái, chỉ nhìn chằm chằm cô gái đang cầm hai cái ví tiền có màu sắc tương phản, cô khẽ nhíu mày, giống như đang gặp khó khăn.

 

“Muốn?” Hắn trực tiếp hỏi.

 

Ông chủ vừa nhìn, thì ra hắn và cô bé này đi cùng hau, đúng là có mắt mà không thấy Thái Sơn.

 

Ông chủ lập tức đi tới bên cạnh Hạ Hạ, nhiệt tình nói: “Cô bé, đây là ví da cá sấu, da cá sấu đấy cô bé biết không? Thuộc loại da quý hiếm! Kiểu dáng nhỏ gọn rất phù hợp với một cô gái xinh đẹp như cháu đấy.”

 

Tầm mắt của Chu Dần Khôn lúc này mới rơi xuống trên người ông chủ, đầu lớn tai to cùng với vẻ mặt tham lam của ông ta, còn tiến đến bên cạnh Chu Hạ Hạ.

 

Ông chủ nọ mặc dù đang lôi kéo làm quen với Hạ Hạ, kì thực khóe mắt đang ngắm nhìn sang bên này, vừa thấy Chu Dần Khôn nhíu mày, ông lập tức câm miệng, dựa vào trực giác dịch sang bên cạnh, kéo dài khoảng cách với Hạ Hạ.

 

Đều là đàn ông, cái này còn không hiểu cái gì nữa.

 

Buổi tối, một người đàn ông dắt theo một nữ sinh trung học xinh đẹp đi ra ngoài mua sắm, điều đó có ý nghĩa gì còn cần phải nói nhiều?

 

Mặc kệ là hôm nay đã mua món gì trong cửa hàng, ông đều kiếm được tiền.

 

Ông chủ cười ha hả, lau khuôn mặt mập mạp.

 

Hạ Hạ nào biết được tâm địa của người bên cạnh, trên tay cô đang cầm là hai chiếc ví có màu khác nhau, nhìn trái nhìn phải, vẫn có chút không nắm chắc, quay đầu nhìn về phía Chu Dần Khôn: “Mua cái nào thì đẹp hơn ạ?”

 

Cái này có cái gì để hỏi, Chu Dần Khôn nhìn ông chủ: “Lấy hết.”

 

“Được rồi!”

 

Quả nhiên không ngoài dự đoán, ông chủ cao hứng tiến lên, đang muốn tiếp nhận đồ trong tay Hạ Hạ, cô gái vội vàng mở miệng: “Không cần không cần!”

 

Cô nhìn về phía Chu Dần Khôn đang muốn trả tiền, giải thích: “Không phải cháu muốn, là… Cháu muốn tặng nó cho chị Cana. Cháu sẽ tự trả tiền, nếu không thì nó chẳng phải là món quà từ cháu đâu.”

 

Cana chăm sóc cô lâu như vậy, ngoại trừ nói cảm ơn, ngay cả một món quà đàng hoàng Hạ Hạ cũng chưa từng tặng.

 

Tuy rằng biết Cana chẳng thiếu bất cứ thứ gì, nhưng suy cho cùng quà tặng vẫn là một phần tấm lòng.

 

“Vậy… lấy cái này thôi.” Hạ Hạ trả một trong hai chiếc trở lại, dùng tiếng Thái nói với ông chủ.

 

“Cái này có giá 10.000 đó cô bé.”

 

“Được.”

 

Sau đó, Chu Dần Khôn nhìn thấy cô cẩn thận tìm ví tiền từ trong cặp xách, lại rút mười tờ tiền mặt từ bên trong đưa cho ông chủ.

 

Không biết tại sao, cục diện trước mắt này có vẻ không thể diễn tả được—— không vừa mắt.

 

Ông chủ cửa hàng da không nghe hiểu tiếng Trung khi hai người nói chuyện, thấy do Hạ Hạ trả tiền, nhịn không được liếc nhìn Chu Dần Khôn.

 

Chỉ là mua một món đồ thôi, sao còn để cho cô bé nhà người ta tự mình tiêu tiền?

 

Mua đồ xong, Hạ Hạ không đi dạo nhiều nữa, khi hai người trở lại mảnh đất trống, trực thăng đã vào vị trí.

 

Lần này là cô tự mình đi lên trước, khi Chu Dần Khôn đi lên, thấy Hạ Hạ đã đã thắt dây an toàn, tai nghe liên lạc cũng đeo xong.

 

Thuần thục y như máy bay của mình vậy.

 

Máy bay trực thăng thuận lợi cất cánh, tình hình khoang sau cũng không khác gì khi đến.

 

Giữa hai người cách nhau một khoảng, Chu Dần Khôn khoanh tay nhắm mắt không để ý tới người khác.

 

Bất quá không bao lâu sau, hắn bỗng nhiên nghĩ đến điều gì đó, người đàn ông mở mắt ra.

 

Người bên cạnh yên lặng, đang chuyên tâm sửa lại mấy sợi dây gói quà tặng có hơi xiêu vẹo.

 

Ngay sau đó trong tai nghe của cô vang lên tiếng ồn ào, hai ba giây tiếng ồn qua đi truyền đến một tiếng “Chu Hạ Hạ” Lạnh lùng.

 

Chợt bị gọi tên, Hạ Hạ nghiêng đầu, người đàn ông vẫn trong tư thế ôm ngực, đôi mắt đen nhìn cô chằm chằm: “Nhóc mua bật lửa giá bao nhiêu?”

 

“Hả?” Hạ Hạ không nghĩ tới sao hắn lại đột nhiên hỏi chuyện này, nói thật: “3.000.”

 

Sắc mặt Chu Dần Khôn không đẹp lắm: “Baht Thái?”

 

“… Đúng vậy.” Cô gái không hiểu vì sao hắn lại hỏi như vậy, không phải baht Thái, chẳng lẽ còn có thể là đô la Mỹ sao?

 

Tốt lắm.

 

Hai vợ chồng Chu Diệu Huy dạy ra thế này.

 

Mua đồ trang trí ông thọ cho ông cụ 50.000 cũng thôi, mua cho Cana mới quen biết mấy ngày, ví da cá sấu cũng không mắt chớp lấy một cái.

 

Đến chỗ hắn, bật lửa 3.000 baht còn kèm thêm hai điều kiện.

 

Mỗi ngày đi học, học thành một thứ không biết phân biệt thế này.

 

Không nghĩ tới, bật lửa 3.000 baht, lúc Hạ Hạ mua còn cảm thấy có chút không đáng giá.

 

Bật lửa không chỉ là vật tư tiêu hao, mà còn là thứ dễ dàng ném đi, có thể châm thuốc xong thuận tay đặt ở đâu còn không biết.

 

Lúc ấy khi lựa chọn nhân viên cửa hàng đã đề cử loại bật lửa mấy chục ngàn, Hạ Hạ liên tục lắc đầu, không rõ một cái bật lửa bán đắt như vậy để làm gì.

 

Cuối cùng cô chọn một loại đẹp nhưng không đắt tiền, tiết kiệm chi phí nhất.

 

Mà giờ phút này, suy nghĩ của hai người lại không giống nhau.

 

Khi sửa lại bao gói quà, trong lòng Hạ Hạ đang cân nhắc một chuyện.

 

Mắt thấy Chu Dần Khôn đã chủ động mở miệng nói chuyện với cô, Hạ Hạ cũng dứt khoát thừa dịp hai người đều đang ở trên trời, Chu Dần Khôn không thể trực tiếp rời đi mà không cho cô cơ hội để nói, vì thế cô thăm dò mở miệng, gọi một tiếng: “Chú út”.

 

Chu Dần Khôn cười lạnh, bây giờ mới tìm lý do giải thích đã muộn rồi.

 

Lại không nghĩ tới trong tai nghe, Chu Hạ Hạ nói một chuyện khác: “Cháu muốn… Thương lượng với chú một chuyện. Hiện giờ mới học ở trường học bị tụt hậu rất nhiều, cháu học có hơi khó khăn. Cháu có thể mời giáo viên dạy kèm không?”

 

“Giáo viên tư vấn học tập của trường đã giới thiệu cho cháu một giáo viên hướng dẫn rất nổi tiếng, bình thường có thể đến nhà giáo viên để tham dự lớp học, cũng có thể cho phép giáo viên đến nhà học sinh. Nhưng… Cháu nghĩ rằng giáo viên đến biệt thự có thể không tiện lắm?”

 

Chu Dần Khôn lạnh lùng nhìn cô.

 

Nói đi nói lại, lại vòng trở về đề tài trước đó.

 

Lần trước cầm bật lửa giá rẻ đến đưa cho hắn, đưa ra đề nghị muốn dọn ra ngoài bị từ chối, bây giờ lại tới thêm giáo viên phụ đạo.

 

Vấn đề là, cô nói chuyện rất thành khẩn như vậy, đến tột cùng là thật sự muốn học tập thật tốt, hay là muốn lui mà cầu điều tiếp theo, lén lút làm gì khác dưới cái vỏ bọc đi học thêm?

 

Thấy hắn hồi lâu không nói lời nào, trong lòng Hạ Hạ có chút thấp thỏm.

 

Sau đó, cô thấy người đàn ông mở miệng, tai nghe liên lạc truyền đến giọng nói trêu chọc: “Sao lại không, có thể để giáo viên đến nhà.”

 

Dứt lời, chỉ thấy con ngươi Hạ Hạ mở to, nhìn ra được sự kinh ngạc bên trong.

 

Chu Dần Khôn dứt khoát kề sát vào, hơi thở nam tính vờn quanh, giọng nói cũng càng thêm rõ ràng truyền đến tai nghe Hạ Hạ——

 

“Chu Hạ Hạ, nhóc muốn làm gì thì làm thế đấy, nếu thành tích không tiến bộ thử xem.”

 

Câu uy hiếp cuối cùng này, hợp lý lại đáng sợ.

 

Hạ Hạ nhất thời nghẹn lời, không thể nói thêm gì nữa.

 

Chỉ biết là, mọi chuyện… Hoàn toàn không dựa theo suy nghĩ trong lòng cô.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc