Editor: L’espoir
*
Nghe vậy, Cana lập tức nghiêng đầu lại.
“Em muốn hỏi về trường hợp của bố, muốn biết liệu có bất kỳ thông tin nào về những kẻ tấn công ông ấy hay không. Đã hơn mười ngày trôi qua kể từ lần thẩm vấn của cảnh sát lần trước, nhưng chuyện tiếp đó thì em không biết, cho nên muốn đi hỏi xem. Có được không chị?”
Mặc dù cô không biết người cảnh sát hỏi bệnh viện lần trước thuộc sở cảnh sát địa phương nào nhưng số của tất cả cảnh sát ở Bangkok đều đã được xác định, hỏi từng nơi một sẽ có thể hỏi ra.
Cana vừa nhận được cuộc điện thoại, nghe lời Hạ Hạ nói xong, cô trầm mặc vài giây: “Xin lỗi Hạ Hạ, anh Khôn nói… em cần phải ở nhà. Thật ra thì hôm nay cũng không nên mang em đi ra ngoài. Nếu em muốn đi đâu, hãy đợi anh ấy quay về trước rồi hỏi được không?”
Nhắc tới Chu Dần Khôn, Hạ Hạ rũ mắt xuống.
Vưới tính tình dịu dàng của chị Cana, đương nhiên là sẽ không dám chống lại người đàn ông đó.
“Ừm, được.”
*
Ăn cơm tối xong, hai người nằm trên sô pha đọc sách một lát, sau đó có hơi mệt mỏi, mới lên lầu trở về phòng của mình.
Cana tắm rửa xong đi ra, nghe thấy tiếng gõ cửa nhẹ.
Ngoài cửa truyền đến giọng nói của Hạ Hạ.
“Chị Cana, em có thể vào được không?”
Cana mở cửa, cô gái cũng vừa rửa mặt xong.
Cô ôm gối đầu, có chút ngại ngùng: “Mấy ngày nay mẹ toàn ngủ cùng em, hôm nay tiễn bà ấy đi, bỗng nhiên cảm thấy trong phòng trống vắng, cho nên…”
Lời còn chưa dứt, đã thấy Cana cười, còn nắm tay cô dắt cô vào phòng.
“Vậy tối nay chị ngủ cùng em.” Cana vén chăn mỏng lên, vỗ vỗ: “Lên đi.”
Có một mùi trái cây rất dễ chịu trong phòng, nhưng nó dường như không phải là trái cây thật.
Căn phòng có tông màu trắng, đơn giản và thanh lịch, tất cả các đồ nội thất đều tinh xảo và trông đắt tiền.
Hạ Hạ ngồi trên giường, không khỏi nhìn xung quanh.
Trong căn phòng to như vậy, hình như chỉ có đồ đạc của Cana.
Trước khi đến, thật ra cô có chút do dự, chính là lo lỡ như Chu Dần Khôn trở về đột ngột, cô ở trong phòng họ sẽ rất xấu hổ.
Lại không nghĩ Cana sảng khoái đáp ứng như vậy, sau khi tiến vào Hạ Hạ mới phát hiện, đây có vẻ là phòng của riêng một mình Cana.
“Hạ Hạ, phòng của chị em có thể đến tùy thích. Nhưng phòng ngủ chính và phòng làm việc của anh Khôn bên đó, không thể tùy tiện đi vào, nhớ chưa?”
“Ừm, em nhớ rồi.” Cô ngoan ngoãn trả lời.
Hai người nằm trên giường, chỉ để lại một ngọn đèn ấm đầu giường.
Cả gian phòng yên tĩnh ấm áp, Hạ Hạ ngửi thấy mùi thơm trong phòng, cảm giác giống như ngay cả gối đầu, ga trải giường, chăn cũng đều có mùi giống nhau.
Hạ Hạ lặng lẽ kéo chăn lên ngửi ngửi.
Bên cạnh truyền đến một tiếng cười khẽ, Cana mở mắt ra: “Hạ Hạ, em rất thích mùi này à?”
Đột nhiên bị phát hiện, cô vội vàng nhìn qua.
Dưới ánh đèn dịu dàng, Cana hơi nghiêng đầu ngược ánh sáng, đường nét ngũ quan cực kỳ xinh đẹp.
Nhất thời Hạ Hạ nhìn đến giật mình.
Cana nhéo nhéo mặt cô, sau đó đứng dậy kéo ngăn kéo tủ đầu giường ra, lấy ra một chai nước hoa từ trong đó: “Chính là mùi này đấy. Sữa tắm trong phòng chị cũng là cùng một thương hiệu, cùng một mùi.”
Thương hiệu này Hạ Hạ biết, lúc trước mẹ có mua một mùi khác, cũng rất dễ ngửi.
Hai người cứ như vậy trò chuyện về mùi nước hoa, cơn buồn ngủ cũng dịu đi.
Hạ Hạ vuốt ve tấm ga trải giường mang theo mùi thơm dưới thân, suy nghĩ một chút hỏi: “Chị Cana, bình thường chị ở một mình như vậy sao?”
Ở chỗ này hơn mười ngày, Chu Dần Khôn không trở về, và cũng không có ai khác đến đây.
Nếu như không có mình ở đây, vậy trong biệt thự trống trải này cũng chỉ có một mình Cana ở, mà cô ấy có vẻ rất ít khi ra ngoài.
“Đúng vậy.”
Hạ Hạ nghiêng đầu nhìn cô ấy: “Vậy sẽ không cảm thấy ngột ngạt, sẽ không cảm thấy cô đơn sao?”
Cô chỉ ở một mình trong phòng, đã cảm thấy cô đơn và buồn bã rồi.
Cana cười nhạt: “Anh ấy không thích trong nhà có người khác, qua thời gian dài, đã quen rồi. Nhưng cũng không tính là một người đâu, khi anh ấy về, chị sẽ không ở một mình nữa.”
Thấy Hạ Hạ nghe được nhíu mày, Cana bị chọc cười, sờ sờ đầu cô: “Hơn nữa hiện tại có Hạ Hạ tới rồi, chị càng không phải một mình nữa. Chị thực sự hạnh phúc khi thấy trạng thái của em tốt hơn. Hạ Hạ là một cô gái mạnh mẽ.”
Bàn tay của Cana ấm áp mềm mại, giống như bàn tay của mẹ, Hạ Hạ có chút tham lam đến gần cô ấy.
“Chị Cana, cảm ơn chị đã chăm sóc em, khuyên bảo em trong khoảng thời gian này.” Giọng điệu cô chân thành tha thiết: “Giống như chị nói đấy, chắc chắn là bố mẹ đều đang nhìn em, họ hy vọng nhìn thấy em khỏe mạnh vui vẻ, chứ không phải là suy sụp sa sút. Em sẽ cố gắng.”
Nghe cô nói như vậy, Cana rất vui.
Chỉ là những lời tiếp theo của Hạ Hạ, lại làm cho cô có chút khó xử.
“Vậy nên là, chị Cana, ngày mai em có thể trở lại trường được không? Em đã không đi học trong một thời gian dài rồi, bỏ lỡ rất nhiều bài học mới.”
“Cái này…” Cana không đành lòng qua loa cho có lệ: “Hạ Hạ, chuyện này vẫn phải hỏi anh Khôn đã.”
Hạ Hạ cảm giác được rất rõ ràng nói gì nghe nấy của Cana đối với Chu Dần Khôn.
Nhưng tính tình của người đàn ông đó quỷ quyệt, sợ hãi hắn, thuận theo hắn cũng không phải chuyện gì lạ.
Chỉ là, mỗi lần Cana nói đến Chu Dần Khôn, trong mắt không phải là sợ hãi, ngay cả cô cũng có thể lập tức cảm giác được nhu tình ái ý.
Chị Cana rất thích Chu Dần Khôn.
Đây là là điều mà Chu Hạ Hạ biết rất rõ, nhưng lại cực kỳ khó hiểu, tựa như cũng khó hiểu khi nhìn thấy Josaorn lúc trước.
Tại sao những người có nhan sắc và tài năng như Josaorn và Cana đều thích hắn?
Thấy một lúc lâu Hạ Hạ không có động tĩnh, Cana nắm chặt tay cô: “Tức giận rồi?”
Hạ Hạ phục hồi tinh thần lại: “Hả, không có không có.”
Nói xong, cô hỏi ra nghi vấn trong lòng: “Chị Cana, tại sao chị thích chú ấy?”
Cana không ngờ Hạ Hạ bỗng nhiên rẽ hỏi chuyện này, nghĩ đến người đàn ông nọ, sắc mặt cô hơi đỏ lên.
“Nói thật, chị cũng không biết đâu.”
Có lẽ là ngoại hình cực kỳ ưu việt của hắn, hoặc có lẽ là thái độ cường ngạnh nhưng cũng không mất sự cưng chiều của hắn, cũng có lẽ là hắn có thể cho cô tất cả những gì cô muốn…
Cô chỉ biết mình đã yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên, dần dần chìm đắm.
Chìm đắm đến mức trở thành một trong số những người phụ nữ của hắn, lại còn an ủi mình là người đặc biệt nhất.
“Có lẽ là bởi vì, anh ấy rất xấu xa, nhưng cũng rất tốt.” Cana thì thầm.
Bên cạnh, truyền đến tiếng hít thở đều đều.
Cana nhìn sang, cô gái bên cạnh đã nhắm mắt lại, có vẻ đang ngủ say.
Cô nhẹ nhàng tắt đèn ở đầu giường.