Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ

Chương 69: Bế lên

Trước Sau

break

Editor: L’espoir

*

Người bên ngoài phòng thấp giọng nói cái gì đó, đại ý là hỏi có muốn mang xác chết đi hay không.

 

Chu Dần Khôn gọi A Diệu mà không quay đầu lại, người nọ lập tức hiểu ý, giải tán mọi người ra ngoài phòng.

 

Vừa yên tĩnh lại, có thể nghe được tiếng hít thở yếu ớt.

 

Nếu như nói hôm đó nhìn thấy bên ngoài nhà xác bệnh viện là Chu Hạ Hạ còn coi như kiên cường, như vậy hiện tại nhìn thấy, mới là Chu Hạ Hạ thực sự sụp đổ, không hề lưu luyến và chống đỡ.

 

Cô nằm sấp trên sàn nhà cạnh giường, bàn tay của Sama buông thõng bên cạnh giường, rất gần đầu cô gái.

 

Người đàn ông đi tới ngồi xổm xuống: “Chu Hạ Hạ.”

 

Cô vẫn không nhúc nhích.

 

Ngay sau đó, Chu Dần Khôn trực tiếp nắm lấy bàn tay bị thương của cô, kéo người lên.

 

Thân thể mềm nhũn vô lực rất dễ dàng bị kéo lên, tóc che khuất mặt tản ra, lộ ra khuôn mặt tái nhợt tê chết lặng.

 

Ngay cả khi nhìn thấy hắn, cô gái không sợ hãi gọi chú út như trước đây nữa.

 

Ngón tay cô rất lạnh, toàn thân lại nóng bỏng mềm mại, giống như sẽ chết ngay sau đó.

 

Cái cảm giác này, rất quen thuộc.

 

Lúc trước, con chó con cũng hấp hối như vậy, nằm sấp dưới chân hắn, tứ chi mềm nhũn như bị chặt đứt, chỉ có cái đầu lông xù lại bẩn thỉu cọ cọ hắn.

 

Sau đó, hắn nuôi dưỡng con chó đó, nuôi nó trong bảy năm.

 

Con chó đó không nghe lời bất cứ ai, chỉ đi theo hắn, họ cùng nhau chui qua rừng nhiệt đới đầy cây độc trùng độc, cùng nhau ăn thịt người chết, cùng nhau bước ra khỏi khu rừng nhiệt đới.

 

Con chó đó hắn cũng phiền.

 

Nó không bằng những con chó hung hãn dã man khác, không có nửa điểm máu tanh hung tàn, hoàn toàn không giống loại Chu Dần Khôn hắn nuôi ra.

 

Khi không kiên nhẫn hắn muốn vứt nó đi, khi đó chó con tựa như cảm giác được, vụng về yếu đuối cọ hắn, nằm sấp dưới chân hắn, ngoan ngoãn vô cùng.

 

Nhưng sau đó, lại là nó vứt hắn đi trước.

 

Nó chết một cách vô ích.

 

Khi chôn con chó đó, Chu Dần Khôn chỉ có một ý nghĩ, lẽ ra lúc trước hắn phải vứt nó trước.

 

Lúc này cánh tay bỗng nhiên trở nên nặng trĩu, tình hình của Chu Hạ Hạ không tốt hơn là bao so với chó con lúc trước, cả người nóng bỏng ngã vào trong ngực hắn.

 

Vẫn vô dụng như vậy.

 

Vứt, hay là không vứt? Hắn cúi đầu, nhìn khuôn mặt trong ngực.

 

Ngược lại không do dự bao lâu, một tay hắn ôm người lên, đi ra ngoài phòng.

 

Luật sư nói, tạm thời Chu Hạ Hạ này còn chưa thể có việc.

 

Người bên ngoài, kể cả A Diệu, thấy Chu Dần Khôn tự mình ôm Chu Hạ Hạ đi ra, đều ngây người trong nháy mắt, người đàn ông ôm cô lên xe, chỉ bỏ lại ba chữ.

 

“Đi bệnh viện.”

 

*

 

Từng giọt từng giọt truyền vào trong cơ thể cô gái, sốt cao dần dần giảm bớt.

 

Chỉ là tay chân của cô vẫn còn rất lạnh.

 

Trong phòng nghỉ nối liền với phòng bệnh, Chu Dần Khôn nhíu mày: “Không thể?”

 

Hôm nay luật sư thay một bộ âu phục màu xám, gật gật đầu: “Nếu muốn tiếp nhận chuyển nhượng và tặng bất động sản, cần chữ ký của người giám hộ, cho nên ngài không thể là người giám hộ của cô Chu Hạ Hạ. Điều này không phù hợp với các quy định về thủ tục.”

 

“Không thể cho người giám hộ, vậy cho bố mẹ nuôi thì sao?”

 

Luật sư ho nhẹ một tiếng: “Cậu Chu, luật nhận con nuôi của Thái Lan quy định rất nghiêm ngặt, hoặc là vợ chồng đã kết hôn nhận nuôi, hoặc là phụ nữ độc thân nhận nuôi, nếu không đủ, người nhận con nuôi cũng phải có sự chênh lệch độ tuổi với người nhận nuôi ít nhất mười lăm tuổi, ngài… không phù hợp cái nào cả. Vì vậy, mối quan hệ nhận con nuôi là không thể thiết lập được.”

 

Chu Dần Khôn ném tài liệu luật sư mới cầm lên bàn: “Vậy?”

 

Luật sư cảm thấy may mắn vì mình đã sớm nghĩ ra biện pháp ứng phó: “Thực ra có trở thành người giám hộ hay là người nhận nuôi hay không cũng không quan trọng, chỉ cần bản thân cô Chu Hạ Hạ chịu ký các thỏa thuận chuyển nhượng và tặng, hơn nữa thông qua cuộc nói chuyện của công chứng viên và luật sư bên thứ ba, cộng với chữ ký của người giám hộ là được. Về phần chữ ký đó… Nó không quá khó khăn đối với ngài.”

 

Nói đến đây thì đã rất rõ ràng, điểm mấu chốt nhất chính là Chu Hạ Hạ, không chỉ không thể động vào cô, còn không thể uy hiếp ép buộc, một khi trong cuộc nói chuyện giữa công chứng viên và luật sư bên thứ ba lộ ra bất kỳ sơ hở nào, toàn bộ quá trình sẽ bị lật đổ và bắt đầu trở lại.

 

Còn người giám hộ…

 

Chu Dần Khôn mở miệng: “Chu Hạ Hạ có bà ngoại. Đi đón người, tiện thể nói với bà ta rằng Sama đã chết.”

 

Mãi cho đến khi hết hai chai nhỏ giọt, sắc mặt của cô gái mới khôi phục lại hoàn toàn.

 

Trong lúc mơ hồ, Hạ Hạ nghe thấy tiếng khóc nức nở.

 

Cô chậm rãi mở mắt ra, người đầu tiên nhìn thấy là một người đàn ông mặc âu phục màu xám đứng đối diện giường bệnh.

 

Sau đó, cô hơi nghiêng đầu, mới nhìn thấy một bà lão ngồi bên giường.

 

“Bà ngoại…” Giọng cô gái nhỏ nhẹ.

 

Khi bà lão bất ngờ nghe tin dữ, nắm tay cháu gái khóc không kìm được.

 

“Bà Sayana, trên đường đến đây ngài ngất xỉu, bác sĩ nói ngài không thể quá mức thương tâm, cần nghỉ ngơi thật tốt.”

 

Dứt lời, luật sư lại nhìn về phía Hạ Hạ trên giường: “Cô Chu Hạ Hạ, từ giờ trở đi, bà ngoại của cô, bà Sayana chính là người giám hộ của cô.”

 

Lúc này trong phòng bệnh truyền đến tiếng bước chân, một tay một người đàn ông vén rèm, nhìn thấy người trên giường, hắn nhướng mày: “Chu Hạ Hạ, khá hơn chưa?”

 

Thái độ tốt hiếm có của Chu Dần Khôn, nhưng lại không nhìn thấy biểu cảm gì trên mặt cô gái, cô nắm chặt tay bà ngoại trong tay, cúi đầu không nói một câu.

 

Thấy cô có thái độ này, người đàn ông cũng không tức giận, chỉ liếc nhìn luật sư đứng bên đó.

 

Người nọ lập tức hiểu ý: “Cô Hạ Hạ, vừa rồi lão nhân gia đã ngất xỉu một lần trên đường tới đây, tôi đã tự chủ trương nhờ bác sĩ giúp bà ấy kiểm tra thêm vài lần, đây là báo cáo kiểm tra và chỉ định của bác sĩ vừa được đưa ra.”

 

Báo cáo đặt trong tay Hạ Hạ, cô trầm mặc nhìn.

 

Chỉ là nhìn nó, tay nắm bà ngoại liền siết chặt.

 

“Nhưng cô Hạ Hạ không cần lo lắng, cậu Chu đã sắp xếp cho lão nhân gia hàng loạt kiểm tra tiếp theo, còn liên hệ với viện dưỡng lão. Cô vẫn còn đi học, nếu lão nhân gia muốn chăm sóc cô, có thể trì hoãn việc điều trị và điều dưỡng tiếp theo.”

 

“Vậy thì đến chỗ ta ở một thời gian trước.” Bàn tay của người đàn ông xoa đầu cô gái.

 

Cô gái không nói gì, chỉ nhìn bà ngoại, sau đó cô cố gắng mỉm cười, giọng nói nhẹ nhàng: “Bà ngoại, bà kiểm tra và điều dưỡng cơ thể trước đi. Đừng lo cho cháu.”

 

Lão nhân gia nhìn người đàn ông đối diện, không dám nói chuyện.

 

Chỉ nắm tay Hạ Hạ, vừa lau nước mắt, nghẹn ngào gật đầu.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc