Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ

Chương 72: Tạm biệt

Trước Sau

break

Editor: L’espoir

*

Bữa sáng là món ăn nhẹ kiểu Hồng Kông và trà đen do chính tay Cana chuẩn bị.

 

Hạ Hạ nếm thử, so với lúc trước ở nhà hàng trà Pattaya ăn còn ngon hơn.

 

Nếu không phải tận mắt nhìn thấy Cana làm những món này, Hạ Hạ hoàn toàn không thể tưởng tượng được chị gái có ngoại hình không thua gì sao nữ, thế mà lại có kỹ năng nấu ăn chuyên nghiệp như vậy.

 

Nghĩ tới đây, Hạ Hạ dừng lại, trong tay cô còn đang cầm điểm tâm, thăm dò nhìn Cana.

 

Ở Pattaya, cô đã gặp Josaorn, người mà cô nghĩ rằng đó là bạn gái của Chu Dần Khôn.

 

Nhưng… Nơi đây là nhà của Chu Dần Khôn, mà Cana ở chỗ này, nghiễm nhiên là nữ chủ nhân.

 

“Chị Cana.” Hạ Hạ gọi như thế.

 

Mặc dù Cana nói dựa theo vai vế có thể gọi cô là dì, nhưng cô trẻ tuổi xinh đẹp như vậy, hai chữ dì Hạ Hạ không cách nào gọi ra được.

 

Cana nghe thấy xưng hô này, đầu tiên là nhướng mày, sau đó lại nở nụ cười, cũng không sửa lại.

 

“Sao thế Hạ Hạ?”

 

Hạ Hạ mím môi, do dự hỏi: “Chị với chú—— là bạn gái của chú út sao?”

 

Nghe vậy, khóe môi Cana hơi cứng đờ.

 

Theo lý thuyết, đây là chuyện có thể nhìn ra ngay từ cái nhìn đầu tiên, nhưng Hạ Hạ hỏi như vậy, giọng điệu lại chần chờ và thăm dò… Có lẽ là, đã gặp qua những phụ nữ khác của anh Khôn.

 

Bởi vì nhìn thấy anh Khôn ở cùng với những phụ nữ khác, lầm tưởng đó là bạn gái của hắn, cho nên bây giờ mới chần chờ sống ở nhà Chu Dần Khôn như vậy.

 

Thấy vẻ mặt khác thường của Cana, Hạ Hạ cho rằng mình đã nói bậy, vội vàng bỏ điểm tâm xuống: “Em xin lỗi.”

 

Chuyện này không thể trách Hạ Hạ được.

 

Cana nhanh chóng khôi phục, giọng điệu thoải mái đổi đề tài: “Không sao, Hạ Hạ, lát nữa có định trở về phòng không?”

 

Hạ Hạ lắc đầu.

 

“Vậy, có hứng thú cắm hoa không? Chị sẽ dạy em.”

 

“Dạ.”

 

Tuy nhiên, thay vì học cắm hoa, nên nói rằng là xem cắm hoa.

 

Hạ Hạ ngồi trước bàn, trước mặt đặt nước ép trái cây và đồ ăn vặt, TV trong phòng khách vẫn đang chiếu phim truyền hình, người tao nhã cắm hoa là Cana, cô nhiều nhất chỉ là người ngoài cuộc.

 

Hai người thỉnh thoảng liếc nhìn xem TV, còn bị tình tiết hài hước bất thình lình chọc cười, Cana nhìn thấy nụ cười trên mặt Hạ Hạ, mím môi, đặt những bông hoa đã cắm trước mặt cô.

 

Hạ Hạ đứng lên quan sát cẩn thận: “Đẹp quá đi.”

 

“Hạ Hạ.” Cana gọi một tiếng.

 

Hạ Hạ ngẩng đầu lên.

 

Cana nhìn cô, thì thầm: “Bó hoa này, xem như lời tạm biệt.”

 

“Dạ?”

 

Cana xoa xoa tóc cô: “Mẹ đã làm bạn với em lâu như vậy, tro cốt của mẹ cũng nên bài xếp ổn thả, chúng ta dùng bó hoa này đưa bà ấy rời đi nhé?”

 

Hạ Hạ đứng trước bó hoa, trầm mặc thật lâu.

 

Những cánh hoa có màu sắc kiều diễm, mỗi cánh hoa đều được cắt tỉa rất đẹp.

 

Mẹ cũng thích hoa, bà nói ngửi thấy mùi hoa sẽ làm cho tâm trạng của con người tốt hơn.

 

Tại thời điểm này, cô dường như vẫn có thể nghe thấy giọng nói của mẹ khi cô nói những lời này.

 

Cana nhìn thấy cuối cùng cô cũng ôm bó hoa, trong lòng như có một tảng đá rơi xuống.

 

*

 

Chùa Bhumi.

 

Nhà sư nhận tro cốt từ tay Hạ Hạ, thay tụng kinh tạm biệt.

 

Hạ Hạ và Cana mặc chiếc váy trắng tinh đứng ở một chỗ, ngay khi nhà sư tụng kinh xong xoay người, Hạ Hạ lại nhìn thấy ảnh chụp của Sama trên hộp tro cốt.

 

Nước mắt ngập tràn hốc mắt cuối cùng cũng không thể nén được, cô quỳ trên mặt đất, khóc đến cực kỳ bi thương.

 

Nhà sư dường như đã quen với cảnh tượng này, hai tay chắp lại, hơi khom người rồi xoay người rời đi.

 

Cana ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng vỗ lưng Hạ Hạ, ôm lấy cơ thể khóc đến run rẩy của cô.

 

Khi họ đi ra, bầu trời đã tối.

 

Hạ Hạ còn nức nở, cô cúi đầu nhìn Cana đang nắm tay cô, hơi dùng sức nắm lại.

 

“Chị Cana.” Hai mắt cô sưng đỏ, giọng điệu nghẹn ngào: “Cảm ơn chị, thật sự cảm ơn chị.”

 

Cảm ơn cô ấy đã làm bạn với cô, cùng cô nói lời tạm biệt với mẹ.

 

Cana đã trải qua chuyện tương tự, hiểu được tâm trạng hiện tại của Hạ Hạ như thế nào.

 

Nói lời tạm biệt có nghĩa là kết thúc, nhưng kết thúc cũng có nghĩa là bắt đầu.

 

Mọi chuyện dù đau đớn đến đâu, sẽ luôn dần được chữa lành theo thời gian.

 

Cô mỉm cười: “Đi thôi, đi rửa mặt. Thành mèo mắc mưa luôn rồi kìa.”

 

Hạ Hạ nghe lời đi theo cô ấy, chỉ là vừa đến cửa phòng vệ sinh, điện thoại di động của Cana vang lên.

 

Cô ấy hơi bất ngờ khi thấy cuộc gọi.

 

“Chị Cana, em vào trước nhé.”

 

“À, được.”

 

Cana nhìn Hạ Hạ đi vào, rồi lại cúi đầu nhìn tên trên ID người gọi—— A Diệu.

 

Hắn chưa bao giờ gọi riêng cho cô.

 

Mặc dù cảm thấy kỳ lạ, Cana vẫn bắt mát: “A Diệu, có việc gì không?”

 

“Là tôi.”

 

Nghe được giọng nói vừa quen thuộc vừa lười biếng, trong lòng Cana run lên, lập tức dâng lên kinh ngạc vui vẻ: “Anh Khôn.”

 

“Nó thế nào?”

 

Bên kia đi thẳng vào vấn đề.

 

Đây là đang hỏi về Hạ Hạ, Cana nhìn về phía phòng vệ sinh, cô ấy đang mở nước khom lưng rửa mặt.

 

“Hạ Hạ khá ổn rồi.”

 

Lúc này có vài nữ du khách đi qua cười nói cười, Cana từ cửa phòng vệ sinh đi ra, vì sợ tiếng của họ sẽ không nghe rõ Chu Dần Khôn nói chuyện.

 

“Hai người đang ở đâu vậy?”

 

“Bọn em… đang ở bên ngoài, chùa Bhumi. Em dẫn Hạ Hạ đến tạm biệt——”

 

Lời còn chưa dứt, đã nghe thấy bên kia gọi: “Cana.”

 

Cana nín thở.

 

“Không cần dẫn nó đến nơi không nên đến, cũng đừng để nó gặp người không nên gặp.”

 

Giọng điệu lộ vẻ không vui, Cana ngay lập tức nói: “Dạ, em biết rồi. Anh Khôn, bọn em sẽ về ngay.”

 

Bên kia cúp máy.

 

Hạ Hạ rửa mặt xong đi ra, thấy Cana đang nhìn điện thoại ngẩn người.

 

Cô đi qua: “Chị Cana, có chuyện gì sao?”

 

Cana nhìn điện thoại di động, lại nhìn Hạ Hạ, bỏ vào trong túi: “Không có gì. Hạ Hạ, chúng ta trở về đi.”

 

Trên đường trở về, Hạ Hạ muốn nói lại thôi, cô nhìn Cana đang lái xe, cuối cùng vẫn không nhịn được: “Chị Cana.”

 

“Hửm?” Cana nhìn về phía trước: “Sao thế?”

 

“Em muốn đến Sở Cảnh sát.”

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc