Editor: L’espoir
*
Cách nhau hơn một tháng, khi còn ở trên bầu trời, vừa liếc mắt Hạ Hạ đã nhận ra nơi này.
Máy bay trực thăng sau khi hạ cánh cũng không ở lại, mà trực tiếp rời đi.
Chu Dần Khôn xách cặp xách của Chu Hạ Hạ theo: “Đi rồi.”
Trực thăng hạ cánh tại một bãi đất trống gần sông, hai người một trước một sau đi xuyên qua một con hẻm nhỏ.
Khi đi đến cuối con hẻm, một ngôi chùa màu trắng xuất hiện trước mắt.
Ngôi chùa không chiếm diện tích rất lớn như một ngôi chùa bình thường, bản thể kiến trúc cũng không cao chót vót.
Nhưng bức tượng Phật thủ đứng sừng sững ở cửa vừa liếc mắt đã có thể nhìn ra kỹ thuật tinh xảo.
Trước chùa có một nhà sư đang quét tước nhìn thấy người tới cũng không kinh ngạc, hắn chắp hai tay gật đầu về phía này.
Hạ Hạ ngạc nhiên nhìn, Chu Dần Khôn thế mà cũng chắp hai tay lại, hướng đối phương đáp lễ.
Sau đó đi đến chùa.
Cô muộn màng phát hiện, hôm nay Chu Dần Khôn không mặc những chiếc áo sơ mi bông hoa lòe loẹt nữa, mà mặc một màu đen toàn thân, thứ có màu sắc duy nhất, chính là chuỗi Phật châu màu nâu trên cổ tay.
Không hiểu sao nghĩ đến cái gì đó, cô đuổi theo, thứ đầu tiên cô nhìn thấy là bùa Phật trong chùa Thái, sau đó, cô nhìn thấy bài vị và hộp tro cốt của Sayphone.
Bên cạnh hộp tro cốt, còn có một thứ.
Đôi mắt cô gái bỗng nhiên đỏ hoe.
Đó là đồ trang trí ông thọ mà cô tặng cho ông nội, khi ông nội nhận nó đã yêu thích không buông tay, nói mình rất thích rất nhiều lần.
Mà lúc này, người đàn ông mặc đồ đen toàn thân đang quỳ trên mặt đất, quỳ ở trước mặt linh vị, thành kính dập đầu.
Hạ Hạ đứng ở cửa không đi vào, cảnh tượng trước mắt làm cho cô có chút không nói nên lời.
Chu Dần Khôn đang làm một việc hoàn toàn không giống như hắn sẽ làm.
Tang lễ của ông nội rõ ràng là do bố lo liệu, ngày tang lễ, bố lo xong tất cả mọi chuyện mới xuống núi, khi đó Chu Dần Khôn đã sớm đi rồi.
Nhưng hiện tại, linh vị và tro cốt của ông nội thế nhưng lại đang ở đây.
Lúc này một vị nhà sư lớn tuổi hơn người vừa rồi trong viện, đi tới bên cạnh cô.
Hạ Hạ thấy thế hai tay chắp lại, lễ phép gọi lên một tiếng: “Sư thầy.”
Ông lão là một nhà sư áo vàng đã xuất gia trong chùa, Hạ Hạ kỳ thật cũng không hiểu các nhà sư khác nhau nên xưng hô như thế nào, nhưng gọi là sư thầy, hàm ý tôn kính trưởng lão, tóm lại là hợp lý.
Đối phương cười cười, cũng chắp hai tay chào lại.
Ông ấy nhìn theo tầm mắt Hạ Hạ, Chu Dần Khôn đang thắp hương, bóng lưng vô cùng chân thành tha thiết.
“Thí chủ chắc là người thân của người đã khuất đi.” Lão tăng hỏi.
“Đúng vậy.” Hạ Hạ nhìn bức ảnh trên hộp tro cốt: “Người đã khuất là ông nội cháu.”
“Thì ra người đã khuất còn có người thân khác.”
Nghe vậy, Hạ Hạ nghiêng đầu, trong mắt khó hiểu.
“Ngôi chùa trắng này, cố tình xây dựng vì người đã khuất đó mà. Cứ mỗi bảy ngày sau khi cái chết của người quá cố, vị thanh niên trẻ tuổi đó đều sẽ đến.”
Nghe những lời này, Hạ Hạ nhìn về phía bóng người màu đen bên trong, hắn dâng hương xong, đang thêm rượu cho người đã khuất.
“Phật giáo sáu đạo luân hồi, bảy ngày đầu tiên là ‘cửa quan ly biệt’, linh hồn của người đã khuất sẽ không tiêu tán hoàn toàn, họ còn có thể nghe được tiếng người thân nói chuyện. Cho nên trong bảy ngày này, người đến tế bái thăm viếng là nhiều nhất. Bảy ngày thứ hai là ‘ác quỷ quan’, người đã khuất sẽ mang theo lời chúc của người thân rời khỏi dương gian.”
“Sau đó, rất ít người sẽ tiếp tục đến. Thứ ba, thứ tư, năm, sáu bảy ngày lần lượt là ‘đêm hồi hồn’, ‘đói cẩu quan’, ‘quỷ môn quan’ và ‘vọng hương quan’, cứ mỗi ngày thứ bảy, hắn đều sẽ tới nơi này canh giữ suốt cả đêm.”
“Hôm nay là bảy ngày thứ bảy kể từ người đã khuất qua đời, đến ‘luân hồi quan’ cuối cùng. Qua ngày hôm nay, người đã khuất sẽ là người đầu thai thực sự. Vốn tưởng rằng hôm nay chỉ có một mình hắn đến, không ngờ rằng sẽ có thêm một người thân.”
Hạ Hạ nghe nhà sư nói, chỉ cảm thấy khó có thể tin được.
“Chu Hạ Hạ.”
Lúc này truyền đến giọng nói của Chu Dần Khôn, Hạ Hạ nhìn qua, hắn nghiêng người đứng ở nơi đó, sắc mặt nghiêm nghị.
“Lại đây dâng hương.”
“Dạ.” Cô theo bản năng trả lời.
Lại nhìn vị nhà sư vừa rồi đứng ở bên cạnh, ông ấy đã xoay người rời đi, nhường lại nơi này cho hai vị hậu nhân của người đã khuất.
Nhang thắp được đưa đến tay cô, Hạ Hạ học theo bộ dáng vừa rồi của hắn quỳ xuống, nhìn linh vị và hộp tro cốt của Sayphone, hai tay dâng hương, bái ba lần.
Hương đặt vào trong lò, Hạ Hạ nhìn thấy ly rượu cúng linh tiền được đổ đầy rượu, hoa quả bên cạnh tươi ngon đầy đủ, trước lư hương cũng sạch sẽ, xung quanh còn đặt hoa, phía trên còn có vết nước còn sót lại.
Tất cả mọi thứ, có thể nhìn thấy tỉ mỉ đến từng chi tiết.
Hạ Hạ ngẩng đầu nhìn hắn, há miệng, muốn nói lại thôi.
Cảm nhận được ánh mắt nọ, Chu Dần Khôn cúi đầu, đối diện với ánh mắt của cô: “Thế nào, cho rằng chỉ có bố nhóc là con trai hiếu thuận?”
Nói xong cũng không đợi cô trả lời, bóng dáng cao lớn đi ra ngoài.
Hạ Hạ lập tức đi theo, chẳng qua khi cô đi tới cửa thì dừng lại, quay đầu lại nhìn thoáng qua linh vị của Sayphone.
Dựa theo luân hồi mà nhà sư vừa nói, qua hôm nay ông sẽ đầu thai chuyển thế, trở thành sinh mệnh mới, bắt đầu một cuộc sống mới.
Nghĩ tới đây, trong lòng cô âm u và khổ sở tiêu tan vài phần, cô đứng ở nơi đó, thành kính và trịnh trọng cúi đầu.
Xuyên qua con hẻm nhỏ đi ra ngoài, Chu Dần Khôn đứng tại chỗ trực thăng vừa hạ cánh.
Xung quanh cỏ dại mọc um tùm, trước mặt là dòng sông xuyên qua toàn bộ thị trấn Mae Sai, đối diện sông chính là Miến Điện.
Hạ Hạ thấy hắn châm một điếu thuốc, lại nhớ tới câu nói vừa rồi của hắn.
Suy nghĩ một chút, cô tiến lên: “Chú út.”
Nghe thấy tiếng chú út kia, khóe môi người đàn ông đang đưa lưng về phía cô gái chậm rãi nhếch lên, chỉ là hắn vẫn chưa xoay người lại.
“Linh vị và tro cốt của ông nội, vì sao lại ở chỗ này? Cháu nhớ rõ bố đã sắp xếp ở——”
“Nó được đặt trong chùa Phật ở Chiang Mai.” Chu Dần Khôn cười nhạo một tiếng: “Đặt ở đó, ông nội nhóc chỉ có thể xuống địa ngục.”
“Cái gì?”
Chu Dần Khôn nghiêng đầu: “Rất lâu về trước ông cụ đã dặn dò hậu sự của ông ấy. Rất lâu trước khi có nhóc nữa kìa, lâu đến mức khi bọn ta còn sống ở đối diện.”
Hạ Hạ cũng nhìn về phía Miến Điện đối diện sông.
“Ông ấy nói đời này tội nghiệt của ông ấy quá nhiều, kiếp sau muốn đầu thai làm người bình thường. Những người được đặt trong chùa ở Chiang Mai là những người bình thường thực sự. ông cụ tuổi già tin vào Phật vô điều kiện, ông ấy nói sau khi chết muốn đầu thai, cần phải xây dựng một ngôi chùa đặc biệt, nghi lễ siêu độ, dâng đèn niệm Phật, treo cờ kinh, bố thí, mới có thể thay đổi cõi luân hồi ban đầu của ông.”
“Đây mới là chuyện ông cụ chân chính muốn sau khi chết.”
Nói đến đây, Chu Dần Khôn cũng nhìn về phía đối diện.
“Mặc dù ông ấy là một người bố thiên vị, nhưng chết là hết, không có gì để so đo. Chỉ chúc ông ấy kiếp sau làm người bình thường như nguyện, cũng làm một ông già biết xử lý sự việc công bằng.”
Sắc trời càng tối, màn đêm làm cho dao động trong mắt cô gái trở nên ít rõ ràng hơn.
Trực giác nói cho cô biết, Chu Dần Khôn có liên quan đến cái chết của ông nội, nhưng những gì nhìn và nghe thấy hôm nay, lại làm cho sự nghi ngờ kia có chút dao động.
Hắn làm thế để làm gì? Tội lỗi? Hay là… Hối tiếc?
Những gì cô nhìn thấy là bố cô đã bận rộn xử lý sau cái chết của ông nội.
Cô không phát hiện, Chu Dần Khôn đã đi Chùa Phật ở Chiang Mai xin linh vị và tro cốt về, vì ông nội mà xây dựng chùa miếu, mỗi một đạo luân hồi quan đều canh giữ ở chỗ này.
Hạ Hạ nhớ tới một câu từng thấy trong sách.
Đôi khi những gì mọi người nhìn thấy, có lẽ không phải là toàn bộ sự thật, định kiến đầu tiên, sẽ che khuất các chi tiết lẽ ra phải được khám phá.
Suy nghĩ cứ như vậy bị xáo trộn.
Nhưng ngay sau đó, một vấn đề xuất hiện trong tâm trí.
Cô theo bản năng ngước mắt lên muốn hỏi, lại phát hiện Chu Dần Khôn đang nhìn chằm chằm cô.
Ánh mắt kia dường như đang đánh giá, lại giống như đang quan sát, lại tựa như… Đang chờ cô nói điều gì đó.
Hạ Hạ hỏi: “Tại sao lại đưa cháu tới đây?”
Vì sao lúc trước chưa bao giờ nhắc tới, hôm nay bỗng nhiên lại dẫn cô tới đây, nói với cô những lời này?
Người đàn ông hơi nhướng mày, Chu Hạ Hạ này, đầu óc cũng không ngu xuẩn đến vậy.
“Trong khoảng thời gian này nhóc cứ rụt vào trong phòng, không phải là đang thương tâm chuyện của ông nội và bố nhóc?” Chu Dần Khôn thu hồi tầm mắt, tự nhiên nói: “ông cụ chỉ có một đứa cháu gái như nhóc, hôm nay gọi nhóc đến cùng, biết ông ấy đã đầu thai chuyển thế, về sau đừng nhớ thương khổ sở nữa. Về phần bố nhóc——”.
Nhắc tới Chu Diệu Huy, vẻ mặt Chu Hạ Hạ khẽ biến đổi, cô nhìn chằm chằm Chu Dần Khôn, chờ hắn nói tiếp.
“Chuyện của bố nhóc đang được điều tra. Sở cảnh sát vẫn chưa có tin tức gì, có tin tức sẽ nói cho nhóc biết.”
Nói xong Chu Dần Khôn nhìn cô một cái, kết quả liền nhìn thấy hai chữ ‘không tin’ sáng ngời trên mặt Chu Hạ Hạ, điệu bộ không dễ lừa gạt lắm.
“Sao, nhóc chỉ biết ta đã đánh bố nhóc, lại không biết ta cũng đã cứu mạng anh ta?” Chu Dần Khôn khinh thường nở nụ cười: “Ta còn tưởng rằng anh ta lớn bao nhiêu, thì ra chỉ là nói một nửa giấu một nửa.”
Chuyện này đích xác Hạ Hạ không biết, nhưng cô không hiểu sao lại nghĩ đến những gì Chu Diệu Huy từng nói.
Bố đã từng nói rằng chú út có tính khí tồi tệ, đừng chọc giận chú ấy.
Nhưng cũng phải biết rằng, chú út là người nhà của mình.
Bố đã nói như vậy, lại nhiều lần tha thứ cho Chu Dần Khôn, có phải là bởi vì chuyện chú ấy từng cứu bố?
Thấy cô dường như dao động, Chu Dần Khôn híp mắt lại, bỗng nhiên kề sát vào: “Vết sẹo trên người ta, còn nhớ không?”
Đột ngột tới gần làm cơ thể Hạ Hạ cứng đờ, nghe thấy lời này cả lỗ tai cũng có chút nóng lên.
Trong phòng khách sạn ở Pattaya, hắn đã để trần nửa người, tùy tiện ngồi đó, cô muốn không nhìn cũng khó khăn.
“Nhớ, nhớ rõ.” Cô không được tự nhiên lùi lại một bước nhỏ, thành thật nói ra những gì cô nhớ: “Bụng, cánh tay, ngực, vai đều có vết sẹo.”
Chu Dần Khôn nghiêng đầu: “Chu Hạ Hạ, ai dạy nhóc nhìn chằm chằm vào cơ thể đàn ông cẩn thận như vậy?”
Chu Hạ Hạ câm lặng, nhất thời không biết nên nói cái gì.
Người đàn ông đứng thẳng, từ trên cao nhìn xuống, nói: “Vết sẹo trên vai là do súng để lại. Khi đó ông nội và bố nhóc bị kẻ bản bội do chính tay họ nuôi ra, chặn đường trên núi Kachin ở phía bắc Miến Điện. Cuối cùng lúc rút lui, đạn lạc bắn vào người ta, ngược lại thì bố nhóc không rách một miếng da nào.”
“Anh ta không nói là chuyện thường, dù sao bọn ta cũng không ưa nhau. Nhưng mà Chu Hạ Hạ à, ta và bố nhóc đụng chạm, là bởi vì ông cụ thiên vị. Sau đó thì ông cụ chết, bố nhóc đáp ứng chia ra một nửa công việc làm ăn, chuyện trước kia có thể lật lại bóc ở chỗ ta.”
Hạ Hạ nhìn hắn: “Cho nên, sau khi bố qua đời, chú út mới thu nhận cháu, cũng là bởi vì chú không còn so đo đụng chạm trước kia với bố nữa?”
“Có thể nói như vậy.”
Cô gái im lặng trong hai giây, nhìn vào mắt hắn, hỏi: “Còn lý do nào khác không?”
Chu Dần Khôn nhìn chằm chằm đôi mắt trong suốt đó: “Thế nào, nhóc cảm thấy còn có nguyên nhân gì nữa? Nói nghe thử xem.”
“Không.” Cô gái cúi đầu, tránh nhìn hắn: “Bây giờ cháu chẳng có gì, học phí còn đắt như vậy, có thể không so đo nào chịu thu nhận cháu, cũng chỉ có chú út.”
Lời này nghe thuận tai.
Tâm trạng của người đàn ông không tệ, giơ tay nhéo nhéo vành tai mềm mại của cô: “Thế nên là Chu Hạ Hạ à, ngoan ngoãn ở bên cạnh ta đi.”