Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ

Chương 63: Bất an

Trước Sau

break

Editor: L’espoir

*

Sau đó họ nhìn thấy Chu Dần Khôn xoa đầu cô bé như xoa cún, tựa như cho phép cô quay trở lại.

 

Chu Hạ Hạ lập tức xoay người rời đi, không muốn ở lại thêm một giây nào.

 

Nhưng vừa quay lại, đã nghe thấy một tiếng khóc của đứa bé.

 

Cô theo bản năng dừng lại bước chân, quay đầu lại.

 

Âm thanh hình như là phát ra từ trong xe, chính là chiếc xe mà Chu Dần Khôn dựa vào.

 

Ngay sau đó, cô nghe thấy nó một lần nữa.

 

Cô nghi hoặc nhìn về phía Chu Dần Khôn, người nọ nhướng mày.

 

Âm thanh trong xe càng lúc càng rõ ràng, A Diệu nhìn thấy cô gái vừa rồi còn sợ hãi hận không thể nhanh chóng rời đi, lại bước nhanh trở về.

 

Cô bám vào cửa sổ xe nhìn vào xe, ngay lập tức ngạc nhiên: “Sao lại có em bé!”

 

“ŧıểυ mỹ nhân.” Karl đằng kia lên tiếng, tự cho mình là một quý ông nhắc nhở: “Đừng xen vào việc của người khác.”

 

“Nhưng như vậy thì không được!” Hạ Hạ buộc miệng thốt lên, cô có chút sốt ruột nhìn về phía Chu Dần Khôn: “Trong xe quá nóng, cửa sổ đóng chặt như vậy sẽ càng nóng hơn, đứa bé chịu không nổi.”

 

Chu Dần Khôn không kiên nhẫn nhìn cô.

 

A Diệu cũng không nói gì.

 

Đám người họ cầm súng cầm pháo không thành vấn đề, nhưng muốn bế đứa bé, hơi không chú ý là có thể làm đứa bé gãy cổ, không để trong xe thì có thể để ở đâu, cũng không thể để trên nóc xe nướng đứa bé được.

 

Đứa bé này vẫn còn có ích.

 

Giọng điệu Chu Hạ Hạ lo lắng, cũng mặc kệ Chu Dần Khôn có đồng ý hay không, trực tiếp mở cửa xe, cẩn thận ôm đứa bé ra, toàn thân đứa bé đỏ bừng đổ mồ hôi nhễ nhại, tiếng khóc suy yếu vô lực.

 

Vừa bế ra hít thở không khí mát mẻ hơn trong xe, đứa bé hít thở từng ngụm từng ngụm, lúc này mới dần đều đều lại.

 

Karl liếc trái liếc phải, nhìn Chu Dần Khôn lại nhìn sang Chu Hạ Hạ, cảm thấy có chút quỷ dị.

 

Một là, thấy tính tình của anh Khôn khá tốt.

 

Hai là, cô gái nhìn trông yếu đuối trói gà không chặt này, kỳ thật có một chút thủ đoạn? Lá gan lớn như vậy, dám động đến đồ của anh Khôn, thế mà không bị bẻ gãy cổ.

 

Thậm chí, cô còn dám chất vấn anh Khôn.

 

Hạ Hạ thăm dò hỏi: “Đây là… Lượm được đứa bé sao?”

 

Thật ra cô muốn hỏi có phải hắn cướp được hay không, nhưng lời nói đến bên miệng đã tự động thay đổi.

 

Chu Dần Khôn nhìn cô, nhìn dáng vẻ của cô, giống như là định cướp lấy thứ nhỏ mềm mại đang thở hổn hển này với hắn.

 

“Nếu, nếu như là lượm, hay là giao cho cháu đi.” Hạ Hạ nhìn những người xung quanh: “Mọi người chắc là đều rất bận rộn, khẳng định còn có rất nhiều việc, cháu có thể dẫn nó đến sở cảnh sát đăng ký.”

 

“Anh Khôn.” Lúc này có một giọng nói vang lên, Hạ Hạ nhìn qua, là một người đàn ông cao lớn.

 

Bên cạnh hắn còn có một người phụ nữ Thái Lan, vóc dáng nho nhắn, khuôn mặt đẫm nước mắt nhìn Hạ Hạ.

 

Chính xác mà nói, là nhìn đứa bé trong ngực Hạ Hạ.

 

Chatchai đến nhanh như vậy, tất cả mọi người đều không ngoài ý muốn.

 

A Diệu tiến lên lục soát, Chatchai không mang theo vũ khí gì, ngay sau đó hắn quỳ xuống, vẻ mặt khẩn thiết.

 

Chỉ là Chu Dần Khôn cười đến khinh miệt.

 

“Được rồi.”

 

Hắn đi tới trước mặt Chatchai, ngồi xổm xuống, dùng mu bàn tay vỗ vỗ mặt Chatchai: “Người phụ nữ và đứa nhỏ của anh ở lại Thái Lan. Anh, và quân vũ trang trên núi, quay lại Miến Điện với tôi. Có đồng ý hay không?”

 

Điều này có nghĩa là muốn hắn phản bội Chu Diệu Huy, từ nay về sau đi theo Chu Dần Khôn làm việc.

 

Sắc mặt Chatchai nghiêm túc, trầm mặc.

 

Chu Dần Khôn cười nhạo một tiếng, đứng lên đi về phía Chu Hạ Hạ.

 

Vừa đi được hai bước, nghe thấy Chatchai phía sau nói: “Được, anh Khôn.”

 

Chu Hạ Hạ có chút cảnh giác nhìn người đàn ông đi tới, chỉ thấy hắn đang dùng hai ngón tay nhặt chiếc khăn quấn lên, Hạ Hạ sợ tới mức vội vàng vươn hai tay ra che chở.

 

Người phụ nữ đối diện vội vàng nghênh đón.

 

Chu Dần Khôn ghét bỏ nhìn người nào đó còn vươn hai tay, vẻ mặt khẩn trương.

 

“Làm gì, mẹ ruột người ta tới rồi, nhóc còn muốn làm mẹ kế?”

 

Chu Hạ Hạ bị câu nói bất thình lình này, đỏ bừng cả người: “Cháu về trước đây.”

 

Nói xong vội vàng rời đi.

 

Chu Dần Khôn lười để ý tới cô, ném đứa bé vào lòng người phụ nữ, trực tiếp lên xe rời đi.

 

Trong gương chiếu hậu, Chatchai ôm người phụ nữ và đứa bé trấn an, bóng dáng dần dần nhỏ đi.

 

Những người khác cũng rút lui một cách có trật tự.

 

Trên ghế lái, A Diệu nhìn gương chiếu hậu, mở miệng hỏi: “Anh Khôn, một nửa mà Chu Diệu Huy nói đó, có thật là sẽ làm chứ? Một số nhà máy và người mua bí mật, nếu hắn cố tình giấu, chúng ta cũng chẳng có cách nào với hắn. Muốn để cho hắn thật sự phân chia công việc kinh doanh rõ ràng, nên…”

 

Chu Dần Khôn nhắm mắt lại: “Nên giam giữ vợ con anh ta, khi nào anh ta giao nhận rõ ràng, thì khi đó thả về cho anh ta?”

 

“Ừ.” A Diệu nhìn phía trước.

 

“Chu Hạ Hạ đó thích ăn lại thích khóc, mang về để cậu hầu hạ nhé?” Chu Dần Khôn mở mắt ra: “Về phần một nửa của Chu Diệu Huy, có cho hay không, không quan trọng.”

 

Lời này, A Diệu nghe không hiểu.

 

Hắn chỉ biết hôm nay Chu Diệu Huy đã hứa hẹn trước mặt mọi người.

 

Ngay sau khi tin tức truyền ra ngoài, tất cả mọi người đều biết anh Khôn đã tiếp nhận công việc làm ăn của ông cụ, lúc trước không mua được hàng với Chu Diệu Huy, hoặc là không mua đủ hàng, về sau đều có thể đi theo anh Khôn lấy hàng.

 

Điều hắn lo lắng, là Chu Diệu Huy sẽ nói một đằng làm một nẻo.

 

Nhưng dường như anh Khôn không thèm để ý đến chuyện này.

 

*

 

Vào giữa tháng 7, lớp 11 đã bắt đầu được hai tuần.

 

Sau khi trở về Bangkok, Hạ Hạ vẫn luôn lo lắng bất an.

 

Cô không gặp lại Chu Dần Khôn nữa, sau khi trở về mỗi ngày chỉ ở hai nơi là trường học và nhà, cuộc sống vô cùng yên bình.

 

Cô không biết Chu Dần Khôn có ở Bangkok hay không, chỉ biết sau khi ông nội qua đời, bố vô cùng bận rộn.

 

Thay vì trở về Bangkok với cô và mẹ, ông đã đi thẳng từ Mae Sai đến những nơi khác, không bao giờ trở về nhà nữa.

 

Hôm nay trước khi đi ngủ, Hạ Hạ chuẩn bị nội dung bài học mới vào ngày hôm sau như thường lệ.

 

Chỉ là sách lật vài trang rồi ngừng lại.

 

Một câu hỏi đã khiến cô bối rối trong nhiều ngày, đồng thời làm đảo lộn suy nghĩ của cô.

 

Những gì Chu Dần Khôn đã nói vào đêm đó, cô càng nghĩ càng cảm thấy kỳ lạ.

 

Lời hắn nói là thật hay giả?

 

Hắn nói hắn đã giết Mai Kim, nhưng từ đầu đến cuối cũng không tìm thấy thi thể của Mai Kim, không có người nhà đến tìm hắn, càng không có cảnh sát đến điều tra.

 

Mặc dù ông nội qua đời, Mai Kim đã không xuất hiện trở lại.

 

Nếu những gì Chu Dần Khôn nói là thật, vậy hắn uy hiếp cô, chẳng lẽ là sợ sau này sẽ xảy ra chuyện, cô sẽ nói chuyện mình đã nhìn thấy hắn vào đêm đó cho cảnh sát?

 

Nhưng Chu Dần Khôn đâu phải là người sợ cảnh sát, hắn là người dám giết người trước mặt cảnh sát cơ mà.

 

Nếu đó là giả, tại sao hắn lại bịa ra một câu chuyện như vậy?

 

Hạ Hạ nhíu mày, cẩn thận nhớ lại, luôn cảm thấy có gì đó không đúng.

 

Nhưng cụ thể rốt cuộc không đúng chỗ nào, cô lại nói không ra được.

 

Đúng lúc này, cửa phòng nhẹ nhàng gõ hai cái, cắt đứt suy nghĩ của Hạ Hạ, cô quay đầu lại, là Sama bưng một ly sữa nóng tiến vào.

 

“Hạ Hạ, uống sữa đi ngủ sớm một chút đi con.” Sama đi tới, đặt sữa lên tay con gái: “Mười một giờ rưỡi rồi, ngày mai còn phải dậy sớm nữa đó.”

 

“Dạ.” Hạ Hạ nhận lấy uống xong, khi trả ly về thì dừng lại một chút, ngẩng đầu hỏi: “Mẹ, khi nào bố về?”

 

Sama lắc đầu: “Mẹ không biết nữa, có gì không con?”

 

Hạ Hạ suy nghĩ một chút, sau đó lắc đầu: “Không có việc gì ạ, chỉ là hỏi một chút thôi.”

 

Khi Chu Diệu Huy không ở nhà, thỉnh thoảng Hạ Hạ sẽ hỏi khi nào ông sẽ về, Sama đã quen, ngược lại nhìn sắc mặt con gái không tốt lắm, sờ sờ đầu cô, ân cần hỏi: “Hạ Hạ, có phải con không thoải mái ở đâu không? Hay là con gặp bác sĩ Marina kiểm tra xem?”

 

Hạ Hạ cười: “Không có không thoải mái gì đâu, mẹ, chỉ là con… Mới khai giảng có chút chưa thích nghi được thôi.”

 

Sama tin là thật, sau khi khai giảng đúng thật Hạ Hạ ngủ càng ngày càng muộn, bài tập về nhà mà giáo viên giao cho muôn hình vạn trạng, ngoại trừ chuẩn bị tập, còn phải chuẩn bị nhiệm vụ nhóm, v.v

 

“Vậy cũng không cần quá mệt mỏi đâu, nếu con cần giúp đỡ gì trong học tập, nhớ nói với bố mẹ nhé.”

 

“Dạ mẹ. Mẹ, bây giờ con vẫn có thể ứng phó được, dù có hơi mệt mỏi một chút, nhưng vẫn rất đầy đủ.”

 

Sama cười gật đầu: “Vậy thì được rồi, bố mẹ đều biết con muốn thi vào đại học tốt nhất, nhưng cũng đừng tạo cho mình quá nhiều áp lực, đối với bố mẹ mà nói, sức khỏe và hạnh phúc của con cũng rất quan trọng.”

 

Hạ Hạ cảm thấy ấm áp trong lòng, ôm lấy eo Sama, đầu cọ cọ trong lòng cô: “Mẹ thật tốt.”

 

Sama cưng chiều vuốt ve tóc cô: “Được rồi được rồi, đi rửa mặt đánh răng sớm lên giường ngủ sớm đi. Mẹ giúp con dọn bàn.”

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc