Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ

Chương 75: Ân cần

Trước Sau

break

Editor: L’espoir

*

Hạ Hạ vốn đang nhìn ra ngoài cửa sổ xe, nghe thấy lời này cô nghiêng đầu qua.

 

“Nếu như em chịu tin tưởng chị, có thể nói cho chị biết.”

 

Tâm sự thiếu nữ luôn muốn nói cho mẹ nghe, nhưng mẹ đã không còn nữa, Hạ Hạ không biết nên nói cho ai nghe.

 

Cô cúi đầu đùa nghịch ngón tay, cuối cùng vẫn mở miệng: “Vừa mới khai giảng không bao lâu, em vì chuyện gia đình mà không đi học. Lần trở lại này… Phát hiện rằng tất cả các bạn cùng lớp đều đã quen biết nhau hết rồi, họ đã phân các nhóm học tập xong luôn, còn cùng nhau đăng ký các hoạt động câu lạc bộ nữa, em trở nên lạc lòng.”

 

“Bài học mới của thầy cô, cũng bị bỏ lại phía sau hơn rất nhiều, lúc thảo luận trên lớp, em không xen vào được.”

 

“Còn nữa, họ…” Hạ Hạ nhìn về phía chiếc xe màu đen trong gương chiếu hậu vẫn luôn đi theo hai người: “Em đi vệ sinh, họ cũng sẽ đứng bên ngoài trông coi, em cảm thấy… Rất xấu hổ, rất bất tiện. Ở trường em có rất nhiều con cái cũng thuộc các gia đình giàu có và quan chức, những người đó đều chẳng khoa trương đến vậy đâu, chỉ có một mình em thôi.”

 

Sau khi Cana im lặng nghe xong, mới biết được thì ra sau khi Hạ Hạ trở lại trường học, gặp phải nhiều chuyện không vui như vậy.

 

Mà mỗi buổi sáng trước khi đi học và buổi chiều từ trường trở về, cô luôn mang bộ dạng rất vui vẻ.

 

Suy nghĩ một chút, Cana nói: “Hạ Hạ, nếu là vậy thì em nên thương lượng lại với chú út đi.”

 

Hạ Hạ lắc đầu: “Chú ấy sẽ không nghe đâu.”

 

“Khi tâm trạng của anh Khôn tốt, rất dễ nói chuyện. Hơn nữa, anh ấy là người ăn mềm không ăn cứng.”

 

Nghe xong những lời này, Hạ Hạ chần chờ: “Thật không?”

 

Cana cười: “Anh ấy không đáng sợ như em tưởng tượng đâu.”

 

*

 

Mười một giờ đêm, Hạ Hạ làm xong bài tập về nhà, nghe thấy tiếng xe ô tô chạy vào bên ngoài.

 

Cô lập tức nhìn đồ vật đặt ở bên cạnh, do dự hai giây, vẫn cầm lên.

 

Lúc xuống lầu, Chu Dần Khôn đang nói chuyện với Cana, bên cạnh là A Diệu.

 

Chu Dần Khôn ngồi trên sô pha, đưa lưng về phía bên này.

 

Trên cầu thang có một người đi xuống, A Diệu dẫn đầu nhìn sang.

 

Cana quay đầu lại thấy Hạ Hạ đến, khẽ gật đầu với cô, lại dịu dàng nói với người đàn ông bên cạnh: “Vậy em đi vào hầm rượu lấy rượu trước, độ thấp một chút nhé?”

 

Người đàn ông véo thắt lưng cô một cái: “Em quyết định.”

 

Cana cười đứng dậy.

 

Cô vừa đi, Hạ Hạ trở nên có chút khẩn trương.

 

Cô cúi đầu nhìn cái hộp trong tay, lại nhìn bóng lưng trên sô pha, cuối cùng vẫn lấy hết dũng khí đi tới.

 

Ngửi thấy mùi kem, Chu Dần Khôn nghiêng đầu liếc nhìn.

 

Cô gái dừng lại tại chỗ ngay lập tức.

 

Thấy hắn không để ý tới cô, mà đưa tay cầm điếu thuốc, cô lại đi qua.

 

Ánh mắt A Diệu dừng lại trên cái hộp trong tay cô.

 

“Cái này…” Còn chưa dứt lời, đã bị cắt đứt.

 

“Chu Hạ Hạ…” Người đàn ông lấy điếu thuốc từ hộp thuốc lá ra: “Trong phòng đã lâu, nên khi nói chuyện cũng không biết chào hỏi người khác?”

 

Không biết còn tưởng rằng cô thuộc rùa đen, mỗi ngày rụt người vào trong phòng không biết đang trốn cái gì.

 

Bàn tay của cô gái trên hộp siết chặt, thấp giọng gọi hắn: “Chú út.”

 

Chu Dần Khôn liếc nhìn cái hộp trên tay cô.

 

“Cái này, tặng cho chú.” Bàn tay trắng nõn mở hộp, bên trong là một chiếc bật lửa.

 

Cùng một thương hiệu với bật lửa đặt trên bàn, chỉ là màu sắc khác nhau.

 

Cái trên bàn là màu đen, do Cana mua, đã có chút cũ.

 

Chiếc trong tay Hạ Hạ là màu xanh đậm, là Cana dẫn cô đi mua, chỉ là chiếc này là do Hạ Hạ tự mình trả tiền, kiểu dáng cũng là do chính cô chọn, so với chiếc màu đen nguyên bản kích cỡ nhỏ hơn một chút.

 

Chu Dần Khôn nhướng mày: “Ý gì?”

 

“Cái ban đầu đó hơi cũ rồi. Cho nên cháu đã mua một cái mới, chú, chú cần không?”

 

Người đàn ông nhìn thấy ba từ ‘muốn cầu người’ trên khuôn mặt của cô.

 

Hắn dựa vào ghế sô pha, ngậm điếu thuốc trong miệng không chút: “Cái này của nhóc có dùng tốt không?”

 

Hạ Hạ nhìn đồ vật trong tay, lúc mua đã thử qua, dùng rất tốt.

 

Nhưng Chu Dần Khôn hỏi như vậy, cô lại có hơi không chắc chắn.

 

Lỡ như đến tay hắn bật không ra lửa, có thể phản tác dụng hay không?

 

“Chắc là dùng tốt đó ạ.” Cô nhẹ giọng nói.

 

“Cầm tới đây thử xem.”

 

Nghe thấy lời này, Hạ Hạ đứng tại chỗ, cô bất giác nhìn A Diệu đang đứng đối diện, đáng tiếc đối phương không nhắc nhở.

 

Ánh mắt cô gái lại rơi trở lại trên người Chu Dần Khôn, hắn ngồi tại đó, hiển nhiên không có ý định đưa tay ra lấy.

 

Cô đành phải đến gần, học theo bộ dáng của nhân viên hướng dẫn mua hàng lúc trước, hơi tới gần khói hắn ngậm, ngón tay gảy bánh xe bật lửa.

 

‘Xẹt’ một tiếng, không bốc cháy.

 

Sống lưng cô gái cứng sống, sắc mặt xấu hổ.

 

Người đàn ông nhìn vành tai và cổ cô từ từ chuyển sang màu đỏ, có lẽ là lớn như vậy lần đầu tiên châm thuốc lá.

 

Hắn coi như không phát hiện, đầu ngón tay cũng lười nhấc lên.

 

“Cái này… Có hơi trơn.”

 

Hắn không lên tiếng, Hạ Hạ càng khẩn trương.

 

Vội vàng giải thích một câu, lại lần nữa gảy bánh răng.

 

Khoảng cách giữa hai người trong lúc vô tình kéo gần hơn, bên đùi cô chính là đầu gối của người đàn ông, hơi thở nóng rực bao bọc xung quanh, chỉ cần ngước mắt lên sẽ trực tiếp nhìn thẳng vào hắn.

 

Trong phòng khách rõ ràng có ba người ở đây, lại yên tĩnh đến mức kim rơi xuống có thể nghe thấy.

 

Hạ Hạ có thể nghe thấy rõ ràng tiếng hít thở của mình, cảm giác ngón tay đang đổ mồ hôi, hoàn toàn không nghe sai khiến.

 

Lần tiếp theo lại không bật được.

 

“Hay là——” Đang định buông tha, bỗng nhiên mu bàn tay nóng lên, một bàn tay khô ráo nóng rực phủ lên, thay ngón tay cô gảy bánh răng.

 

Ngọn lửa màu xanh vàng trong nháy mắt bùng lên giữa hai người.

 

Sau khi khói được thắp sáng, không khí tràn ngập mùi thuốc lá và mùi gỗ đàn hương nhàn nhạt.

 

Sau đó, bàn tay trống rỗng, bật lửa đến tay hắn.

 

“Có thể dùng chắp vá. Muốn cái gì, nói.”

 

Đi thẳng vào vấn đề, ngược lại tiết kiệm một loạt bài phát biểu mở đầu mà Hạ Hạ nghĩ ra, cô lui về phía sau một bước, kéo dài khoảng cách với hắn, sau đó hít sâu một hơi nói: “Có thể đừng cho người đi theo cháu nữa được không, cháu có thể ở trong ký túc xá trường, chỉ cần đăng ký thành học sinh nội trú, trường học sẽ không cho phép tùy ý ra ngoài, cháu cũng sẽ ở lại trong trường.”

 

Chỉ trong vài câu ngắn ngủi, đã biểu đạt xong hai yêu cầu.

 

Loại bỏ những người bên cạnh cô, sau này sẽ không sống ở đây.

 

Người đàn ông cười nhạo một tiếng, nhìn bật lửa trong tay.

 

Thảo nào khi không lại tỏ ra ân cần, đơn giản là muốn chuồn ra khỏi dưới mí mắt hắn mà thôi.

 

“Điều đầu tiên thì được. Điều thứ hai không được.”

 

“Tại sao?” Hạ Hạ không hề nghĩ ngợi buột miệng thốt ra.

 

Chu Dần Khôn cười: “Mặc cả?”

 

Câu tiếp theo của Hạ Hạ nghẹn trong cổ họng.

 

Ý của hắn chính là, dong dài thêm nữa thì cả hai điều đều không đồng ý.

 

Mà hôm nay vốn gặp được lúc tâm trạng hắn không tệ, cơ hội không dễ dàng, Hạ Hạ đành phải nói: “Dạ không. Vậy, cái thứ nhất thôi ạ.”

 

Nói xong cô xoay người lên lầu.

 

Chu Dần Khôn vuốt ve bật lửa mới trong tay, nhìn về phía A Diệu: “Cậu nói tiếp.”

 

Hạ Hạ đi tới cửa cầu thang, gặp Cana đi lên từ hầm rượu dưới lòng đất, thấy Chu Dần Khôn đang nói chuyện với A Diệu ngoài phòng khách, Cana liền đặt rượu sang một bên, cùng Hạ Hạ lên lầu.

 

“Sao thế em, anh Khôn không đồng ý?”

 

“Không phải.” Hạ Hạ nói: “Chú ấy chỉ đồng ý không cho người đi theo em nữa, nhưng không đồng ý cho em ở lại trường.”

 

Nghe vậy Cana cũng có chút kinh ngạc, lời này trước đó Hạ Hạ không có thương lượng qua với cô.

 

“Hạ Hạ, em không muốn sống ở đây sao? Do cảm thấy không quen, hay là không thích chỗ nào?”

 

Hai người bước vào phòng, đóng cửa lại.

 

Thấy vẻ mặt quan tâm của Cana, trong lòng Hạ Hạ ấm áp: “Không phải không quen, cũng không phải không thích, chị Cana, người em thích nhất ở chỗ này chính là chị đó. Em chỉ là… Muốn sống ở trường, chuyên tâm vào việc học thôi.”

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc