Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ

Chương 67: Khó khăn

Trước Sau

break

Editor: L’espoir

*

Sau khi cảnh sát và bác sĩ rời đi, tầm nhìn của người đàn ông một lần nữa rơi vào cô gái đứng ở cửa nhà xác.

 

Cô mặc quần áo bệnh nhân rộng rãi đứng đó, vịn cánh cửa, không tiếng động rũ mắt nhìn xuống đất.

 

Vậy mà không khóc.

 

Chu Dần Khôn đang chuẩn bị tiến lên, lúc này A Diệu đi tới, thấp giọng nói: “Anh Khôn, đã mang người tới đây.”

 

Mang người đến chính là luật sư của Chu Diệu Huy.

 

Người đàn ông xoay người rời đi, không để ý Chu Hạ Hạ chậm rãi ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn bóng lưng anh phía sau.

 

Khi đi tới góc đường, có mấy người đi trước mặt, dẫn đầu là Thác Sa.

 

Ông cụ đã không còn, Chu Dần Khôn ngay cả công phu thể diện cũng lười làm, coi như không phát hiện đi tiếp.

 

Trong phòng chờ riêng của bệnh viện, Chu Dần Khôn dựa vào ghế sô pha, châm một điếu thuốc, nhìn người đàn ông trên trán đầy mồ hôi phía đối diện, lễ phép cười: “Mời ngồi.”

 

“Ồ không không, cảm ơn. Tôi cần phải giải thích di chúc với gia đình ông Chu.”

 

“Ha.” Người đàn ông trên sô pha cười nhạo một tiếng.

 

Mồ hôi đầm đìa của người đối diện lăn xuống.

 

Chu Dần Khôn cũng không thúc giục hắn, cả phòng chờ cực kỳ yên tĩnh, chỉ là bầu không khí lại càng lúc càng khẩn trương.

 

Luật sư của Chu Diệu Huy nhìn thấy khói trong tay Chu Dần Khôn dần dần ngắn lại, giống như đang đếm ngược tính mạng của một người.

 

Hút được hơn nửa điếu thuốc, khi người đàn ông muốn ném tàn thuốc lá, trong lòng luật sư run lên, vội vàng mở miệng: “Đương nhiên, cậu cũng là người nhà của ông Chu.”

 

Tay hắn có chút run rẩy lấy văn kiện ra khỏi túi, đặt lên bàn trà trước mặt Chu Dần Khôn.

 

“Nếu ông Chu đột ngột qua đời, tất cả tài sản của ông ấy sẽ được thừa kế bởi người thừa kế duy nhất là cô Chu Hạ Hạ, vợ của ông Chu, bà Sama, không có quyền thừa kế. Điều này đã liệt kê tất cả tài sản dưới tên của ông Chu trên phụ lục di chúc này, bao gồm cả cổ phần công ty, tài khoản trong và ngoài nước, động sản và bất động sản trong và ngoài nước, một số hòn đảo nhỏ, nơi cất giữ các thủ tục liên quan cũng được ghi rõ ràng.”

 

Nói xong hắn lau mồ hôi trên mặt, cẩn thận nhìn người đàn ông đối diện.

 

“Ông có thể đi rồi.” Người nói chuyện là vệ sĩ mặt lạnh vẫn đứng bên cạnh không nói gì.

 

“Được rồi!”

 

Sau khi luật sư của Chu Diệu Huy rời đi, một người đàn ông khác cầm lấy giấy tờ di chúc trên bàn.

 

“Cậu Chu.” Luật sư của Chu Dần Khôn lật xem văn kiện này: “Bản di chúc này đã lập từ rất sớm, giữa chừng chỉ có một số ghi chép về biến động tài sản. Từ đầu đến cuối cô Chu Hạ Hạ đều là người thừa kế duy nhất được chỉ định.”

 

Chu Dần Khôn không nói gì, còn luật sư thì tiếp tục lật xem.

 

Xem xong, ông ngẩng đầu lên: “Có vẻ như, nó không giống trong dự liệu của chúng ta.”

 

“Nói xem nào.”

 

“Xem từ tài liệu, sản nghiệp đứng tên Chu Diệu Huy đều vô cùng chính quy. Ví dụ, trước đây cậu nói rằng ông ấy đã đi đến Afghanistan vào bốn năm trước và kiếm được hàng trăm triệu đô la thông qua kinh doanh ma túy, nhưng danh sách tài sản cho thấy ông Chu Diệu Huy sở hữu một công ty khoáng sản ở Afghanistan, một công ty vận chuyển an toàn và một tổ chức y tế tư nhân được thành lập chung với vốn Hoa Kỳ. Các công ty này được đăng ký và hoạt động thông qua các con đường chính thức, thu nhập và số tiền cậu nói mặc dù khác nhau, nhưng tổng thể mà nói lại phù hợp.”

 

Nói đến đây, luật sư nhìn sắc mặt Chu Dần Khôn, nhìn không ra cảm xúc, nhưng không hiểu sao lại cảm giác có một nỗi tức giận.

 

Nhưng là một luật sư, lấy tiền làm việc, mục đích là để giải quyết vấn đề cho khách hàng.

 

Ông không thể không nói tiếp, biểu đạt rõ ràng tình hình khó khăn trước mắt.

 

“Nói cách khác, ông Chu Diệu Huy sớm đã bắt tay vào dùng sản nghiệp trắng để che dấu sản nghiệp xám và đen, loại hành động này xác thực tương đối phiền phức, quá trình ít nhất cũng phải mất vài năm, hơn nữa sổ sách này rất rõ ràng, một khi bị kiểm tra nghiêm ngặt, ngược lại sẽ tra ra vấn đề. Tôi đoán đó là lý do tại sao sau này ông Chu Diệu Huy đã định cư ở Thái Lan và rất gần gũi với nhiều giám đốc điều hành cấp cao của Thái Lan——”

 

“Nói trọng điểm.” Chu Dần Khôn ngắt lời.

 

Cổ họng luật sư hơi khô khốc, phía trước trải nhiều như vậy, chính là hy vọng khi nói đến trọng điểm, người đàn ông sáng nắng chiều mưa trước mắt này đừng ném lửa giận lên người ông.

 

“Trọng điểm chính là… Muốn trực tiếp tiếp nhận công việc kinh doanh của ông Chu Diệu Huy, tương đối khó khăn.”

 

Nói xong ông nuốt nước miếng, thấp thỏm nhìn Chu Dần Khôn.

 

“Anh ta đã chỉ định người thừa kế duy nhất.” Chu Dần Khôn chơi bật lửa.

 

“Vâng, đúng vậy.”

 

Chu Dần Khôn hơi nghiêng đầu nhìn về phía luật sư, ánh sáng bên ngoài xuyên qua cửa sổ chiếu lên mặt người đàn ông, nửa sáng nửa tối.

 

“Nếu không có người thừa kế được chỉ định thì sao?”

 

Nghe vậy sau lưng luật sư chợt mạnh: “Theo luật thừa kế di sản Thái Lan, nếu có người thừa kế được chỉ định thì họ sẽ thừa kế tất cả tài sản, những người thân khác không có quyền thừa kế. Nếu… Người thừa kế được chỉ định chết trước người lập di chúc hoặc chết khi chưa được thừa kế thì theo quy định của pháp luật về Luật thừa kế, những người thân khác của người lập di chúc sẽ được thừa kế theo thứ tự thừa kế, ví dụ như phu nhân Sama là vợ, và cậu là em trai.”

 

“Nhưng mà…” Luật sư lật tới một trang trong đó, đưa tới trước mặt Chu Dần Khôn.

 

Người đàn ông liếc nhìn.

 

“Có lẽ ông Chu Diệu Huy đã… Lường trước được điều này, di chúc quy định, nếu người thừa kế duy nhất được chỉ định chết đi, thì công ty sẽ được quản lý bởi một cơ quan được chỉ định, tất cả cổ phần và thu nhập thu được của ông Chu Diệu Huy sẽ được… Quyên góp từ thiện và ủy thác cho chính quyền địa phương để quản lý.”

 

Nói xong, toàn bộ phòng chờ càng yên tĩnh hơn, luật sư có thể nghe rõ tiếng hít thở của mình, còn có tiếng bước chân của bác sĩ, y tá và bệnh nhân đi ngang qua bên ngoài.

 

Mặc dù A Diệu chỉ nghe từ đầu đến cuối, cũng biết tình huống hiện tại, so với tình huống ông cụ sau khi chết trước đó càng thêm khó giải quyết.

 

Nếu tính cả phần lớn hoạt động kinh doanh của Sayphone, cũng đã sớm được vận hành theo cách này, như vậy muốn tiếp quản, phải mất rất nhiều tinh lực và thời gian.

 

Không ai có thể đoán trước được trong quá trình này sẽ xảy ra chuyện gì, người trên con đường này đến vì lợi ích, lợi ích hết rồi thì rời đi, thậm chí vì lợi ích mà trở mặt thành thù giết người trắng trợn khắp nơi.

 

Nếu bám trụ bước chân ngay tại thời điểm này, để cho người ta chui vào chỗ trống, như vậy ngày sau muốn làm lớn làm ổn định sẽ khó.

 

Im lặng một lúc, luật sư to gan đề nghị: “Cũng may người thừa kế được chỉ định duy nhất chưa trưởng thành, so với… Để cho người đó biến mất, trên thực tế, còn có một cách tốt hơn.”

 

Vừa dứt lời, cửa phòng chờ vang lên tiếng gõ.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc