Editor: L’espoir
*
Chu Hạ Hạ tỉnh lại rất nghe lời.
Trên đường rời khỏi bệnh viện, cô ngồi ở ghế sau xe, ngồi bên cạnh Chu Dần Khôn, vẫn luôn cúi đầu, không nói một câu.
Thật giống như còn gì quan trọng nữa, ở nơi đâu, ở cùng ai, điều đó không quan trọng.
Xe vững vàng dừng lại trước cửa biệt thự, cửa xe mở ra, cô gái cúi đầu đi xuống.
Chu Dần Khôn không để ý tới cô, vừa xuống xe đã nhìn thấy Cana ở cửa.
“Anh Khôn.” Giọng nói Cana vẫn dịu dàng như trước, đang chuẩn bị tiến lên khoác tay Chu Dần Khôn, nhìn thấy một cô gái đi theo phía sau hắn.
Việc đưa phụ nữ khác về nhà là điều chưa từng xảy ra trước đây.
Cô gái trông còn rất trẻ, tuy mảnh mai, nhưng khuôn mặt lại rất đẹp, cúi đầu như thế này, có vẻ khuôn mặt càng thêm nhỏ nhắn sắc xảo.
Mặc dù cố gắng rộng lượng hơn nữa, nụ cười Cana vẫn cứng đờ: “Vị này là…”
Chu Dần Khôn quay đầu lại nhìn: “Con gái của Chu Diệu Huy, tên là Chu Hạ Hạ, đến đây sống một thời gian.”
Đó chính là cháu gái.
Cana lập tức thở phào nhẹ nhõm, cũng đúng, cô gái này vừa nhìn còn đang đi học, nếu thật sự là người phụ nữ của anh Khôn, hai người cũng sẽ đi không một trước một sau như vậy, hoàn toàn không có bất kỳ sự giao tiếp nào.
Hiển nhiên là hai chú cháu không thân quen cho lắm.
Chu Dần Khôn luôn không thích Chu Diệu Huy, Cana có biết một chút.
Mặc dù không biết vì sao Chu Dần Khôn lại quản lý con gái của ông ấy, nhưng Cana vẫn rất hoan nghênh, ít nhất trong biệt thự trống vắng sẽ không còn chỉ một mình cô nữa.
“Em xem rồi sắp xếp.”
Chu Dần Khôn ném một câu này rồi đi vào cửa lên lầu, A Diệu thì lái xe rời đi.
Cửa chỉ còn lại Cana và Hạ Hạ.
“Nào, Hạ Hạ, đi theo tôi nào.”
Cùng là phụ nữ, Cana cảm giác được cô gái suy sụp và bất an, cô chủ động tiến lên nắm tay Hạ Hạ, dẫn cô bé đi vào cửa.
Cana sắp xếp cho cô một căn phòng trên tầng hai, cách phòng ngủ chính và phòng làm việc một khoảng, nhưng cách phòng ngủ thứ hai rất gần.
“Hạ Hạ, cháu ở phòng này đi nhé, phòng ngủ thứ hai bên cạnh là phòng của tôi đấy. Nếu có cần gì, cháu có thể đến gặp tôi trực tiếp.”
Giọng nói dịu dàng lộ ra ấm áp, lướt qua lỗ tai và trái tim Hạ Hạ, rốt cuộc cô cũng có chút phản ứng, môi giật giật.
“Cảm ơn.”
Giọng nói khàn khàn vô cùng.
Cana giật mình: “Không cần khách sáo, vậy… Cháu cứ làm quen với nơi này trước đi.”
Cô đi ra khỏi phòng Hạ Hạ, muốn hỏi Chu Dần Khôn một chút, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Chỉ là người đàn ông tắm rửa xong nhận điện thoại, gọi A Diệu vừa rời đi trở về, không nói thêm một câu đã rời đi.
Đối với việc rời đi như vậy, Cana đã tập mãi thành quen, những lời muốn hỏi lại nuốt trở lại cổ họng như trước.
Cô không yên tâm về cô gái trong phòng mới, lục lọi thuốc thông họng, rửa sạch bằng nước ấm rồi bưng lên.
Định để cô ấy uống, rồi hỏi cô ấy muốn ăn gì.
Chỉ là không nghĩ tới đi gõ cửa không ai trả lời, Cana mở cửa đi vào, thấy Hạ Hạ cuộn tròn trên giường, nhắm mắt lại, sắc mặt đỏ bừng.
Cô tiến lên thử sờ trán cô gái, quả nhiên là lên cơn sốt rồi.
Cana kiểm tra trên người cô, ngoại trừ chỗ băng bó, những chỗ còn lại không có vết thương nào, nhẹ nhàng gọi cô, cũng có chút phản ứng.
Cana xoay người đi xuống cầu thang để lấy thuốc và nước.
Hạ Hạ cảm thấy vừa nóng vừa lạnh, cô biết mình đã tỉnh, chỉ là mắt không mở ra được, tai cũng nghe không rõ.
Mơ mơ màng màng chỉ cảm thấy một đôi tay ấm áp nhẹ nhàng đỡ cô dậy, cô dựa vào một cơ thể mềm mại, bên tai vang lên giọng nói dịu dàng, dỗ dành cô uống thuốc.
Đó có phải là mẹ không? Cô không thể phân biệt được.
Thuốc rất đắng, nhưng cô vẫn nuốt xuống hết.
Chăn trên người rất mềm rất nhẹ, có người vén một góc chăn cho cô, lại sờ trán cô.
Cô rất muốn mở mắt ra nhìn, mở miệng hỏi một chút, nhưng thật sự không có sức lực.
Cô ngủ thiếp đi chìm vào giấc ngủ.
Trong lúc Hạ Hạ ngủ say, Cana tiến vào đo nhiệt độ cơ thể hai lần, uống thuốc hạ sốt xong không có tác dụng gì nhiều, cô lại làm mát cơ thể cho Hạ Hạ, chờ nhiệt độ giảm xuống, trời bên ngoài đã tối đen.
Đoán rằng cô cũng sẽ tỉnh lại, Cana vào phòng bếp rửa tay.
Đứa nhỏ sinh bệnh cũng chỉ có thể ăn chút thanh đạm, đang chuẩn bị nấu chút cháo và canh cho Hạ Hạ thì nghe thấy chuông cửa vang lên.
Cánh cửa mở ra, Cana thấy một người đàn ông quen thuộc.
Người này đi theo anh Khôn và A Diệu, từng tới nơi này vài lần.
“Cô Cana, đã quấy rầy rồi.”
“Có chuyện gì sao?” Cana nói: “Anh Khôn không có ở đây.”
“À tôi biết rồi, anh Khôn và anh Diệu đều không có ở đây, cái này…”
Cana cũng nhìn qua, thứ người này đang ôm trong ngực là hộp tro cốt.
Người nọ nói rõ tình huống, Cana nghe xong khẽ nhíu mày: “Vậy là, mẹ của Hạ Hạ là vì bố cô ấy mà qua đời, cũng tự sát theo?”
“Đúng vậy, đêm Chu Diệu Huy chết, vợ ông ta bèn tự sát, khi bị phát hiện trên người còn phủ quần áo của chồng. Tang lễ của Chu Diệu Huy đã tổ chức xong, tro cốt của vị phu nhân này không ai quản lý được, anh Khôn rất bận rộn, nói để để cô xem rồi sắp xếp. Vậy nên tôi đến hỏi, tùy tiện tìm một chỗ đặt nó, hay là?”
Cana im lặng một lát, nói: “Đưa cho tôi trước đi. Nếu cô ấy không thể tham dự tang lễ của bố, không thể ngay cả tro cốt của mẹ mình cũng để cho người khác xử lý, cái này trước tiên để ở đây vài ngày. Phiền anh để lại cho tôi thông tin liên lạc, sau đó tôi sẽ sắp xếp rồi liên lạc với anh sau.”
“Vâng cô Cana.”
Sau khi người nọ rời đi, Cana nhìn đồ vật trên tay, khẽ thở dài.
Thì ra là đã trải qua chuyện như vậy, chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, liên tiếp mất đi bố và mẹ.
Cô lại đi đến phòng Hạ Hạ, đặt hộp tro cốt khắc tên và ảnh chụp của Sama lên tủ đầu giường.
Cô gái trên giường đã hạ sốt, nhưng vẫn chưa tỉnh lại.
Mãi đến khi Cana nấu cháo xong, cuối cùng mới nhìn thấy ánh sáng yếu ớt lộ ra qua khe cửa.
Vẻ mặt cô nhẹ nhõm, Hạ Hạ đã tỉnh lại.
Gõ cửa, bên trong truyền đến một tiếng “Mời vào”.