Editor: L’espoir
*
A Diệu đi ra mở cửa.
Cánh cửa mở ra, bên ngoài là Thác Sa.
“Chú Thác Sa, có việc?” Trên tay Chu Dần Khôn chơi bật lửa, lách tách từng tiếng.
Bên cạnh Thác Sa không có ai khác, ông bước vào, đi thẳng vào vấn đề hỏi: “Có phải cậu làm không?”
A Diệu khẽ nhíu mày.
Chu Dần Khôn cũng không để ý: “Lão già chú đoán xem?”
Thác Sa im lặng trong hai giây, hiện tại nói những lời này cũng vô dụng, ông nói: “Mặc kệ có phải hay không, A Huy đã chết. Bây giờ không ai cản trở chuyện của cậu nữa, cậu muốn làm gì thì làm. Tang lễ của A Huy ta sẽ làm, chuyện vợ con nó cũng không cần cậu nhọc lòng.”
Người đàn ông trên sô pha cười nhạo một tiếng, đứng lên đi tới trước mặt Thác Sa.
“Chú Thác Sa à, chị dâu và cháu gái của tôi, sao phải cần người khác quản?” Chu Dần Khôn tiến lại gần, sâu kín nói: “Cho rằng đưa cháu trai đến Mỹ, sẽ không ai tìm được nó?”
Nghe vậy trong mắt Thác Sa rùng mình, làm như kinh ngạc lại không tin, cảm thấy Chu Dần Khôn đang cố ý lừa ông.
“Chú, chuyện nhà người ta vẫn nên bớt quản đi.” Bật lửa vẫn bị Chu Dần Khôn chơi đùa, bị hắn bỏ vào trong túi áo quẻ của Thác Sa.
“Bằng không một ngày nào đó lửa thiêu rụi đến nhà mình, sẽ không có cách nào cứu được đâu.”
Thác Sa nhíu mày nhìn hắn, nhìn nhau một lát, hắn lấy bật lửa ra ném lên bàn, không nói lời nào rời đi.
“A Diệu.” Chu Dần Khôn gọi một tiếng.
“Anh Khôn.”
“Đi đưa chị dâu và cháu gái nhỏ của tôi về đi, chuyện tang lễ cậu xem rồi làm.”
“Vâng.” A Diệu đáp một tiếng lập tức đi ra ngoài.
Chu Dần Khôn ngồi trở lại ghế sô pha: “Ông nói tiếp.”
“Được rồi.” Luật sư tiếp tục bị cắt đứt nói: “So với việc để cho người thừa kế được chỉ định biến mất, còn có một biện pháp tốt hơn, chính là để cho người thừa kế được chỉ định tự nguyện ký hợp đồng tặng và chuyển nhượng trước khi trưởng thành, tuy nhiên quá trình xử lý thừa kế của thừa kế vị thành niên sẽ phức tạp hơn người thừa kế trưởng thành một chút, nhưng so với các tình huống khác, ví dụ như người thừa kế chết, người thừa kế thực hiện quyền lực khi trưởng thành, v.v. đều dễ hơn nhiều.”
“Cứ làm theo lời ông nói.” Chu Dần Khôn liếc nhìn luật sư: “Càng sớm càng tốt.”
“Vâng cậu Chu.”
*
Hạ Hạ và Sama được người của Chu Dần Khôn đưa về, bên ngoài biệt thự cũng là người của hắn.
Cái danh cho thật kiêu là bảo vệ an toàn của hai mẹ con, thực tế không cho bất luận kẻ nào gặp mặt họ.
Chỉ là lúc này Hạ Hạ hoàn toàn không để ý đến những thứ này.
Hai tay vẫn còn quấn băng gạc, cẩn thận múc cháo vừa nấu xong vào trong bát, hai tay bưng bát đi lên lầu.
Chỉ là mỗi một bước đi, vết thương trên đùi theo đó cũng sẽ đau một chút.
Khi đi tới cửa phòng Sama, Hạ Hạ dừng lại.
Đau đớn trên đùi và tay dịu đi vài phần, cô gái hít sâu một hơi, cố gắng nở nụ cười, sau đó mới mở cửa đi vào.
“Mẹ, con nấu cháo rồi này.”
Sama ngồi bên giường, quay mặt về phía cửa sổ, quay lưng lại với cô.
Từ lúc Hạ Hạ tỉnh lại, đến nhà xác, cuối cùng lại bị đưa về, cũng không nghe thấy mẹ nói với cô một câu nào.
Từ khi trở về, bà đã ngồi như vậy, bất động.
Bất luận Hạ Hạ gọi bà như thế nào, bà cũng không đáp một tiếng, cũng không liếc nhìn cô lấy một cái.
“Mẹ…” Giọng cô gái nghẹn ngào, cô đặt bát cháo sang một bên, chịu đựng cơn đau ở chân, quỳ xuống bên đùi Sama, bàn tay quấn băng gạc nhẹ nhàng đặt lên đầu gối của bà, lắc lắc.
“Mẹ, mẹ đừng như vậy, con sợ, Hạ Hạ sợ.” Cô ngửa đầu nhìn Sama không chút thay đổi, nước mắt lặng lẽ theo khóe mắt trượt xuống, nhỏ giọt trên mặt đất.
Trong phòng tràn ngập mùi cháo, chỉ là dần dần từ nóng biến thành nguội, cho đến khi lạnh hẳn.
Hạ Hạ quỳ đến khi chỗ vết thương trên đầu gối đến chỗ chân đã tê rần, cũng không đổi lấy một cái cúi đầu liếc mắt của Sama.
Từ đầu đến cuối, bà chỉ yên tĩnh và thờ ơ nhìn ra cửa sổ.
Lúc này cửa vang lên hai tiếng ‘cốc cốc’, Hạ Hạ quay đầu lại, bên ngoài là một người đàn ông áo đen.
“Tang lễ sẽ diễn ra lúc 10 giờ sáng mai.”
*
Tang lễ của Chu Diệu Huy được tổ chức rất long trọng, mặc dù bản thân Chu Dần Khôn không đi, nhưng trong mắt người ngoài, tiền tiêu rất đúng chỗ.
Khi A Diệu tiến vào, Cana vừa bưng cho Chu Dần Khôn một ly nước, thấy A Diệu tiến vào, biết là có chuyện chính sự muốn nói, hơi gật đầu với hắn, đi ra ngoài.
“Cũng được rồi. Phần còn lại cậu xem rồi làm.” Cúp điện thoại, Chu Dần Khôn nhìn người vừa mới tiến vào: “Đám tang xong rồi?”
“Tang lễ sẽ bắt đầu ngay lập tức.” A Diệu nói: “Anh Khôn, phu nhân Sama và Chu Hạ Hạ đều không đi.”
Chu Dần Khôn không thấy bất ngờ.
Chu Diệu Huy vừa chết, trong nhà chỉ còn lại hai mẹ con yếu đuối, hơn phân nửa là ôm đầu khóc ở nhà, khóc đến mức không đứng dậy nổi đi dự tang lễ.
Hắn ngẫm lại là ghét bỏ: “Không đi thì không cần quan tâm.”
A Diệu có chút chần chờ: “Anh Khôn, hay là anh… Qua đó xem đi.”
Khi đến biệt thự của Chu Diệu Huy, bên ngoài đã có một chiếc xe cứu thương.
Vào cửa lên lầu, thấy một căn phòng trên lầu hai đang mở ra, người bên ngoài đứng là người của Chu Dần Khôn, còn có bác sĩ mặc áo blouse trắng.
Thấy Chu Dần Khôn tới, mọi người lần lượt tránh sang một bên, người đàn ông đến cửa phòng, nhìn thấy tình hình bên trong.
Một bức ảnh cưới khổng lồ nằm trên khuôn mặt của một người phụ nữ không còn giọt máu.
Quần áo trên người bà lộn xộn, rõ ràng là đã trải qua cấp cứu.
Trong tay còn nắm chặt một cái áo khoác rộng thùng thình, đó là quần áo của đàn ông, xem ra nó vốn dĩ đã che trên người bà.
Sama nằm trên giường của bà và chồng là Chu Diệu Huy, nuốt thuốc tự tử.
Người chết hắn thấy nhiều, trong mắt Chu Dần Khôn không có dao động gì.
Chỉ là tầm mắt đặt trên mặt đất bên giường, nơi đó có một bóng dáng nhỏ nhắn đang cuộn mình.
A Diệu nói, người đầu tiên phát hiện thi thể của Sama, chính là Chu Hạ Hạ khi đến gọi mẹ vào giờ tang lễ.
Các bác sĩ xác định thời gian tử vong là đêm qua, đến 8 giờ sáng hôm sau khi được phát hiện, đã quá muộn.
Cô gái nằm sấp trên mặt đất, máu chảy ra từ băng gạc trên đùi.
Mái tóc che khuất mặt cô, cả người bất động.
Nếu như không phải cơ thể hơi phập phồng, cho dù là ai nhìn cũng sẽ cảm thấy đó cũng là một thi thể.
Chu Dần Khôn lạnh lùng nhìn thi thể chân chính trên giường.
Phần lớn đàn bà đều tàn nhẫn, đặc biệt là đàn bà làm mẹ.
Họ có thể tự tử vì chồng, nhưng lại không chọn sống sót vì con cái của họ.