Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ

Chương 66: Manh mối

Trước Sau

break

Editor: L’espoir

*

Nơi này bị bỏ hoang từ đầu năm 1997 do xây dựng trái phép, mái nhà bị đốt cháy, mà phía dưới trở thành ao nuôi cá do nước đọng lại không thoát được.

 

Sau khi xe lao vào, ba chiếc xe jeep phía sau cũng nhanh chóng đuổi theo, viên đạn chính xác bắn trúng lốp xe, sau tiếng lốp xe ma sát chói tai, xe đâm về phía cột đá bỏ hoang.

 

Hạ Hạ vẫn luôn giữ chặt ghế lái phía trước, khi lốp xe nổ tung, cô sợ tới mức kêu lên tiếng, ngay sau đó cánh tay căng chặt, cô rơi vào vòng tay Chu Diệu Huy, còn chưa kịp phản ứng đã nghe thấy mấy tiếng súng, phía sau truyền đến tiếng va chạm thật lớn, mà ngay sau đó, nước bẩn khó ngửi tràn vào mũi miệng cô.

 

Chiếc xe màu đen bị đâm nặng nề, người bên trong nhảy ra khỏi xe vào phút chót, rơi xuống bể nước sâu bẩn thỉu và tanh tưởi.

 

Đây là tầng một của trung tâm mua sắm, và trung tâm mua sắm này có năm tầng dưới lòng đất.

 

Tiếng còi báo động vang lên bên ngoài.

 

Trên xe jeep có hai người đi xuống, liếc nhìn nhau, bắn liên tiếp mấy phát súng vào bể nước sâu không lường được, cho đến khi nhìn thấy màu máu, mới hài lòng lên xe.

 

Một phút trước khi cảnh sát xông vào, ba chiếc xe jeep nhanh chóng rời đi và biến mất không dấu vết.

 

*

 

Người đầu tiên Hạ Hạ nhìn thấy khi tỉnh dậy là bác sĩ Marina.

 

Đầu vừa đau vừa choáng váng, bàn tay cũng nóng rát và đau, cô vừa động đậy, bác sĩ Marina lập tức đứng lên, ân cần sờ sờ trán cô: “Con bị thương rồi Hạ Hạ, sau khi bôi thuốc sẽ có cảm giác đau rát, khoảng 24 giờ sau sẽ dần dần biến mất.”

 

Hạ Hạ còn có thể ngửi được mùi hôi thối bẩn thỉu đó, ngoại trừ mùi hôi thối bẩn thỉu, còn có mùi máu tươi.

 

Mùi máu tươi.

 

Cô không quan tâm đến cái gì mà đau rát hay không đau rát, gian nan ngồi dậy, trong phòng đơn, chỉ có cô và bác sĩ Marina.

 

“Bác sĩ, bố, bố con đâu? Và mẹ nữa, bà ấy có ở cùng bố không? Có ở phòng bên cạnh không?”

 

Nghe vậy, bác sĩ Marina lộ vẻ mặt khó xử, bà không biết nên an ủi cô gái mà mình nhìn lớn lên một cách hiệu quả như thế nào.

 

“Hạ Hạ, ông Chu…” Marina ngồi xuống bên giường, sờ sờ mặt Hạ Hạ như một người mẹ: “Thương tích súng của ngài ấy quá nặng, đã qua đời rồi. Mẹ con đang đi gặp ông ấy lần cuối.”

 

Cô gái sững sờ.

 

Một giây sau cô xốc chăn lên, chân trần chạy ra ngoài.

 

“Hạ Hạ!” Bác sĩ Marina lo lắng đi theo phía sau, thang máy tầng mười lăm rất xa, Hạ Hạ không chờ kịp, lảo đảo chạy xuống từ cầu thang, không cẩn thận ngã xuống ở tầng cuối cùng, nhất thời ngã đến váng đầu hoa mắt, sau lưng và đầu gối đau đến sắp mất tri giác.

 

Cô giãy giụa đứng dậy, chạy ra khỏi cầu thang, liếc nhìn thấy cảnh sát và bác sĩ đang nói chuyện bên ngoài nhà xác.

 

Hạ Hạ chạy tới, ở cửa nhà xác, nhìn thấy thi thể phủ vải trắng bên trong, còn có bóng dáng bất động của người phụ nữ.

 

Cô gái kinh ngạc đi tới, tay còn quấn băng gạc, khẽ run rẩy muốn chạm vào tấm vải trắng kia, chỉ là còn chưa chạm vào, lại bỗng nhiên thu về.

 

Cô đứng đó trong sự ngỡ ngàng, không rơi nước mắt cũng không nói nên lời.

 

Chỉ là liên tục nhớ lại nhiệt độ cơ thể cảm nhận được lúc trước, còn có tiếng bố nói chuyện.

 

Giống như không vén tấm vải trắng lên, người bên trong sẽ không phải là Chu Diệu Huy vậy.

 

Bên ngoài truyền đến một trận ồn ào, Hạ Hạ nghe thấy giọng nói quen thuộc.

 

“Đúng vậy, là người nhà.” Là giọng của Chu Dần Khôn.

 

Các bác sĩ bên ngoài thông báo: “Đó là một vụ nổ súng, đây là lần đầu tiên chúng tôi thực sự nhìn thấy đạn Dum. Loại đạn này đã bị cấm từ lâu và không nên tồn tại ở nước ta. Viên đạn bắn từ sau lưng nạn nhân, vốn không phải là vị trí trí mạng, nhưng tình huống đặc biệt là lực sát thương của đạn Dum quá lớn, khi trúng vào cơ thể con người, mảnh đạn sẽ cắt đứt mô người, nguyên nhân tử vong chính là sau khi trúng đạn, các cơ quan và nội tạng trong cơ thể sẽ trực tiếp bị rách mô nghiêm trọng, dẫn đến nội tạng xuất huyết. Ngay cả khi các bác sĩ có mặt tại đó, cũng không thể điều trị tại chỗ.”

 

Tại thời điểm này, cảnh sát nói chung về tình hình hiện tại, sau đó nói thêm: “Cuộc đấu súng vẫn tiếp diễn suốt chặng đường, theo các nhân chứng nói rằng có những kẻ tấn công bị tai nạn giao thông và trúng đạn, nhưng không tìm thấy thi thể tại hiện trường. Nếu cậu là người nhà, vậy người đã khuất có kẻ thù khi còn sống hay không?”

 

Chu Dần Khôn cười nhạo một tiếng: “Vậy thì nhiều rồi.”

 

Ngay sau đó, hắn lại nói thêm: “Nhưng anh ta có nhân duyên khá tốt ở Thái Lan. Có mối quan hệ với thượng tướng cảnh sát tên là Batay bên các người khá tốt đấy.”

 

Đối phương dừng một chút: “Đúng vậy, thượng tướng Batay đích thân hỏi vụ án này. Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức điều tra.”

 

Chu Dần Khôn nhướng mày, như thể có điều tra hay không cũng không liên quan đến hắn.

 

Người cảnh sát chủ yếu thẩm vấn hắn hơi kinh ngạc trước thái độ của hắn, nhưng vẫn nói: “Nếu có bất kỳ manh mối nào, xin vui lòng thông báo cho chúng tôi. Chúng tôi về trước.”

 

“Đợi đã!” Bỗng nhiên một giọng nói truyền đến, người bên ngoài nghe thấy nhìn lại, nhìn thấy một cô gái tay chân bị thương, chân trần đứng ở cửa nhà xác.

 

Chu Dần Khôn quan sát cô.

 

Sắc mặt trắng bệch, quấn đầy băng gạc, cả người lung lay sắp đổ.

 

Xem ra, khi Chu Diệu Huy bị tập kích, cô cũng ở đó.

 

Mạng đủ lớn.

 

Hạ Hạ nhìn cảnh sát, cố gắng ổn định tâm trạng của mình: “Tôi có manh mối.”

 

Cảnh sát ngay lập tức đi qua.

 

“Họ… Họ là người nước ngoài, ai cũng rất cao, có hai người đi xe máy, mặc quần áo màu đen, đội mũ bảo hiểm trắng, bố tôi thấy rất rõ ràng, ông ấy nói rằng họ là người nước ngoài, còn nữa… Họ giống lính đánh thuê.”

 

“Đây là manh mối rất hữu dụng.” Cảnh sát ghi lại từng chi tiết một: “Cô còn nhớ gì nữa không?”

 

Hạ Hạ nhắm mắt lại, cẩn thận nhớ lại: “Họ… Xe của họ là xe jeep màu xanh lá, còn có, có một người lái xe, tóc dài, có lẽ là dài tới chừng này!” Cô đặt tay lên cổ mình.

 

“Còn nữa không?”

 

“Còn nữa…” Trên môi cô gái không hề có chút máu, hai mắt nhắm chặt lại, cố gắng nhớ lại cảnh tượng lúc đó, dần dần có chút run rẩy.

 

Nhưng cô chỉ nhìn thấy những thứ này, đầu đau đớn, từng trận cô có chút bất ổn đỡ lấy cửa: “Hình như chỉ có một chiếc xe có biển số xe, tôi nhìn thấy số 9.”

 

Nói xong, cô cấp bách nhìn về phía cảnh sát.

 

Cảnh sát này thoạt nhìn rất nghiêm túc, mặc dù lúc trước gặp Ngô Bang Kỳ làm Phó cục trưởng lại nói chuyện buôn bán ma túy với Chu Dần Khôn, nhưng giờ phút này, Hạ Hạ vẫn ôm một tia hy vọng với người mặc đồng phục cảnh sát ghi chép.

 

“Rất hữu dụng.” Đối phương nhìn cô, lại nhìn sang Chu Dần Khôn: “Người nhà nhớ ra, xin hãy nói cho chúng tôi biết bất kỳ manh mối nào.”

 

Chu Dần Khôn nhìn hồ sơ trên tay cảnh sát: “Tất nhiên rồi.”

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc