Editor: L’espoir
*
Hai giờ ba mươi phút sáng.
Trong căn phòng ấm áp, cô gái nằm trên giường lăn qua lộn lại trong chăn, không tài nào ngủ được.
Từ sau khi trở về từ Mae Sai, mỗi đêm cô gần như mất ngủ.
Không biết lý do vì sao, trong lòng thỉnh thoảng luôn phát hoảng.
Hạ Hạ trùm mình trong chăn, suy nghĩ lại bất giác vòng vo rồi trở lại vấn đề trước khi đi ngủ vẫn chưa nghĩ ra.
Mặc dù không muốn nhớ lại, nhưng cô vẫn sẽ nhớ lại những lời mà Chu Dần Khôn đã nói khi đến phòng cô đêm đó.
Hắn đe dọa cô không được nói với bất cứ ai rằng mình đã gặp hắn vào đêm đó, nếu… Không phải là sợ cô nói với cảnh sát, mà là sợ cô sẽ nói với người khác ư?
Nhưng cô cũng chẳng biết đến người lợi hại nào, lợi hại đến mức có tác dụng lớn hơn cảnh sát, ngay cả Chu Dần Khôn cũng sợ đến mức này.
Vậy thì hắn đang ngăn cô nói cho… Bố?
Hạ Hạ xốc chăn lên ngồi dậy, vấn đề dường như đã nghĩ thông suốt.
Đêm đó cô rất bối rối và sợ hãi, chỉ cho rằng không hiểu sao mình lại biến thành nhân chứng, lời khai của mình sẽ rất hữu dụng, cho nên Chu Dần Khôn mới đến uy hiếp cô.
Nhưng hắn vốn cũng không sợ cảnh sát, hắn cố ý nói mình giết Mai Kim, cứ như là… Càng giống như là đang dẫn dắt cô nghĩ theo một hướng khác? Liên tưởng việc nhìn thấy Chu Dần Khôn vào đêm hôm đó với Mai Kim, suy nghĩ đầu tiên của cô sẽ là nói cho cảnh sát, chứ không phải nói cho bố.
Mà ban đầu, cô vốn là muốn đi tìm bố bởi vì nghi ngờ Chu Dần Khôn có liên quan đến cái chết của ông nội.
Chính hắn bỗng nhiên xuất hiện, là hắn nói những lời đó, mới quấy nhiễu suy nghĩ của cô, khiến cô dưới sự sợ hãi khẩn trương, hoàn toàn quên mất chuyện mình muốn làm.
Điều kỳ lạ là ở đây, tại sao hắn không muốn bố biết?
Nghĩ đến đây, trong đầu lại bế tắc.
Hạ Hạ ngồi trên giường, hơi cau mày.
Mặc dù mình không thể đoán ra được bất cứ điều gì, nhưng trực giác nói cho cô biết, sau khi bố biết sẽ có thể hiểu được Chu Dần Khôn đến tột cùng là có ý gì.
Nghĩ đến đây, cô nhìn về phía điện thoại di động đang đặt bên giường.
Bây giờ đã muộn, mẹ nói không được làm phiền bố trừ khi có trường hợp khẩn cấp.
Nhưng tay Hạ Hạ vẫn bất giác cầm điện thoại di động lên.
Ánh sáng mờ nhạt chiếu lên mặt cô gái, sáng lên trong chốc lát, lại tắt.
Cô do dự, cuối cùng vẫn chọn gọi điện thoại.
Điện thoại vang lên thật lâu cũng không có ai nghe máy, cho đến khi bị tự động cúp máy, bên kia rốt cuộc cũng kết nối.
“Hạ Hạ?”
“Bố ơi con——”.
Hạ Hạ còn chưa nói hết, chợt nghe thấy Chu Diệu Huy bên kia dường như cắt ngang lời người khác, ngược lại nói với điện thoại: “Bố vừa mới hạ cánh xuống Bangkok, vẫn còn việc chưa xử lý xong, cho nên về công ty tạm thời sẽ không về nhà, con có thể nói với mẹ một tiếng.”
Lời còn chưa dứt, bên kia truyền đến giọng A Phổ đang thấp giọng nói chuyện.
Mà Hạ Hạ bên này nghe thấy Chu Diệu Huy ừ một tiếng, đơn giản dặn dò vài câu, cuối cùng lại nói với cô: “Được rồi, con đi ngủ sớm đi Hạ Hạ, có việc chờ vài ngày nữa về nhà rồi nói sau.”
Hạ Hạ còn chưa lên tiếng, bên kia đã cúp điện thoại.
Cô nhìn vào màn hình điện thoại di động và thở dài.
Hay là… Chờ bố quay về rồi nói?
*
Ngày hôm sau, 4:10 chiều.
Sau khi Hạ Hạ tan học, không tự mình đi xe buýt về nhà như trước, mà là bắt taxi.
Nghĩ đi nghĩ lại, cô vẫn cảm thấy mình nên nói với bố càng sớm càng tốt.
Chu Diệu Huy ra khỏi công ty, đang chuẩn bị lên xe thì nghe thấy một tiếng “Bố”.
Cô gái vừa bước xuống từ taxi, thấy ông vội vã chạy đến.
Chỉ là Hạ Hạ không nhìn thấy nụ cười trên mặt Chu Diệu Huy như trước, mà là thấy ông nhíu mày.
“Hạ Hạ, sao con lại tới đây? Mẹ biết không?”
Cô gái lắc đầu.
“Bố đã nói với con rồi đúng không, không thể tùy tiện đến công ty?”
Hạ Hạ cúi đầu: “Đã nói rồi ạ.”
Chu Diệu Huy rất ít khi nghiêm khắc như vậy, nhưng nhìn bộ dáng này của Hạ Hạ, còn gọi điện thoại cho ông lúc rạng sáng, hẳn là rất muốn gặp ông.
Mấy năm gần đây ông rất ít khi rời khỏi nhà trong thời gian dài như vậy, Hạ Hạ không quen nên muốn gặp ông, cũng là điều hợp tình hợp lý.
Chu Diệu Huy liếc nhìn người bên cạnh: “Buổi chiều hẹn trễ nửa tiếng.”
“Vâng thưa ông chủ.”
Chu Diệu Huy sờ sờ đầu con gái: “Đưa con về nhà trước, không được có lần sau.”
Trên xe, Chu Diệu Huy lại kiên nhẫn hỏi việc học của Hạ Hạ, chỉ là cô bé không yên lòng trả lời, thỉnh thoảng nhìn người đang lái xe.
Người lái xe là A Phổ, vừa là tài xế kiêm vệ sĩ của Chu Diệu Huy, lại giúp ông xử lý một số việc lặt vặt.
Hạ Hạ vốn tưởng rằng có thể nói một mình trong phòng làm việc của Chu Diệu Huy, nhưng không ngờ buổi chiều Chu Diệu Huy có hẹn, cô do dự rốt cuộc có nên nói ra trước mặt người thứ ba hay không.
Chu Diệu Huy nhìn ra cô muốn nói lại thôi, lại nhìn A Phổ đang lái xe phía trước, nói thẳng: “A Phổ là người một nhà, có chuyện gì có thể nói thẳng. Còn nữa, sau khi con về rồi, nói với mẹ rằng mấy ngày nay bố sẽ không về. Đúng rồi, mấy ngày nay chú út có đến nhà không?”
Nhắc tới Chu Dần Khôn, Hạ Hạ phản xạ có điều kiện run rẩy: “Chú ấy không có đến.”
Chu Diệu Huy nghe xong, hơi nhíu mày.
Đây không phải phong cách làm việc của Chu Dần Khôn, lúc ở Mae Sai, Chu Dần Khôn giành trước khống chế Sama và Hạ Hạ, khiến ông không thể không nhượng bộ, trước mắt ông cũng chỉ đồng ý bằng miệng là sẽ chia một nửa công việc kinh doanh cho Chu Dần Khôn.
Mấy ngày nay ông vẫn luôn xử lý chuyện phía sau Sayphone, Chu Dần Khôn vậy mà cũng hoàn toàn không nhúng tay vào hỏi, buông tha cơ hội thuận lý thành chương hiểu rõ chuyện làm ăn của ông cụ như vậy.
Cho tới bây giờ những gì Chu Dần Khôn làm về bản chất cũng chỉ là cướp một đội quân vũ trang từ trong tay ông, để Chatchai làm việc cho hắn.
Việc làm ăn của Sayphone, Chu Dần Khôn chưa từng tiếp xúc với cốt lõi, chỉ cần ông cố ý giấu diếm, không đưa một ít việc làm ăn quan trọng cho hắn, cũng là thực hiện lời hứa trước đó.
Đúng lúc này, một tiếng “Bố” gọi Chu Diệu Huy hoàn hồn.
Trong mắt Hạ Hạ mang theo khẩn trương: “Đêm ông nội qua đời, con đã nhìn thấy chú út.”
Nghe vậy, A Phổ lái xe phía trước cũng nhìn về phía gương chiếu hậu.
Tốc độ xe vẫn ổn định như bình thường, bầu không khí trong xe không ổn định.
“Đêm đó? Hạ Hạ, việc này sao bây giờ mới nói?”
“Con, con vốn là định nói, nhưng ngay trước khi con đi tìm bố, chú út đến phòng con, chú ấy… Nói những lời rất khủng khiếp, bố, con sợ là chú ấy sẽ làm tổn thương bố và mẹ, nên mới đồng ý với chú ấy sẽ không bao giờ nói với bất cứ ai.”
Nói đến đây, giọng cô run rẩy: “Nhưng con càng nghĩ càng thấy có gì đó không ổn. Con không tin ông nội sẽ đột ngột qua đời, vậy nên con muốn nói cho bố biết. Bố, bố cũng không tin điều đó có phải không? Con đã không tận mắt nhìn thấy bất cứ điều gì cả, nhưng chú út mà con đã nhìn thấy đêm đó, chú ấy… Chú ấy thực sự rất đáng sợ, đáng sợ giống như hồi ở tháp Sathorn ấy bố.”
Chu Diệu Huy hiểu rõ sự lý giải của cô, vẻ mặt phức tạp.
“Sau khi trở về Bangkok, con nghĩ lại, cảm thấy… Chú ấy giống như là cố ý dẫn con đi một hướng suy nghĩ khác vậy, chú ấy nói đêm đó chú ấy có giết một người, chính là Mai Kim trong cửa hàng của ông nội đó ạ. Chuyện này là thật hay là giả còn chưa biết, nhưng lúc ấy quả thật con đã bị dẫn dắt thay đổi suy nghĩ, nên quên nói chuyện này cho bố biết. Bố, nếu thật là như vậy, thế tại sao chú ấy lại làm thế?”
Những lời này, chưa được xác minh cũng không thể xác minh, nhiều trong số đó thậm chí chỉ là suy đoán.
Nhưng Chu Diệu Huy tin, bởi vì Hạ Hạ là một đứa trẻ không biết nói dối, làm bố nhiều năm như vậy ông rất rõ ràng.
Nghe được câu hỏi cuối cùng của Hạ Hạ, Chu Diệu Huy trầm mặc không nói gì, cũng trầm ngâm.
Hạ Hạ không biết Chu Diệu Huy đang suy nghĩ cái gì, đành phải tiếp tục nói suy nghĩ của mình: “Bố, con luôn cảm thấy, chú út hẳn là không muốn bố biết, đêm ông nội qua đời con đã gặp chú ấy.”
Những lời này, làm cho sắc mặt Chu Diệu Huy khẽ biến, bỗng nhiên nghĩ tới điều gì đó.
Khó trách.
Ngày tang lễ, Chu Dần Khôn đã bắt giữ rất nhiều phụ nữ và trẻ em như vậy, dùng họ để khống chế quân vũ trang dưới tay Chatchai, mà đối với Sama và Hạ Hạ có thể uy hiếp ông, Chu Dần Khôn lại chỉ khống chế hai người dưới chân núi, không mang đến tận chỗ.
Hẳn là sợ Hạ Hạ sẽ nói ra điều gì đó trước mặt mọi người, dẫn đến sự nghi ngờ, đến lúc đó Chu Dần Khôn muốn phân chia việc làm ăn của Sayphone chính là danh bất chính ngôn bất thuận.
Điều gì sẽ xảy ra nếu thay vì chỉ nghi ngờ, mà nó sẽ gợi ra sự thật?
Ông cụ giao việc làm ăn mà Chu Dần Khôn vừa mới bàn bạc với Ngô Bang Kỳ cho ông, việc này Chu Dần Khôn có biết hay không? Nếu biết, hắn sẽ làm gì?
Khó trách Chu Dần Khôn kiên trì không cho khám nghiệm tử thi, khó trách mọi việc đã được sắp xếp xong từ sớm, nhanh chóng hoàn mỹ đánh ông trở tay không kịp, không thể không chia ra một nửa công việc kinh doanh.
Về phần chuyện Hạ Hạ từng nhìn thấy hắn, chỉ cần không nói vào ngày tang lễ, thời gian còn lại, chân tướng tàn khốc có bại lộ hay không cũng không quan trọng nữa.
Bởi vì không ai sẽ ngồi xuống và lắng nghe lời nói của một cô gái mười mấy tuổi.
Cho dù là Chu Diệu Huy ông lan truyền chân tướng ra ngoài, những người đó cũng chỉ cho rằng là ông nhất thời đổi ý, bịa ra lời nói dối này, chỉ để độc chiếm việc làm ăn của Sayphone.
Hiện giờ tro cốt ông cụ đã ổn thỏa, là cái chết thật sự không có bằng chứng.
Bỗng dưng nhớ lại lời của bố nói lúc còn sống, đúng là không sai chút nào——
“A Khôn hiểu nhân tính, nó biết con người muốn cái gì, sợ cái gì. Nhưng bản thân nó lại không có nhân tính, cho nên nó không nói nghĩa khí, không tuân thủ quy tắc, nhanh như thế nào thì là thế đấy, tàn nhẫn như thế nào thì là thế đấy.”
Vậy tiếp theo, hắn định sẽ làm gì? Vẻ mặt Chu Diệu Huy ngưng trọng, ngón tay hơi siết chặt.
Nếu như hắn thật sự đã xuống tay với bố, mà sau đám tang, hắn vẫn không hề có hành động gì, thì Chu Dần Khôn thật sự là đang muốn cái gì?