Editor: L’espoir
*
Khi trở lại lớp học để lấy cặp xách, Leia đang đợi cô: “Hạ, sao giờ mới quay lại?”
Hạ Hạ cười: “Leia, hôm nay tớ muốn đến quán trà sữa mà cậu nói để làm bài tập về nhà, cậu có muốn đi cùng không?”
Leia ném cặp sách xuống: “Bạn học Chu Hạ Hạ ơi, cậu đây là cố ý đúng không? Tớ đã nói với cậu vào hôm qua rồi mà, hôm nay mẹ tớ đã tổ chức sinh nhật cho tới đấy, tớ phải về sớm! Mấy ngày trước bảo cậu đi cùng cậu không chịu đi, bây giờ ngay lúc tớ không rảnh thì cậu lại muốn đi.”
Hạ Hạ bị bộ dạng này của cô ấy chọc cười: “Vậy thì lần sau được chứ, hôm nay tớ đi nếm thử trước, để lần sau cùng đi còn có thể đề xuất cho cậu.”
Leia hừ một tiếng: “Vậy đi đi, chúng ta cùng nhau đi ra ngoài.”
Ra khỏi trường học, Hạ Hạ thấy Leia lên xe, lúc này mới băng qua đường, men theo vỉa hè đi thẳng đến ngã tư, đi về phía bên trái chính là quán trà sữa mới vừa đề cập tới.
Hạ Hạ nhìn thoáng qua, vác cặp sách đi theo hướng ngược lại, cuối cùng là rẽ vào một hiệu sách không mấy nổi bật.
*
Tám giờ rưỡi tối, trong phòng khách biệt thự có không ít người đứng, chỉ là không khí lại yên tĩnh dị thường.
“Anh Khôn, đã tìm ở xung quanh trường học và xung quanh biệt thự rồi, không tìm thấy.” Lời người nọ vừa nói ra miệng, đã cảm thấy sống lưng lạnh lẽo.
Người đàn ông ngồi trên ghế sô pha, vuốt ve bật lửa màu xanh đậm trong tay.
Bên ngoài truyền đến tiếng sấm nổ vang, Chu Dần Khôn nhìn Cana, người nọ lắc đầu: “Tắt máy rồi.”
Lúc này cửa biệt thự mở ra, tất cả mọi người nhìn qua, người ở cửa nhận lấy ô trong tay A Diệu.
“Anh Khôn, cô gái lúc trước đi cùng Chu Hạ Hạ tên là Leia, cháu gái của người sáng lập truyền thông Hengtong, cùng một nhóm học tập với Chu Hạ Hạ. Cô ấy nói tan học Chu Hạ Hạ đến tiệm trà sữa mới mở gần trường để làm bài tập về nhà, nhưng mà… Vẫn không tìm thấy.”
Chu Dần Khôn không nói gì, chỉ vuốt ve chiếc bật lửa.
Theo lý thuyết, không thể nào.
Sau khi đến Mae Sai tiễn biệt ông cụ đêm đó, rõ ràng Chu Hạ Hạ đã dỡ bỏ phòng bị, trước đó không chạy, hiện tại lại càng không có lý do chạy.
Cho dù muốn chạy, trên người cô không có tiền, tất cả mọi thứ trong phòng đều ở đây, trong túi sách chỉ có sách và bài tập về nhà, có thể chạy đi đâu.
Hắn ngước mắt: “Viện dưỡng lão của bà ngoại có tìm nó chưa?”
A Diệu gật đầu: “Viện dưỡng lão không có hồ sơ thăm khám, hơn nữa, Chu Hạ Hạ không biết địa chỉ của viện dưỡng lão.”
Sau vài tiếng sấm, những giọt mưa đập vào cửa sổ sát đất, âm thanh càng lúc càng lớn.
Bên ngoài trời tối đen kịt, dông tố đan xen.
Tất cả mọi người đều không dám lên tiếng.
Bởi vì mỗi tiếng sấm vang lên, sắc mặt anh Khôn khó coi một phần.
Ngay khi áp suất không khí thấp đến cực điểm, bên ngoài dường như truyền đến tiếng dừng xe.
Nhìn qua, vừa lúc từ kính trong suốt có thể nhìn thấy một bóng dáng mảnh khảnh xuống xe, đội cặp đi học trên đầu chạy tới.
Hạ Hạ không ngừng đẩy nhanh tốc độ, cho rằng có thể đến biệt thự trước khi trời mưa, ai ngờ chỉ thiếu vài bước thì bỗng nhiên mưa to như vậy.
Nhìn thấy bóng dáng nọ, người trong phòng khách, kể cả A Diệu đều thở phào nhẹ nhõm.
Cana lập tức đứng dậy đi ra mở cửa, cửa vừa mở ra thì nghe thấy một tiếng “Chị Cana” giòn tan, nghe ra còn rất cao hứng.
A Diệu bất động thanh sắc nhìn người trên sô pha, cảm giác… Không ổn lắm.
Hạ Hạ vừa vào cửa đã thấy nhiều người như vậy, sửng sốt.
Sau đó, cô nhìn thấy bóng lưng Chu Dần Khôn đứng dậy khỏi ghế sô pha, trong lòng run lên, cô vội vàng nhìn về phía Cana.
Cana lo lắng hỏi: “Em đi đâu vậy Hạ Hạ? Sao lại lại tắt điện thoại, hết pin hay sao?”
Cảm giác được người đàn ông sau lưng đi tới, Cana nhéo nhéo tay Hạ Hạ, ra hiệu cô mau giải thích.
“Em, em tan học xong tìm một nơi yên tĩnh để làm bài tập về nhà, sau đó lại thương lượng với giáo viên thời gian học dạy kèm, sau khi gọi điện thoại xong điện thoại di động hết pin tự động tắt, em làm bài tập về nhà không chú ý thời gian, cho nên về trễ.”
Hạ Hạ thấy Chu Dần Khôn càng lúc càng gần, có chút khẩn trương nuốt nước miếng.
Lời giải thích của cô hợp tình hợp lý, nhưng sau khi nghe xong trên mặt hắn không có bất kỳ biểu cảm gì, hoàn toàn nhìn không ra dược tin hay không tin.
Cảm giác áp bách càng lúc càng mạnh, Hạ Hạ theo bản năng trốn bên cạnh Cana.
“Anh Khôn…” Cana gọi một tiếng, vốn định chạm vào cánh tay anh, giúp Hạ Hạ nói chuyện.
Nhưng lúc sắp chạm vào, Chu Dần Khôn nhìn cô, ánh mắt lạnh như băng.
Cana lập tức thu tay về, hơi lui về phía sau một bước, không dám nói thêm lời nào nữa.
Người đàn ông đi đến trước mặt cô gái, quan sát cô từ dưới lên trên.
Cô ướt đẫm, đồng phục học sinh dính vào người, có thể nhìn thấy dây áo màu trắng bên trong.
Hắn dùng bật lửa nâng cằm Chu Hạ Hạ lên: “Ai cho phép nhóc tan học không về nhà lại chạy lung tung?”
Bật lửa rất cứng, cằm đau nhức.
Quan hệ mới hòa hoãn được hai ba ngày, mắt thấy sắp trở lại như cũ.
Hạ Hạ vốn đã chuẩn bị tâm lý, chỉ là cô không ngờ khi trở về lại có nhiều người như vậy trong biệt thự.
Giờ phút này ở trước mặt nhiều người như vậy, cô giống như một con cún con bị chủ nhân khiển trách.
Cô không phải là một đứa trẻ không hiểu chuyện, có rất nhiều ánh mắt đang dõi theo, cô trả lời: “Cháu không chạy lung tung, cháu chỉ làm bài tập về nhà ở bên ngoài thôi.”
Nghe vậy, Cana và A Diệu đều ngẩn ra, không ai nghĩ rằng Chu Hạ Hạ còn dám tranh luận.
Quả nhiên, Chu Dần Khôn cười.
Hắn buông mặt Chu Hạ Hạ ra, hơi cúi người lại gần: “Nhóc thích bên ngoài lắm chứ gì?”
Hắn càng cười, càng dọa người.
Hạ Hạ có chút hối hận vì câu nói vừa rồi, lúc này không dám trả lời.
Đáng tiếc đã quá muộn, một ngón Chu Dần Khôn tay móc lấy đai cặp xách của cô, hắn kéo cửa lớn trực tiếp xách người ra ngoài: “Vậy nhóc cứ ở bên ngoài, tiếp tục làm bài tập về nhà đi.”
Mưa bên ngoài lớn đến mức đạp trên đất là có thể trực tiếp làm ướt quần, càng đừng nói Hạ Hạ bị ném thẳng vào trong làn mưa đứng, mưa to như trút nước xuống đầu, cả người cô cực kỳ chật vật.
Nếu người đã tự mình trở về, những người vốn đang ở trong phòng khách không cần Chu Dần Khôn nói, lần lượt đi ra ngoài theo A Diệu.
Hạ Hạ đứng trong mưa, ai không ai dám thay cô cầu xin thương tình.
Nhưng khi nhóm người chuẩn bị lên xe, chợt nhìn thấy cô gái đội mưa ôm cặp sách xoay người đi ra ngoài, A Diệu nhanh tay lẹ mắt tiến lên kéo cô lại.
Chu Hạ Hạ giãy dụa: “Anh buông tôi ra!”
A Diệu theo bản năng quay đầu lại nhìn về phía cửa, người đàn ông ở cửa cười như không cười, vô cùng hào phóng: “Chu Hạ Hạ, cứ việc đi. Ta mặc kệ nhóc, càng không cần quan tâm bà ngoại ốm yếu đó của nhóc. Nhóc chạy nhanh một chút, nói không chừng còn có thể thu được một cái xác trên đường cái đó.”
Hạ Hạ quay đầu lại, nhìn thấy cánh cửa đã đóng lại.
Ba chiếc xe bên ngoài biệt thự đều đã rời đi, đèn phòng làm việc lầu hai sáng lên, đêm nay lại khôi phục sự yên tĩnh.
Cách nhau một cửa, Hạ Hạ ở bên ngoài đương nhiên sẽ không đứng ngây ngốc trong mưa, cô chạy đến dưới mái hiên ở lối vào gara tránh mưa.
Mà Cana bên trong thì nhìn từng chiếc ly bị ném nát, có chút ngẩn người.
Không phải cô chưa từng thấy anh Khôn nổi giận, chỉ là… hắn chưa bao giờ tức giận đến mức ném ly vì những chuyện như vầy.
Chuyện hôm nay, trong mắt Cana không cảm thấy đáng giận đến cỡ nào.
Nhưng mà cô vừa mới phát hiện ra, quan hệ giữa hai chú cháu có lẽ không bền chặt như cô nghĩ lúc trước.
Anh Khôn biết Hạ Hạ thích ăn cái gì thích uống cái gì, bảo người tìm xung quanh trường học có liên quan đến ăn uống trước tiên.
Anh ấy biết bạn nữ có quan hệ tốt với cô trông như thế nào, còn biết Chu Hạ Hạ có một cái miệng ngọt biết nói chuyện, nếu tan học sớm, rất có thể sẽ không bị ghi danh nghiêm ngặt.
Những điều vụn vặt này, anh ấy biết hết.
Ngón tay trắng nõn sạch sẽ, nhặt mảnh thủy tinh trên mặt đất lên.
Mảnh vỡ cắt qua đầu ngón tay, Cana lại không cảm thấy đau.
*
Trong phòng làm việc trên lầu.
Chu Dần Khôn đang muốn châm thuốc, thấy bật lửa trong tay, nhíu mày lại, ngay cả thuốc lá và bật lửa cũng bị ném sang một bên.
Trời mưa tầm tã như sắp kéo dài suốt cả đêm.
Mà thứ ngu xuẩn bên ngoài có lẽ không biết, đêm mưa như vậy là thời cơ phạm tội tốt cỡ nào.
Cho dù là bị cư.ỡng hiếp hay bị giết, một cơn mưa cũng đủ để rửa sạch tất cả các bằng chứng phạm tội.
Lại nghĩ đến vẻ mặt quật cường của cô còn dám tranh luận, không khỏi càng phiền.
Tính khí chó, nói cô hai câu còn bỏ nhà đi.
Hai vợ chồng Chu Diệu Huy cũng chỉ chết sớm, nếu không chết, sớm muộn gì có thể bị Chu Hạ Hạ này làm cho tức chết.
Vài phút sau, hắn nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng từ bên ngoài.
Chu Dần Khôn nhắm hai mắt lại, không cần nghĩ vẫn biết đang xảy ra chuyện gì.
Cửa biệt thự đóng lại, hắn không lên tiếng, Cana cũng không dám cho Chu Hạ Hạ tiến vào.
Nhưng đôi mắt của cô lớn như vậy, miễn cô không mù, có thể nhìn thấy nhà để xe có cửa.
Chỉ cần đầu óc không bị úng nước đến ngốc, là biết có thể tiến vào từ gara, thần không biết quỷ không hay lẻn vào phòng mình.
Chu Hạ Hạ bây giờ chính là một miếng đậu phụ thối không thể đánh được.
Không phạt cô chỉ sợ là sau này động một chút là chạy không thấy bóng dáng, phạt nặng thì cô sẽ thù hận làm chậm trễ chính sự của hắn.
Người đàn ông giả vờ như không nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài, lười so đo.
Trong phòng, Hạ Hạ nhanh chóng tắm nước nóng, sau đó nằm trong chăn, rất nhanh đã bình tĩnh lại.
Lúc này cửa nhẹ nhàng vang lên hai tiếng, Hạ Hạ ngồi dậy.
Cô xuống giường rón rén đi tới cửa, nín thở lắng nghe, bên ngoài dường như không có động tĩnh gì.
Cô lặng lẽ mở một khe cửa, thực sự không có ai.
Nhưng nhìn xuống đất, trước cửa có đặt một ly thủy tinh, bên trong chứa chất lỏng màu nâu nhạt còn bốc hơi nóng.
Hạ Hạ bưng lên ngửi ngửi, là mùi thuốc cảm.
Trong lòng lập tức ấm áp, cô nhìn cửa phòng ngủ thứ hai, trong lòng nói một câu cảm ơn.
Sau khi uống một ly thuốc cảm ấm xuống bụng, Hạ Hạ cảm thấy toàn thân đều thoải mái hẳn lên.
Mặc kệ nói như thế nào, đêm nay chắc là không lộ ra sơ hở gì đâu.
Cô lấy ra một số tài liệu đã bị ướt trong túi của mình, đặt nó lên bàn học.
Cô về trễ, là bởi vì nói chuyện với Son quá lâu, nhất thời quên mất thời gian.
Cô mượn máy móc của hiệu sách in toàn bộ tư liệu mà Son gửi tới, sau đó lại mở máy tính lên tra cứu.
Trẻ vị thành niên đi ra nước ngoài đòi hỏi phải có chữ ký của người giám hộ.
Hạ Hạ nhìn từng cái một, ghi chép lại.
Suy cho cùng, cô vẫn cần phải đến chỗ bà ngoại một chuyến.
Nhưng bây giờ, cô không biết bà ngoại của cô đến tột cùng là ở trong viện dưỡng lão nào.
*
Sáng sớm hôm sau, Chu Dần Khôn xuống lầu, thấy người nào đó đang ngồi ở ăn sáng trong bàn, thấy hắn còn chột dạ cúi đầu.
Hôm nay có chuyện làm ăn, A Diệu đã chờ ở bên ngoài, Chu Dần Khôn không để ý tới cô đi ra ngoài.
Hạ Hạ thấy hắn lại không ăn điểm tâm, nhất thời vội vàng đuổi theo: “Chú út!”
A Diệu vừa mở cửa xe nhìn qua.
Hạ Hạ thấy Chu Dần Khôn dừng lại, cô tiến lên: “Cháu xin lỗi. Chuyện ngày hôm qua, đáng lẽ cháu phải nói trước một tiếng, còn hại nhiều người đi tìm cháu.”
Chu Dần Khôn nhướng mày, xoay người lại.
Ngày hôm qua còn cãi nhau với hắn, qua một đêm bỗng nhiên hiểu chuyện hẳn ra.
“Sau này sẽ không như vậy nữa.” Hạ Hạ nhìn hắn.
“Đây là chính nhóc nói.” Chu Dần Khôn nhìn chằm chằm cô.
“Ừm.” Cô gật gật đầu, lại thăm dò: “Chú út, thứ sáu cháu tan học có thể đi thăm bà ngoại không? Cháu muốn ở lại với bà ấy vào hai ngày vào cuối tuần.”
Nói xong, cô nhìn hắn đầy kỳ vọng.
“Anh Khôn.” A Diệu kêu lên, ý là nhắc nhở thời gian.
“Có thể.” Nói xong Chu Dần Khôn lên xe.
Thấy xe nhanh chóng rời đi, Hạ Hạ thở phào nhẹ nhõm.
Trên xe, Diệu hỏi: “Anh Khôn, có thật là anh muốn nói với cô ấy địa chỉ không?”
“Ừm, nói nó đi.” Chu Dần Khôn nhìn bóng dáng trong gương chiếu hậu: “Sau đó cho người để mắt đến nó cho tôi, bây giờ lá gan của nó mập hơn rồi, dám trợn mắt nói dối trước mặt tôi.”