Editor: L’espoir
*
Khi thức dậy vào buổi sáng, người bên cạnh trên giường đã trống không.
Hạ Hạ ngồi dậy dụi dụi mắt, nhìn thời gian mới sáu giờ rưỡi sáng.
Lần này cô nhanh chóng chuẩn bị bản thân, muốn xuống lầu giúp Cana nấu bữa sáng cùng nhau, cô ngại ngùng khi luôn ngồi mát ăn bát vàng.
“Chị Cana.”
Cô vừa gọi Cana vừa đi xuống lầu, lại không nghĩ tới có một ánh mắt từ phòng ăn quét tới, rơi vào trên người cô.
Bước chân của cô gái dừng lại.
Chu Dần Khôn nghe thấy tiếng bước chân trên cầu thang, ngước mắt nhìn lên.
Cô gái đứng trên cầu thang đang mặc một chiếc váy màu hồng, buộc tóc lên, để lộ cần cổ trắng ngần.
Bước chân cô vội vàng đi xuống lầu, chợt nhìn thấy anh, ý cười khóe môi đột nhiên thu hồi, trong mắt chỉ còn lại kinh ngạc nhìn thấy hắn trở về.
Biểu cảm còn rất phong phú.
Trước khi rời đi còn suy yếu suy sụp như một cái xác không hồn, chỉ hơn mười ngày đã sống lại.
Tuy rằng thứ hèn nhát này yếu, nhưng bản chất bên trong thì không phải chăng? Nhìn đỡ hơn so với bùn lầy không đỡ nổi tường rồi.
Ánh mắt của người đàn ông chậm rãi quan sát cô từ dưới lên trên.
Chu Hạ Hạ bây giờ, đã không còn là Chu Hạ Hạ của ngày trước nữa, trên tay nắm mọi thứ của Chu Diệu Huy, là một đứa yếu đuối tương đối có giá trị.
Bây giờ các nhà máy và vùng nguyên liệu ở Miến Điện là của hắn.
Nhưng xem từ sổ sách ra vào trên tay ông cụ, thứ mà hắn lấy được chẳng qua chỉ là những thứ đã có mặt ngoài thôi.
Hàn Kim Văn nói Chu Diệu Huy thực sự không trọng dụng nhóm người đi theo ông cụ lắm, đúng là anh ta dựa theo yêu cầu của Sayphone giảm bớt lượng hàng hóa qua từng năm, nhưng dựa theo ước tính của Hàn Kim Văn, thu nhập thu được từ việc thông qua hàng hóa mà anh ta bán ra, tuyệt đối không nhiều như thu nhập thực tế của Chu Diệu Huy.
Mà Chu Diệu Huy lại thông qua thủ đoạn chính thức thành lập công ty chính quy, số tiền doanh thu vượt xa công ty tương tự.
Hàn Kim Văn đã sớm hoài nghi Chu Diệu Huy thực sự có con đường khác, việc thông qua Hàn Kim Văn chẳng qua chỉ là che mắt người đời.
Ngoại trừ những thứ này, sau lưng nhất định còn có những giao dịch lớn khác, đó mới là nguồn thu nhập khổng lồ của Chu Diệu Huy.
Chỉ là không biết những thứ này, đến tột cùng có được ông cụ bày mưu tính kế hay không.
Sayphone tin tưởng nhất là những người đi theo ông ngay từ ban đầu, ví dụ như Phra Shan, ví dụ như Hàn Kim Văn.
Nhưng sau khi Chu Diệu Huy bắt đầu quản lý việc làm ăn của Sayphone, từ đầu đến cuối những người như họ đều đứng bên ngoài, chưa từng tham dự bất cứ chuyện gì trong công ty của Chu Diệu Huy.
Muốn biết rõ thật sự Chu Diệu Huy đang giấu diếm cái gì, chỉ có thể bắt đầu từ công ty của anh ta.
Nhưng bây giờ hoạt động của công ty và tài khoản cốt lõi được điều hành và giám sát bởi các cơ quan khác nhau, nếu không có thủ tục hợp đồng hợp lý, rất khó để can thiệp thực sự.
Chu Dần Khôn nhìn cô gái trên cầu thang, nhướng mày cười: “Sửng sốt làm gì, xuống ăn cơm.”
Không có trào phúng, không có uy hiếp, cũng không có thờ ơ.
Nhưng Hạ Hạ vẫn đứng bất động tại chỗ.
Lúc này đúng lúc Cana đi ra, cô nghe thấy giọng nói của Chu Dần Khôn nên đi ra nhìn, thấy Hạ Hạ đã rời giường, dịu dàng nói: “Hạ Hạ, mau tới đây.”
Cana gọi cô, Hạ Hạ mới di chuyển.
Khóe môi người đàn ông nhếch lên, thuận tay nắm lấy cổ tay Cana, để cô ấy ngồi xuống bên cạnh hắn.
Vành tai Cana ửng đỏ, thấy Hạ Hạ đi tới, cô đặt sữa trước mặt cô: “Sữa mật ong em thích.”
“Cảm ơn.”
Hạ Hạ ngồi đối diện hai người, không vừa ăn vừa trò chuyện với Cana như lúc trước.
Chu Dần Khôn nhìn cô, chỉ cúi đầu biết ăn, một câu cũng không nói.
Không đáng yêu chút nào.
Ngón tay của hắn gõ gõ trên bàn, cô gái đối diện ngẩng đầu lên.
“Có gì muốn không?”
Nghe vậy, Cana cũng nhìn về phía Hạ Hạ.
Hạ Hạ thấy cô ấy nháy mắt mấy cái, lập tức nhớ tới tối hôm qua.
Cô buông nĩa xuống, mím môi rồi nói: “Cháu muốn trở lại trường học.”
“Có thể.” Người đàn ông không chút do dự.
Hạ Hạ kinh ngạc nhìn Cana một cái, người nọ cười với cô, giống như đang nói: Em xem, anh ấy không khó nói chuyện đến vậy đâu.
“Tuy nhiên…” Chu Dần Khôn nói: “Tìm hai người đi theo nhóc. Ngoại trừ đi học, thời gian còn lại phải thành thật ở nhà.”
Lời còn chưa dứt, chỉ thấy sắc mặt cô bé cứng đờ: “Cháu có thể tự đi học, cũng có thể tự đi về. Cháu sẽ không chạy lung tung đâu, cháu không cần ai đi theo cháu hết.”
Có lần bố cho vệ sĩ đi theo cô, cô đã trở thành sự tồn tại kỳ lạ nhất trong trường.
Cô đi học, vệ sĩ canh giữ bên ngoài lớp học, khi cô tham gia đại hội thể ȶᏂασ, chỉ bị bạn cùng lớp đùa giỡn một xíu, người đi theo cô lập tức xông lên giữ chặt người.
Cô sẽ không bao giờ quên những ánh nhìn trên sân vận động, như thể đang chất vấn cô: Cậu là ai? Cậu có gì hơn người?
“Không chịu thì không cần đi học.” Chu Dần Khôn nói xong thì đi lên lầu, không cho cô cơ hội nói nữa.
Cana nhìn bóng lưng của người đàn ông, lại nhìn Hạ Hạ, nhẹ giọng an ủi nói: “Hạ Hạ, có người bảo vệ sự an toàn của em, đưa đón em đi học thật ra cũng rất tốt đấy, không cần quá để ý họ.”
Ít nhất, Chu Dần Khôn vẫn đồng ý cho cô đi học.
“Ừm.” Hạ Hạ lên tiếng, lại cười ngọt ngào với Cana.
*
Chu Dần Khôn nói chuyện giữ lời, Hạ Hạ tiếp tục đi học như nguyện.
Chỉ có thời gian ở nhà vào buổi sáng và sau giờ học mỗi ngày.
Nhưng không biết vì sao, Chu Dần Khôn liên tục không về nhà mười mấy ngày, gần đây cách năm ngày sẽ trở về.
Hạ Hạ sợ nhất là gặp phải hắn, trở về biệt thự là ở trong phòng không ra.
Người cảm thấy cao hứng, chỉ có Cana.
Biệt thự vốn trống trải yên tĩnh, gần đây dường như trở nên náo nhiệt hẳn lên.
Hạ Hạ rất lễ phép, mỗi ngày đi học và tan học đều chào hỏi, bàn ăn tối từ một người trong thời gian dài, thỉnh thoảng sẽ biến thành ba người.
Trong khoảng thời gian này cô lại không thấy A Diệu đâu, nhưng điều đó không quan trọng, quan trọng là… Gần đây cô đã không ngửi thấy mùi của người phụ nữ khác trên người Chu Dần Khôn.
Nhưng cô cũng biết, có lẽ là do gần đây anh Khôn rất bận rộn, hẳn là có chuyện lớn gì đó.
Khi hắn bận rộn, hắn sẽ không tìm phụ nữ.
Mặc dù như thế, không hiểu sao Cana lại dâng lên rung động và tim đập thình thịch.
Những ngày gần đây, thật sự là cuộc sống mà cô hằng mong đợi nhưng vẫn luôn không có được.
Nếu… Nếu như họ thật sự có thể có một đứa con gái ngoan ngoãn như Hạ Hạ, một nhà ba người sống ấm áp an ổn như vậy thì tốt biết bao.
Nghĩ như vậy, ngày hôm sau cô tự mình đi chọn đồ trang sức tinh xảo, còn mua cho Hạ Hạ rất nhiều quần áo và đồ trang sức xinh đẹp.
Khi đi ra lại đúng lúc tan học, Cana vừa dừng xe lại, nhìn thấy cô gái đang đi ra.
Trong đám người, làn da của cô trắng nhất, dáng người tuy gầy nhưng cũng cân xứng, mặc đồng phục màu xanh nhạt, mang theo sự ngây ngô và tinh khiết đặc trưng của học sinh, mái tóc dài đen nhánh mềm mại rải rác, làm nổi bật khuôn mặt càng nhỏ lại.
Có thể liếc mắt một cái đã nhìn thấy cô, vừa là vì ngoại hình, cũng là vì người đi theo bên cạnh cô.
Trong số các học sinh mặc đồng phục học sinh, hai người đó mặc dù không đi theo, nhưng cũng thật sự chói mắt.
Những nữ sinh khác đều nắm tay nói cười, chỉ có Hạ Hạ là đi ra một mình.
Cana nhìn cô như thế.
Giờ phút này Hạ Hạ hoàn toàn không giống lúc ở nhà, trên mặt cô không có chút xíu ý cười, chỉ rũ mắt đi ra, an tĩnh chuẩn bị lên xe.
“Hạ Hạ.”
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Hạ Hạ nhìn lại.
Thấy đó là Cana, cô có chút kinh ngạc, trên mặt lập tức nở nụ cười: “Chị Cana.”
Cana nhìn thấy nụ cười kia, lại cảm thấy có chút đau lòng.
Cô nhìn về phía người phía sau Hạ Hạ: “Để Hạ Hạ ngồi xe của tôi.”
“Vâng thưa cô Cana.”
Vừa lên xe, Hạ Hạ đã ngửi thấy mùi thơm dễ ngửi.
“Hôm nay đi chọn mùi, thuận tiện thay đổi trong xe, có thơm không?”
“Dạ thơm.”
Chiếc xe chạy trên đường, Cana nói thêm: “Chị có mua cho em vài bộ quần áo, rất đẹp đó. Hoàn thành bài tập về nhà của em xong, có muốn thử nó không?”
Hạ Hạ quay đầu lại nhìn ghế sau, quả nhiên trên đó đặt rất nhiều túi hàng hiệu, cô quay đầu lại: “Dạ, cảm ơn chị Cana.”
Cana nghe xong không trả lời ngay lập tức, trong xe im lặng một lát, cô hỏi: “Hạ Hạ, gần đây có phải là em không vui không?”