Editor: L’espoir
*
“Bố?”
Thấy sắc mặt Chu Diệu Huy càng ngày càng khó coi, Hạ Hạ có chút khẩn trương nhìn ông.
Chu Diệu Huy trầm mặc một lát, nắm chặt tay con gái: “Hạ Hạ, chuyện này con không được nói với bất cứ ai khác. Con và mẹ ra nước ngoài một thời gian đi.”
“Cái gì, bây giờ sao?”
Hạ Hạ nhìn Chu Diệu Huy, chỉ là không đợi ông trả lời, Hạ Hạ bỗng nhiên biến sắc, một chiếc xe máy không biết từ đâu tới bỗng nhiên xuất hiện ngoài cửa sổ xe, song song với xe của họ.
Cùng lúc đó, bên cạnh Hạ Hạ cũng xuất hiện người đội mũ bảo hiểm lái xe, hoàn toàn không nhìn thấy mặt.
“A Phổ!”
Khoảnh khắc Chu Diệu Huy rút súng ra, a Phổ đang lái xe vội vàng đánh tay lái, xe nhanh chóng hất đuôi, đâm vào xe máy bên cạnh Chu Diệu Huy, ngay sau đó rầm một tiếng, Hạ Hạ được Chu Diệu Huy bảo vệ trong ngực, bị kính vỡ sau lưng rạch tới chân.
Viên đạn bắn trúng người đi xe máy bên cạnh cô, người nọ bị một phát bắn trúng cổ tay, khẩu súng trong tay bay ra ngoài, nhưng người vẫn vững vàng ngồi trên xe máy, không ngừng đuổi theo.
A Phổ đạp chân ga lao xuống phía dưới, chiếc xe máy kia sắp bị cắt đi, Hạ Hạ vừa định ngẩng đầu lên, đã bị Chu Diệu Huy ấn trở về, hai bố con nằm sấp xuống, một viên đạn từ phía sau bắn vào, từ kính chắn gió phía trước xuyên qua, a Phổ lập tức bảo vệ mắt, kính vỡ đâm vào mặt hắn.
Cuộc tấn công bất ngờ, làm bị thương một số phương tiện đang di chuyển trên đường, nhanh chóng thu hút sự chú ý của cảnh sát giao thông.
Không cần Chu Diệu Huy chỉ thị, a Phổ hơi hạ tốc độ xe, dựa theo chỉ dẫn của cảnh sát giao thông chạy qua, lập tức lập tức tăng tốc, mắt thấy cảnh sát giao thông muốn dừng xe máy đi ngược chiều trái quy định, lại vang lên một tiếng súng, nhìn từ gương chiếu hậu, trên đường đã không còn bóng dáng cảnh sát giao thông.
“Ổn định tốc độ.” Chu Diệu Huy trầm giọng, ông vỗ vỗ đầu Hạ Hạ, ý là đừng nhúc nhích.
Sau đó mang theo Hạ Hạ đang cúi đầu sang bên cạnh: “Hạ Hạ, bố đếm đến ba, con hãy mở cửa xe ra.”
“Dạ!”
Cô hiểu được đại khái ý của Chu Diệu Huy.
Lần trước cô và Chu Dần Khôn cũng bị xe và đạn đuổi theo không rời, khi đó Chu Dần Khôn và A Diệu chính là lợi dụng khe hở góc khe hở để nổ súng, khiến người đuổi giết trở tay không kịp.
Có lẽ ý của bố cũng tương tự như vậy.
Ngay khi cô đáp ứng, tay đã chạm vào cửa xe, nhẹ nhàng mở ra một chút.
“Một.” Chu Diệu Huy ngước mắt nhìn gương chiếu hậu.
“Hai.” Chu Hạ Hạ mạnh mẽ đè nén nỗi sợ hãi và khẩn trương trong lòng, di chuyển tay đến mép cửa, nín thở, chờ.
“Ba!”
Lúc này cô đẩy mạnh cửa xe, sau đó lập tức dựa vào phía sau, cả người túm tụm vào nhau, không chạm vào Chu Diệu Huy, cùng lúc đó, a Phổ làm chậm xe trong giây lát.
Ngay khi cửa xe mở ra, hai tiếng súng gần như đồng thời vang lên.
“Rầm” một tiếng, Hạ Hạ nhìn thấy chính giữa cửa xe trực tiếp bị đạn bắn xuyên qua cái lỗ to bằng ngón tay cái, uy lực lớn đến mức cả cửa xe buông lỏng hơn phân nửa, gần như muốn rơi xuống.
Mà phía sau xe truyền đến âm thanh lớn hơn, người đi xe máy nổ súng, cho rằng có người muốn nhảy xe, đồng thời khi hắn nổ súng, bị Chu Diệu Huy ngồi sau xe bắn đạn xuyên qua mũ bảo hiểm, ngay cả người và xe máy ngã đều xuống đường.
Xung quanh nhất thời khôi phục bình tĩnh.
Chu Diệu Huy thu súng, nhíu mày: “Người nước ngoài.”
Sau khi mũ bảo hiểm rơi xuống, khuôn mặt đầy máu, một lỗ đạn phía trên mắt trái, rõ ràng không phải là khuôn mặt của người châu Á.
“Bố…”
Cô gái còn ôm đầu rụt lại càng nhiều càng tốt: “An, an toàn chưa…”
Chu Diệu Huy sờ sờ đầu cô: “An toàn rồi, Hạ Hạ, con làm rất tốt.”
Hạ Hạ thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới nhận thấy đau đớn trên đùi, nơi vừa bị thủy tinh cắt trúng, lại bị thương lần thứ hai.
Các mảnh vỡ của cánh cửa bắn tung tóe, một số đâm vào chân cô.
Chu Diệu Huy nhíu mày rút khăn giấy ra, lấy mảnh vỡ xuống, sau đó che khăn giấy lên đùi Hạ Hạ, tay kia cuối cùng buông súng xuống, lấy điện thoại di động ra gọi điện thoại.
“Tôi đang trên đường đến bệnh viện, các người đến canh giữ đi.
Ừm, thông báo cho thượng tướng Batay, hẳn là lính đánh thuê——”
“Ông chủ!”
Chu Diệu Huy còn chưa gọi xong, xe bỗng nhiên rẽ nhanh tới, cửa xe bên kia Hạ Hạ mở rộng, Chu Diệu Huy không để ý tới điện thoại, kéo Hạ Hạ suýt nữa bị hất văng ra ngoài.
Điện thoại di động và súng bị hất ra, Chu Diệu Huy mới nhìn thấy A Phổ bị hai chiếc xe jeep cầm súng xông tới, buộc phải rẽ vào đường hoàn toàn trái ngược với bệnh viện.
“Ông chủ, một chiếc từ đường Suyi, một chiếc từ đường Silom, có lẽ là đã sớm chờ ở đó!”
Không cần A Phổ nói, Chu Diệu Huy cũng nhìn ra.
Cuộc tấn công đã được chuẩn bị sẵn, những người tấn công biết nơi ông sẽ đi chiều nay, thế nên chúng đã chờ tại những nơi sẽ đi qua.
Là Hạ Hạ tạm thời xuất hiện, làm cho ông thay đổi lộ tuyến, đó là lý do tại sao những kẻ tấn công bây giờ mới bắt kịp.
Nếu không, ông đã bị tập kích khi đến địa điểm đã hẹn vào chiều nay.
Nhưng tại sao lại là lính đánh thuê?
Nhưng giờ phút này không cho phép ông suy nghĩ nhiều, xe của họ bị ép đến cuối đường Chakrabongse, lại bùm một tiếng, chiếc xe thứ ba xuất hiện, viên đạn bắn trúng huyệt thái dương của A Phổ.
Vào lúc này chiếc xe mất kiểm soát.
“Hạ Hạ giữ chắc!”
Gần như cùng lúc A Phổ ngã xuống, Chu Diệu Huy nhào tới ổn định vô lăng.
Tiếng súng bất thình lình khiến người đi đường chạy ngược chạy xuôi, họ hoảng sợ, nhìn thấy chiếc ô tô màu đen mở toang cửa, đang trực tiếp xông thẳng vào trung tâm mua sắm bỏ hoang ở ngã tư đường Chakrabongse và pháo đài Phra Sumen.