Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ

Chương 76: Đẹp

Trước Sau

break

Editor: L’espoir

*

Trong phòng khách dưới lầu, bầu không khí có chút khẩn trương.

 

“Anh Khôn, bao gồm tất cả các nhà máy chúng tôi tiếp quản, cũng như những nhà máy trực thuộc công ty của Chu Diệu Huy, đều không có phòng thí nghiệm của LSD. Sản xuất và các đường dây rõ ràng đã bị cắt đi.”

 

Thuốc, sắp cháy đến đầu ngón tay.

 

Chu Dần Khôn nhấn nó vào gạt tàn.

 

“Chín năm trước Khun Sa ngã ngựa, ông cụ dẫn Chu Diệu Huy đến Yangon tham gia một cuộc đàm phán, lần đàm phán đó nhất định họ đã lấy được cái gì, mới không ra tay đọ súng sau đó.”

 

Nhưng cụ thể là cái gì, chỉ có Sayphone và Chu Diệu Huy biết.

 

Việc làm ăn bên ngoài của Sayphone đã thuận lợi tiếp nhận và đang tiến vào quỹ đạo, Miến Điện có Hàn Kim Văn trấn giữ, Chu Dần Khôn mới ra tay tìm cách đào ra con đường làm ăn và kênh bị Chu Diệu Huy che giấu.

 

A Diệu thấy Chu Dần Khôn lại châm một điếu thuốc.

 

Hắn vừa mới nhận ra rằng hiện tại, con người Chu Diệu Huy này, dường như cũng không đơn giản như trong ấn tượng trước kia.

 

Hầu hết thời gian, hắn không giống như một tên trùm ma túy do Sayphone tự tay bồi dưỡng ra, càng giống như một người làm ăn đơn giản.

 

Quy củ nghe theo chỉ thị của ông cụ, được ông cụ tín nhiệm.

 

Nhưng những gì được che giấu sâu nhất hôm nay, cố tình chính là bộ phận kiếm tiền và thần bí nhất.

 

Không có dấu vết của phòng thí nghiệm LSD, không ai biết cuộc đàm phán vào chín năm trước đã mang lại kết quả gì.

 

Mà Chu Diệu Huy thành lập sản nghiệp màu trắng đã trở thành lá chắn bảo vệ, khiến cho việc truy tìm chuyên sâu lâm vào bế tắc.

 

Bước đột phá duy nhất bây giờ là đào sâu vào các ngành công nghiệp màu trắng, điều kiện tiên quyết là phải hợp quy hợp pháp để có được các ngành công nghiệp này.

 

A Diệu nhìn lên lầu.

 

Chu Hạ Hạ biết rõ sự bất hợp giữa bố cô và anh Khôn, sẽ không thể đồng ý giao di sản của Chu Diệu Huy cho Chu Dần Khôn được.

 

Hắn nhìn ra được, anh Khôn tất nhiên sẽ càng nhìn ra được.

 

Trước khi nghĩ ra biện pháp giải quyết, hắn đương nhiên sẽ không để Chu Hạ Hạ thoát khỏi sự khống chế của hắn.

 

Sau khoảng lặng, khói đã cháy hơn một nửa.

 

Người đàn ông dựa vào ghế sô pha nhắm mắt lại, không nói một lời.

 

Trong tay còn vuốt ve bật lửa mới, đường vân hơi nhô lên trên đó cọ cọ ngón tay hắn.

 

Chu Diệu Huy giao tất cả cho Chu Hạ Hạ.

 

Tất cả mọi thứ.

 

Người đàn ông mở mắt ra.

 

Tất cả mọi thứ, bao gồm di sản được liệt kê rõ ràng, cũng bao gồm không liệt kê.

 

Có lẽ, Chu Diệu Huy sẽ bí quá hóa liều, đem thứ quan trọng nhất cho con gái, có lẽ đó là một bản sao lưu sổ tài khoản được mã hóa, hoặc có lẽ là chìa khóa két sắt bí mật? Mà bản thân Chu Hạ Hạ hoàn toàn không biết nó quan trọng như thế nào.

 

Thấy khóe môi Chu Dần Khôn chậm rãi nhếch lên, A Diệu theo bản năng mở miệng: “Anh Khôn, làm sao vậy?”

 

Bàn tay Chu Dần Khôn vuốt ve bật lửa, ‘phựt’ một tiếng châm lửa, mùi gỗ đàn hương nhàn nhạt tràn ngập ra.

 

“Cậu nói Chu Hạ Hạ này cái gì cũng viết trên mặt, ngay cả cầu người cũng không biết nói ngọt, có phải rất ngu xuẩn hay không?”

 

A Diệu không hiểu ý của lời này.

 

Chu Dần Khôn nhìn chằm chằm ngọn lửa: “Đứa nhóc ngu xuẩn nên bị lừa gạt là tốt nhất.”

 

*

 

Từ khi bên cạnh không có người theo sát, Hạ Hạ cảm thấy mình không còn nổi bật ở trường nữa.

 

Ít nhất sau giờ học thể dục, sẽ có các cô gái cùng lớp kéo cô, một nhóm các cô gái cười đùa vào phòng thay đồ để thay quần áo.

 

Hôm nay đi ra, đi cùng cô là một cô gái trong nhóm học sinh nữ, tên là Leia, con lai Trung-Thái, có thể nói một tiếng Trung lưu loát.

 

Hai cô gái vừa nói bài tập phải làm hôm nay vừa đi ra, Hạ Hạ bỗng nhiên dừng bước.

 

Bên kia đường, A Diệu mặc một chiếc áo thun đen, nổi bật đứng giữa đám đông qua lại.

 

Phía sau là chiếc Maybach quen thuộc.

 

Hạ Hạ bất giác nhìn về phía cửa sổ xe ở ghế sau, cửa sổ xe kia giống như có cảm ứng, khi cô nhìn qua, chậm rãi hạ xuống, lộ ra góc nghiêng của người đàn ông bên trong.

 

“Woa, cậu nhìn kìa Hạ Hạ!” Leia ngượng ngùng dùng ngón tay chỉ, chỉ nhanh chóng chạm vào khuỷu tay Hạ Hạ: “Người đàn ông trong xe đó đẹp trai quá đi, có phải là người nổi tiếng không vậy?”

 

Không hưng phấn giống Leia, mà Hạ Hạ có chút cứng ngắc.

 

Cô nhìn thấy người trong xe lười biếng nhìn qua, nhìn thẳng vào cô, tuy nói trên mặt hắn không có biểu cảm gì, nhưng Hạ Hạ không hiểu sao lại cảm nhận được rõ ràng sự không kiên nhẫn trong tầm mắt đó.

 

Hôm nay sau giờ học, Leia nói bụng không thoải mái chạy đi vệ sinh một chuyến, Hạ Hạ chờ cô ấy, cho nên mới đi ra trễ mười phút so với bình thường.

 

“Hừm… Leia, có người đến đón tớ, hôm nay không đi cùng cậu được rồi.”

 

Tuy rằng không biết vì sao Chu Dần Khôn lại xuất hiện bên ngoài trường học của cô, nhưng xem ra là tới tìm cô, nếu để cho hắn biết là vì Leia nên mới đi ra muộn, không biết lại phát sinh chuyện đáng sợ gì nữa.

 

Thấy Hạ Hạ định đi về phía xe, Leia mở to hai mắt: “Đó là tới đón cậu? Là bố mẹ cậu hả?! Anh trai cậu? Không thể nào là bố cậu được!”

 

Nghe thấy chữ bố, sắc mặt Hạ Hạ hơi trầm xuống.

 

Cô biết Leia không cố ý, chỉ nói: “Không, là chú thôi.”

 

“Chú cậu còn trẻ đến vậy sao, chú ấy làm nghề gì vậy? Chiếc Maybach đó có kiểu dáng rất đặc biệt, không giống chiếc ở nhà tớ. Chú cậu có bạn gái chưa?”

 

Những câu hỏi của Leia giống như đại bác liên hoàn, nhưng Hạ Hạ không thể trả lời bất kỳ câu hỏi nào.

 

Không thể nói rằng hắn đang làm kinh doanh bất hợp pháp, không chỉ có bạn gái, cũng không chỉ có một.

 

Nghĩ như vậy, Hạ Hạ đành phải nói: “Tớ cũng không rõ ràng lắm, chỉ là thân thích mà thôi, không quá thân. Leia, cậu nhanh về đi.”

 

Nói thêm gì nữa, người trong xe đối diện sẽ hoàn toàn mất kiên nhẫn.

 

Chu Dần Khôn đích xác rất phiền.

 

Một nhóm học sinh trung học ríu rít đi ra, trò chuyện rôm rả ồn ào chết cả người.

 

Chiếc xe này bình thường không cảm thấy có gì, hôm nay dừng lại ở đây, học sinh đi ngang qua gần như vây quanh nhìn.

 

Nếu không phải A Diệu đi xuống, đầu đinh xăm mình lạnh lùng quét một vòng dọa một đám người đi, vị ngồi sau định sẽ gọi hắn trực tiếp lái xe nghiền qua.

 

Nhưng đây là lần đầu tiên Chu Dần Khôn nhìn thấy bộ dáng của Chu Hạ Hạ ở trường.

 

Cô mặc đồng phục học sinh gọn gàng, váy vừa vặn đến vị trí đầu gối, áo sơ mi bỏ trong váy, eo thon đến mức một tay là có thể ôm được.

 

Trước đây không nghĩ tới, hôm nay đặt cô trong đám đông vậy mà rất dễ nhận ra, vừa đi ra đã nhìn thấy.

 

Cao hơn cô thì không trắng như cô, thấp hơn cô thì không gầy bằng cô, đầy đặn hơn cô không thì to bằng đôi mắt cô, gầy hơn cô chân lại không thẳng như cô.

 

Nhìn tới nhìn lui, Chu Hạ Hạ này tự nhiên là đẹp nhất.

 

Người đàn ông thấy cô băng qua đường, khuôn mặt vốn rất đáng yêu chỉ còn lại một vẻ mặt cảnh giác.

 

Chậc.

 

Hắn mất hứng thu hồi tầm mắt của mình.

 

A Diệu mở cửa xe phía sau, hơi lạnh trong xe đập vào mặt.

 

Hạ Hạ ngồi lên, dựa gần cửa xe.

 

Còn chưa kịp mở miệng nói chuyện, A Diệu phía trước đã điều khiển xe chạy ra đường.

 

“Đi đâu?”

 

Vừa lên tiếng, Chu Dần Khôn nghiêng đầu liếc nhìn cô một cái, thấy vậy trong lòng Hạ Hạ run lên, bổ sung kêu lên: “Chú út.”

 

“Dẫn nhóc đến một nơi.” Hắn nói.

 

Hạ Hạ mím môi, nói như vậy chẳng khác nào không nói.

 

Nhưng cũng không dám hỏi thêm một câu nào nữa.

 

Trong xe dần dần tràn ngập một mùi kem ngọt không ngọt sữa không sữa, tuy rằng người đàn ông đang nhắm mắt dựa vào ghế sau, nhưng cũng biết người bên cạnh vẫn luôn duy trì tư thế ngồi sát cửa xe.

 

Cảnh giác, phòng bị, hầu như đều viết trên mặt.

 

Từ khi ông cụ chết, Chu Hạ Hạ không còn chủ động gọi hắn là chú út nữa.

 

Sự thay đổi này đến từ đâu, cũng không khó đoán.

 

Mặc dù đêm đó cô không nhìn thấy bất cứ điều gì, nhưng cô sẽ nghi ngờ hắn, nghi ngờ rằng hắn có liên quan đến cái chết của ông cụ.

 

Mặc dù để cô ở trong biệt thự, dưới tầm mắt hắn, cô vẫn không chịu lui ra khỏi phòng, trong sáng âm thầm từ chối giao tiếp.

 

Cứ tiếp tục như vậy, đừng nói đến cái gì mà cam tâm tình nguyện ký kết hợp đồng và phối hợp với tất cả các thủ tục tiếp theo.

 

Chiếc xe đậu ở một bãi đất trống cạnh Công viên Manlun ở Bangkok, nơi có một chiếc máy bay trực thăng đậu trên đường băng, phi công đã vào vị trí.

 

Cửa xe mở ra, Chu Dần Khôn xuống xe quay đầu nhìn lại, cô vẫn ngồi nguyên tại chỗ.

 

Người đàn ông nhíu mày.

 

Phụ nữ đã rắc rối, cô bé càng rắc rối hơn.

 

Kì kèo cọ xát.

 

A Diệu chỉ liếc mắt đã biết Chu Dần Khôn không kiên nhẫn, hắn đang muốn mở cửa xe cho Hạ Hạ bên kia, đã thấy Chu Dần Khôn đi tới.

 

A Diệu theo bản năng thu tay lại, Chu Dần Khôn mở cửa xe, kèm theo một tiếng kêu to, Hạ Hạ bị hắn xách cặp sách kéo ra khỏi xe.

 

Người đàn ông xuống xe vẫn không buông tay, chân hắn bước dài, Hạ Hạ bị hắn xách cặp sách, không thể không chạy theo bước chân của hắn.

 

Nhìn từ phía sau, cặp sách hồng, váy đồng phục màu xanh nhạt đong đưa theo động tác của cô, mái tóc buộc chuyển động qua lại, bắp chân trơn bóng bên dưới vội vàng hoảng loạn đuổi theo bước chân của anh Khôn.

 

Có cảm giác… Anh Khôn đang xách theo một con thỏ con.

 

A Diệu hơi nhướng mày.

 

Cả người Hạ Hạ mang theo túi xách bị xách lên trực thăng, kích cỡ máy bay trực thăng không lớn, phía sau buồng lái có thể ngồi vừa ba người, hai người vừa mới đi lên cửa khoang đã lập tức đóng lại, Hạ Hạ thấy A Diệu còn ở bên ngoài, thốt lên: “A Diệu còn chưa lên! Anh ta không đi sao?”

 

Chu Dần Khôn không chút thương tiếc dùng tay vặn cái đầu đang bám cửa sổ lại, buộc cô gái phải đối mặt với hắn: “Đúng vậy, không mang theo hắn, dẫn nhóc đi thôi. Chu Hạ Hạ, cho nhóc vệ sĩ thì không cần, bây giờ muốn hắn là có ý gì?”

 

Tiếng trực thăng gầm rú quá lớn, hai người lại cách khá gần, hơi thở đan xen, Hạ Hạ cảm thấy cực kỳ không được tự nhiên, thân thể liên tục dịch về phía sau: “Không có, cháu không có ý gì khác hết.”

 

Cô đơn giản là không muốn ở một mình với Chu Dần Khôn.

 

Đáng tiếc người đàn ông làm sao có thể để ý việc cô có muốn hay không, trực tiếp thắt dây an toàn lên người cô, cài tai nghe liên lạc trên đầu cô.

 

“Thành thật đợi.”

 

Ngay sau đó, thân máy bay bắt đầu lắc lư, máy bay trực thăng nhanh chóng rời khỏi mặt đất.

 

Trên mặt đất A Diệu và hình dáng xe càng lúc càng nhỏ, Hạ Hạ tự mình điều chỉnh tai nghe liên lạc bị lệch lại, lặng lẽ nhìn người bên cạnh.

 

Hắn nhắm mắt lại, bộ dạng không để ý tới bất kỳ kẻ nào.

 

Cô gái không có biểu cảm gì, lại dịch sang một bên.

 

Trực thăng vượt qua bầu trời thành phố, bay ước chừng hai tiếng đồng hồ, Hạ Hạ mới biết Chu Dần Khôn dẫn cô tới nơi nào.

 

Đập vào mắt là thị trấn quen thuộc–– Mae Sai.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc